Sau khi rơi xuống nước rồi mất trí nhớ, ta lại ngỡ mình chỉ là ngoại thất của Trần Chiêu.
Mọi việc đều cẩn trọng dè dặt, đối với hắn cũng hết mực săn sóc chu đáo.
Nghe tin Trần Chiêu sắp cưới chính thất vào cửa, ta lập tức thu dọn hành lý, một hơi chạy thẳng đến Dương Châu.
Đang định bắt đầu lại cuộc đời thì Trần Chiêu đuổi tới.
Hắn xé nát quyển 《Cẩm nang hướng dẫn làm ngoại thất》 của ta, tức đến nghiến răng nghiến lợi mà quát:
“Ngoại thất cái gì chứ! Nàng là phu nhân của ta dùng kiệu tám người khiêng, tam thư lục lễ, danh chính ngôn thuận cưới về!”
“Ta chiều theo nàng diễn trò bấy lâu, vậy mà nàng còn diễn đến nghiện luôn rồi!”
...