Sau khi rơi xuống nước rồi mất trí nhớ, ta lại ngỡ mình chỉ là ngoại thất của Trần Chiêu.
Mọi việc đều cẩn trọng dè dặt, đối với hắn cũng hết mực săn sóc chu đáo.
Nghe tin Trần Chiêu sắp cưới chính thất vào cửa, ta lập tức thu dọn hành lý, một hơi chạy thẳng đến Dương Châu.
Đang định bắt đầu lại cuộc đời thì Trần Chiêu đuổi tới.
Hắn xé nát quyển 《Cẩm nang hướng dẫn làm ngoại thất》 của ta, tức đến nghiến răng nghiến lợi mà quát:
“Ngoại thất cái gì chứ! Nàng là phu nhân của ta dùng kiệu tám người khiêng, tam thư lục lễ, danh chính ngôn thuận cưới về!”
“Ta chiều theo nàng diễn trò bấy lâu, vậy mà nàng còn diễn đến nghiện luôn rồi!”
1
Trong phòng chỉ còn lại ta và nha hoàn Vân Thư.
Vân Thư nói hai ngày trước ta đã cãi nhau với mẫu thân của Trần Chiêu, sau đó rơi xuống nước, sốt cao rồi hôn mê suốt hai ngày.
Ta không tin.
“Ăn nói bậy bạ, thân là ngoại thất, ta vẫn biết rõ thân phận của mình, sao có thể đi cãi nhau với mẫu thân của chủ quân được?”
Thứ nhất, chúng ta không ở Trần phủ, mà ở một tiểu viện bên ngoài do Trần Chiêu sắp xếp.
Thứ hai, lúc ta vừa tỉnh dậy đã nghe mấy nha hoàn quét dọn thì thầm với nhau rằng Trần Chiêu quyền khuynh triều dã, thủ đoạn tàn nhẫn, ai ai cũng sợ hắn.
Vân Thư đưa tay đặt lên trán ta: “Tiểu thư, người sốt đến hồ đồ rồi sao? Người không nhớ cô gia nữa à? Sao người có thể là ngoại thất được? Người là vị phu nhân duy nhất của phủ này mà!”
Ta gạt tay Vân Thư ra, nhỏ nhẹ nói: “Sau này trước mặt người ngoài đừng nói như vậy nữa, kẻo người ta lại tưởng ta mơ tưởng đến vị trí chủ mẫu.”
Đầu óc ta vẫn tỉnh táo lắm, chuyện gì cũng nhớ.
Ta biết mình là ai, nhà ở đâu, thích ăn gì, thích làm gì.
Ta còn biết mình lên kinh vốn để tìm vị hôn phu, nhưng lại bị quyền thần Trần Chiêu cưỡng đoạt, nuôi ở bên ngoài làm ngoại thất.
Mấy hôm trước ta cùng vị hôn phu bỏ trốn, lại bị Trần Chiêu đuổi bắt về, chịu đủ mọi sự sỉ nhục và ngược đãi.
Ta chỉ vào những vết đỏ trên cổ và cánh tay vẫn chưa tan hết: “Đây chính là bằng chứng!”
Vân Thư còn chưa kịp đỏ mặt đã lôi từ dưới gối ta ra một cuốn thoại bản còn chưa đọc xong, nội dung có phần phong tình: “Tiểu thư, những gì người nói đều là chuyện trong thoại bản thôi!”
Vân Thư bảo sau khi ta lên kinh thì bị vị hôn phu ruồng bỏ, về sau quen biết Trần Chiêu rồi nảy sinh tình cảm với hắn, cuối cùng được hắn dùng tam thư lục lễ, danh chính ngôn thuận cưới làm thê t.ử.
Vì lời ta và Vân Thư hoàn toàn trái ngược nhau, Vân Thư bèn gọi tất cả hạ nhân trong phủ đến làm chứng.
Đúng lúc ấy Trần Chiêu trở về.
Hắn mặc trường bào màu huyền, dáng người cao lớn như cây tùng xanh, sải bước đi về phía ta.
Ta cung cung kính kính hành một đại lễ đúng quy củ: “Thiếp thân bái kiến lão gia.”
Trần Chiêu sững người, hai tay khựng lại giữa không trung: “A Diên, sao nàng bỗng dưng lại hành lễ? Trước kia chẳng phải nàng ghét nhất mấy lễ nghi rườm rà này sao?”
Ta cố nén giọng cho mềm mỏng, khiến mình trông yếu đuối hơn đôi chút: “Lễ nghi không thể bỏ, thiếp thân nào dám không hiểu quy củ.”
Làm ngoại thất thì phải có ý thức của một ngoại thất.
Trần Chiêu tưởng bệnh ta vẫn chưa khỏi, lập tức bế ta lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi hỏi Vân Thư: “Tiểu thư nhà ngươi bị làm sao vậy?”
Vân Thư mặt mày ủ rũ, đôi mày nhíu thành hình chữ bát: “Tiểu thư cứ khăng khăng cho rằng mình là ngoại thất của người.”
Trần Chiêu lập tức mời đại phu tới.
Đại phu vạch mí mắt ta xem xét, châm hai kim rồi nói: “Trần đại nhân, có thể ra ngoài để nói chuyện được không?”
Ra khỏi phòng, đại phu nói với Trần Chiêu: “Trần đại nhân, có lẽ vì sốt cao nên phu nhân nhất thời rối loạn ký ức, không phân biệt được chuyện trong sách với hiện thực. Lúc này tốt nhất cứ thuận theo suy nghĩ của phu nhân, đừng cố ép người tỉnh lại, nếu không e rằng cả đời cũng chẳng nhớ ra được.”
Vân Thư vẫn không ngừng nói với ta rằng ta là chính thất của Trần Chiêu, nhưng ta không tin.
“Nếu ngươi nói ta lẫn lộn chuyện trong thoại bản với hiện thực, vậy sao lúc nãy ngươi không đưa cuốn thoại bản đó cho lão gia xem?”
Vân Thư ấp úng: “Ta… ta sợ lão gia đ.á.n.h người.”
“Thấy chưa, lỡ lời rồi nhé. Hắn còn đ.á.n.h ta nữa!”
Đúng là đáng ghét vô cùng.
Ngay từ lúc tỉnh lại ta đã nghĩ kỹ rồi.
Ta sẽ giả vờ ngoan ngoãn nghe lời để khiến Trần Chiêu mất cảnh giác, sau đó nhân cơ hội trốn đi.
Vân Thư thấy giải thích thế nào ta cũng không tin, sắp khóc đến nơi.
“Không phải đ.á.n.h kiểu đó đâu, mà là… kiểu đ.á.n.h giống như những vết trên người người ấy.”
Càng giải thích càng rối, trong lòng ta càng tin chắc mình là ngoại thất bị Trần Chiêu cướp về.
Chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người đều thống nhất lời lẽ, nói ta là ngoại thất của Trần Chiêu, Lư di nương.
Ta cất hết những bộ y phục màu sắc trang trọng đi, nói rằng một ngoại thất chỉ nên mặc y phục màu nhạt, rồi xin Trần Chiêu một ngàn lượng bạc để may quần áo mới.
Ta ăn diện thật xinh đẹp, đứng trước gương ngắm nghía mình: “Ta đúng là xinh đẹp quá.”
Ta còn sai Vân Thư ra ngoài mua cho ta một quyển 《Cẩm nang hướng dẫn làm ngoại thất》 mới được Thư phường Diệu Vân in.