Hoắc Dục liếc sang, từ khi ngồi vào bàn ăn ánh mắt luôn tình tứ nhìn Hạ Vãn đột nhiên trở nên u ám sâu xa.
Hạ Vãn ngẩng đầu mỉm cười với hắn, đôi môi đỏ mọng dính chút dầu mỡ, trông rất ngon miệng.
"Có được không?" Cậu hỏi.
Hoắc Dục im lặng một lát, không nhịn được khẽ gật đầu nhìn đôi mắt trong sáng của cậu.
"Được." Hắn nói.
Hắn không biết Hạ Vãn chỉ vô tình đoán đúng, hay là cậu thực sự quá thông minh, chỉ bằng vài từ đã có thể hiểu được ý của mình, đoán ra được chân tướng mà hắn che giấu hơn hai mươi năm.
Nhưng bất luận như thế nào, câu nói “Em sẽ cùng anh lấy nó lại” khiến trái tim hắn có chút rung động.
Như được một bàn tay vô hình chạm nhẹ vào, cảm giác đau đớn chua xót dâng lên khó có thể kiềm chế nổi.
Loại đau đớn này không còn xa lạ, bởi vì nó đã vô số lần lan đến trái tim hắn trong những đêm dài cô đơn, cũng bị người hắn tin tưởng nhất phản bội khiến cho đáy lòng hắn như bị thối rữa, triệt để đ.â.m qua trái tim.
Cho đến khi hắn thay đổi trở lên lì lợm, nước lửa không thể xâm phạm.
“Cạch!” Hoắc Lâm không chịu nổi tình cảm của hai người đối diện nữa nên đập mạnh đũa xuống bàn: “Tôi no rồi!”
“Con ngồi xuống cho ta.” Hoắc Bồi Học nhìn hắn ta bằng ánh mắt u ám nói: “Anh trai con vừa mới trở về, cùng anh con ăn bữa cơm đi.”
Hoắc Lâm hừ một tiếng, bị ép ngồi xuống, ghế ăn dưới động tác lớn của hắn ta phát ra âm thanh ch.ói tai.
Như muốn trút giận cho con trai mình, Hoắc Lâm vừa ngồi xuống, Lý Vân liền đặt bát đũa xuống nói: “Tôi còn có chút chuyện, mọi người ăn đi.”
Hoắc Bồi Học bất đắc dĩ nhìn bà, cuối cùng cũng để bà đi.
“Cháu có thích chiếc xe mà chú tặng cháu không?” Trong nhà hàng lại trở nên yên tĩnh, Hoắc Bồi Học cố gắng chuyển chủ đề.
"Thích chứ." Hoắc Dục cười nói: "Nhưng tôi có nhiều xe quá, không lái được, hiếm khi Vãn Vãn cũng thích nên tôi đưa cho Vãn Vãn lái rồi."
Hoắc Lâm đang uống nước thì bị sặc khi nghe được điều này.
Mặc dù tất cả tình yêu từ phía đối diện đều là sự t.r.a t.ấ.n đối với hắn ta, nhưng liệu Hoắc Dục đã quá hào phóng rồi không?
Hoắc Bồi Học nghe vậy cũng sững người, thản nhiên liếc nhìn Hạ Vãn, trong lòng thầm vui mừng vì Lý Vân đã rời đi, nếu không với tính khí đó của bà nói không chừng sẽ trở mặt đòi ngay tại chỗ.
Dù thế nào đi nữa, một chiếc ô tô trị giá mười ngàn vạn cũng không phải là số tiền nhỏ, khi đó Hoắc Lâm thích ông ta cũng phải do dự rất lâu.
Mặc dù mục đích ban đầu đặt mua chiếc xe này là để tạo bất ngờ cho con trai nhưng ai biết được Hoắc Dục lại quay về nên ông bất đắc dĩ phải giao nó cho Hoắc Dục.
Để có được danh tiếng tốt, mười ngàn vạn cũng không tính là nhiều.
Nhưng nếu tùy tiện đưa nó cho loại người như Hạ Vãn, ông ta sẽ cảm thấy buồn nôn như phải ăn phân.
Trong chốc lát, ông ta suýt nữa đập bàn giống Hoắc Lâm, nhưng suy cho cùng ông ta cũng không phải là Hoắc Lâm.
“Bây giờ đám trẻ các cháu đều tặng quà hào phóng như vậy ư?” Ông ta cười hỏi, ánh mắt nặng nề nhìn Hạ Vãn.
Nhưng Hạ Vãn dường như hoàn toàn không hiểu ý của ông ta, cậu bật cười, giọng nói ngoan ngoãn ngọt ngào vui vẻ, thậm chí cậu còn không để ý đến khóe môi vẫn đang dính súp bào ngư.
Cậu ngẩng đầu, ngọt ngào nói với Hoắc Dục: "Cảm ơn ông xã. Anh đối với em thật tốt."
Hoắc Dục liếc mắt, trầm lắng nhìn cậu một lát mới giơ tay lau nước súp trên khóe môi của cậu, nhỏ giọng nói: “Tôi không đối tốt với em thì đối xử tốt với ai?”
Hạ Vãn quay đầu cười, nhướng mày, Hoắc Dục vuốt ve tóc phía sau tai của cậu, khiến đôi má gầy gò của cậu càng đẹp hơn.
Cậu thực sự rất vui với bữa ăn này.
Không chỉ ngon mà còn có thể không kiêng nể mấy người đáng ghét đó, điều quan trọng nhất là câu nói của Hoắc Dục khiến cậu chợt hiểu rằng mọi chuyện vẫn chưa đến lúc tệ nhất, Hoắc Dục nói không chừng vẫn cứu được.
Nếu nói trước đây Hoắc Bồi Học chỉ nghĩ rằng đứa trẻ này lớn lên thật sự rất đẹp trai thì bây giờ ông ta đã hiểu tại sao Hoắc Lâm và Hoắc Dục đều yêu đứa trẻ này.
Ông nhìn Hoắc Lâm, thấy Hoắc Lâm đã sớm trợn mắt còn Hoắc Dục lấy bàn tay che nửa khuôn mặt của Hạ Vãn: “Đừng để bị nghẹn.”
Nửa khuôn mặt nhỏ nhắn xoay vào lòng bàn tay hắn, dịu dàng mềm mại khiến hắn không khỏi nghĩ đến nụ hôn vừa rồi Hạ Vãn trao cho mình.
Ẩm ướt, ấm áp, ngọt ngào…
Hoắc Dục dừng lại, lặng lẽ thu tay lại.
Hoắc Bồi Học cười nhạt.
Sau khi Hoắc Dục về nước, lần đầu tiên ông ta nới lỏng cảnh giác.
Cũng chỉ là một đứa trẻ, chỉ cần một khuôn mặt cũng có thể khiến nó mê mẩn.
Đối với một đứa trẻ xuất thân từ một gia đình nghèo thậm chí không có chút biết điều nào, nói gì cũng giống như đàn gảy tai trâu, cũng chỉ nhờ vào dáng vẻ bên ngoài và cảm giác tươi mới mà thôi.
“Chú cũng biết tôi không còn gì khác.” Hoắc Dục cuối cùng cũng chăm sóc Hạ Vãn xong, nhớ lại câu trả lời của mình nói: “Cũng chỉ có chiếc xe này mới thể hiện được thành ý của tôi.”
"Không phải cháu còn có Hoắc gia sao?" Hoắc Dục không nói gì khiến Hoắc Bồi Học càng yên tâm hơn, thậm chí còn nhìn Hạ Vãn với ánh mắt thân thiện hơn nói: "Tiểu Hạ có biết lái xe không?"
“Có ạ.” Hạ Vãn ngoan ngoãn gật đầu nói: “Lúc còn là sinh viên năm nhất cháu đã cùng bạn cháu thi lấy bằng rồi ạ.”
“Ồ.” Hoắc Bồi Học gật đầu “Nghe nói em trai Thẩm Diễm cũng đang học ở trường của cháu phải không?”
Hạ Vãn biết về Thẩm Diễm nhưng cậu không biết em trai của Thẩm Diễm là ai.
Cậu lắc đầu nói: “Cháu không quen cậu ấy.”
“Ừ.” Hoắc Bồi Học không quan tâm cậu có quen biết hay không, ông chỉ muốn nhân cơ hội nói ra những điều mình muốn nói: “Lúc trước chú nghe Lâm Lâm nói, giữa Thẩm Diễm và đứa cháu ngoại được yêu thích của Ôn Vân Chi có mối quan hệ không bình thường phải không? Có phải có liên quan tới Tiết gia không?”
Lại là Tiết gia, Hạ Vãn không khỏi có chút tò mò.
Tấm biển tòa nhà X khổng lồ lại tái hiện trong đầu cậu, giống hệt với tấm biển ở nhà cậu.
Cậu mơ hồ ngây người, Tiết gia thực sự có chút không bình thường, ngay cả Hoắc Bồi Học cũng không thể leo lên.
“Không.” Giọng nói nhàn nhạt của Hoắc Dục truyền đến, giọng nói trầm thấp xuyên qua ốc tai: “Đã chia tay rồi.”
Mọi người đều biết chuyện tình cảm lãng mạn của Thẩm Diễm với đứa trẻ đó, không x.úc p.hạ.m Tiết Gia thì đã tốt lắm rồi.
Hoắc Bồi Học không những biết rõ chỉ là cố tình hỏi mà thôi.
“Thật đáng tiếc.” Hoắc Bồi Học ý thâm ý cười nói: “Tình cảm của người trẻ tuổi luôn không bền.”
Gừng càng già càng cay, có ý trong câu này, Hạ Vãn nhanh ch.óng tập trung lại, dùng hết sức lực đáp lại.
"Nhưng quan hệ giữa chú thím rất bền c.h.ặ.t." Cậu đặt bát canh xuống, bắt đầu đếm ngón tay: "Chú năm nay chưa đến năm mươi tuổi nhưng Hoắc Lâm đã hai mươi bốn tuổi rồi. Lúc chú lớn bằng Hoắc Dục đã có con rồi ư?"
Hoắc Bồi Học:...
Hạ Vãn chống cằm cười híp mắt, liếc nhìn Hoắc Dục nói: “Vậy anh cũng phải cố gắng lên nha.”
Hoắc Dục mím đôi môi mỏng, một lúc sau mới nhướng mày nói: “Vậy thì em phải sinh được con mới được.”
Hạ Vãn không biết nghĩ đến cái gì, càng cười vui vẻ hơn, ghé sát vào tai Hoắc Dục, không biết nói gì mà Hoắc Dục nghe xong cũng cụp mắt xuống cười.
"Tôi thuê phòng cho hai người được không?" Hoắc Lâm nói với giọng điệu kỳ lạ.
Hạ Vãn lùi ra khỏi tai Hoắc Dục, xoa xoa bụng mình, thoải mái nói: “Ăn no rồi.”
Từ đầu đến cuối đều coi Hoắc Lâm như không khí.
Hoắc Lâm kiềm chế tính tình, sắc mặt tái xanh, cho dù thấy Hạ Vãn chướng mắt nhưng Hoắc Bồi Học cũng vẫn cảm thấy có chút đau lòng cho con trai mình.
Cả bữa cơm đều là lời móc mỉa, cũng chỉ có Hạ Vãn ăn ngon lành, ăn ngon thì cũng thôi đi, cũng không hề cản trở cậu phản bác lại.
Sau khi ra khỏi Hoắc gia, bầu trời rộng lớn, Hạ Vãn uể oải duỗi người.
Cậu đang định lên xe thì Hoắc Dục ném chìa khóa xe vào tay cậu.
“Làm gì thế?” Hạ Vãn hơi ngẩng mặt lên hỏi.
“Không phải tặng cho cậu sao?” Hoắc Dục nói: “Tự mình lái đi.”
Hạ Vãn sửng sốt một chút, nếu như lần đầu tiên Hoắc Dục nói ra lời này thì cậu chỉ xem là lời nói đùa nhưng lại nói với Hoắc Bồi Học ở trên bàn cơm, cậu cũng chỉ cho rằng hắn cố ý ghét bỏ đối phương nhưng bây giờ, cậu không thể không tin Hoắc Dục thực sự nghiêm túc.
Hạ Vãn nhìn lại, trái ngược so với lúc tới có người tới tiếp đón, lúc này một bóng người cũng không hề đi ra.
“Thật hào phóng nha.” Cậu mỉm cười lại có chút trêu chọc mà gọi một tiếng: “Đại thiếu gia.”
Sau đó, cậu trả lại chìa khóa xe cho Hoắc Dục một lần nữa: “Vô công bất thụ lộc, dù có chán ghét đến đâu thì nó cũng là của anh.”
“Không phải vừa mới lập công sao?” Hoắc Dục dùng ngón tay xoay xoay chìa khóa xe vài vòng: “Cầm đi, tôi chưa từng thấy ai chê tiền đâu.”
“Hôm nay cho anh mở mang tầm mắt.” Hạ Vãn mở cửa ngồi vào xe, hơi nâng cằm: “Tài xế, lái xe.”
“Chậc.” Hoắc Dục cười một tiếng, cam tâm tình nguyện ngồi vào ghế lái.
Nhà Hạ Vãn cách nhà Hoắc Dục không xa lắm, khoảng cách chỉ khoảng hơn mười phút lái xe.
Điểm khác biệt duy nhất là Hoắc Dục sống trong một khu biệt thự ở nội thành, nơi mà ngay cả người có tiền cũng không thể mua được. Trong khi nhà của Hạ Vãn lại là một ngôi nhà cổ đã được bốn năm mươi tuổi.
Khoảng cách hơn mười phút chính là một nơi trên trời và một nơi dưới đất.
Khi đi ngang qua một siêu thị nhỏ, Hạ Vãn nói Hoắc Dục dừng xe, chính mình bước xuống và đi vào.
Một lúc sau, cậu ôm một cái hộp không nhỏ lắm đi đến.
“Mua cái gì thế?” Hoắc Dục xuống xe, cấm lấy cái hộp để vào trong cốp xe.
Chiếc hộp nhìn có vẻ to nhưng thật ra lại không nặng.
“Mua thêm cái máy tạo độ ẩm.” Hạ Vãn nói: “Gần đây ba tôi có ho một chút.”
“Cậu còn rất hiếu thảo đấy.” Hoắc Dục nói.
“Không giống như anh, chỉ muốn chọc cho người trong nhà tức đến c.h.ế.t.” Hạ Vãn nhớ lại vẻ mặt của hai chú cháu Hoắc Bồi Học trên bàn ăn, có chút buồn cười.
Hoắc Dục nhếch môi, không nói gì.
Nhưng Hạ Vãn có thể hiểu rõ tâm ý của hắn từ vẻ mặt đấy: chỉ khi bọn họ tức c.h.ế.t thì mới thật sự là có hiếu.
Dường như đã xác định sắc mặt Hoắc Dục vẫn chưa hoàn toàn tối sầm lại, Hạ Vãn không tự chủ được mà thả lỏng một chút trước mặt của anh.
Hạ Vãn nói nhiều, Hoắc Dục nói ít nhưng hai ba câu nói ra cũng đã đạt được mục đích.
Những tòa chung cư kiểu cũ san sát nhau tựa như một tác phẩm điêu khắc tĩnh lặng trong đêm tối, cực kỳ tối tăm, nhìn qua mọi nơi đều chứa đầy cạm bẫy.
“Nhà cậu ở tầng mấy?” Hoắc Dục nhìn ra ngoài cửa sổ, cởi dây an toàn ra: “Tôi đưa cậu lên lầu.”
“Không cần.” Hạ Vãn cầm thùng đựng máy tạo độ ẩm của mình, đầu cũng không quay lại mà chuẩn bị đi lên lầu. Mái tóc đen mềm mại bị gió đêm thổi tung bay, bóng lưng kia thoạt nhìn có chút có chút sinh động, mười phần nhanh nhẹn.
“Hạ Vãn.” Hạ Vãn đi được hai bước thì nghe thấy Hoắc Dục ở phía sau lưng gọi mình một tiếng.
“Hửm?” Cậu dừng bước, quay đầu lại nhìn dưới trăng sao, giống như một con nai con đang trở lại.
“Cái này cho cậu.” Hoắc Dục đưa cho cậu một tập tài liệu.
“Đây là cái gì?” Hạ Vãn có chút không hiểu, hai tay ôm lấy chiếc thùng nên không có tay để nhận lấy.
“Hợp đồng.” Hoắc Dục nhìn vào đôi mắt của cậu, chậm rãi nói: “Hợp đồng hôn nhân.”