Ngay khi tôi định đưa tay ra để ôm lấy thắt lưng anh, Ôn Cảnh Nhiên bỗng khóa c.h.ặ.t cổ tay tôi lại, rồi thẳng tay nhét tôi vào trong chăn.

Chỉ vài đường cơ bản, tôi đã bị anh gói gọn gàng thành một cái kén chăn chính hiệu.

Anh đứng bên giường nhìn xuống, vì đứng ngược sáng nên tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh lúc này.

Một lát sau, anh dễ dàng bế bổng tôi lên.

Tôi vùng vẫy kêu lên: "Anh làm gì đấy?"

Giọng người đàn ông khàn đặc, anh nhìn tôi, trầm giọng bảo: "Về phòng ngủ."

"Em muốn ngủ cùng anh cơ."

Cánh tay Ôn Cảnh Nhiên đang bế tôi khẽ siết c.h.ặ.t lại, giọng anh có chút gượng gạo: "Chưa đến lúc."

Cứ như vậy, sau khi ném tôi trở lại phòng, anh liền đi thẳng về phòng mình rồi chốt cửa cái rầm.

Tôi là loại yêu râu xanh đáng sợ lắm hay sao chứ?

Có lẽ do quậy phá mệt rồi nên vừa đặt lưng xuống giường là tôi ngủ thiếp đi ngay.

Lúc tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Tôi vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa bước xuống lầu thì thấy anh đang đứng uống nước.

Phần yết hầu nhô ra rõ rệt khẽ chuyển động lên xuống theo từng ngụm nước nhìn cực kỳ quyến rũ.

Chỉ là sắc mặt của Ôn Cảnh Nhiên trông có vẻ không ổn lắm, hai bên má ửng hồng một cách bất thường.

Trông cứ như bị sốt vậy, tôi liền giơ tay định sờ thử lên trán anh xem sao.

Thế nhưng người đàn ông này lại đột ngột lùi lại vài bước, trông anh có vẻ rất hoảng hốt.

Cũng chính vì cái né người của anh mà tôi mất đà, đứng không vững.

Ngay giây tiếp theo, tôi mất đà nhào tới trước, bàn tay ấn ngay lên một khối gì đó vừa cứng ngắc lại vừa nóng hổi.

Là cơ n.g.ự.c của Ôn Cảnh Nhiên chứ đâu.

Người đàn ông dường như càng hoảng hốt hơn, cuống cuồng muốn đẩy tôi ra để giữ khoảng cách.

Nhưng tôi đã nhanh tay ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng của anh, vòng eo này đúng là săn chắc, tràn đầy sức bật nha.

Chỉ là mới sáng sớm tinh mơ, trong túi quần anh đựng cái gì thế không biết?

Sao mà cứng ngắc vậy trần đời!

Máu tò mò nổi lên, tôi định thò tay vào móc ra xem thử, nhưng tay vừa mới nhích qua thì đã bị một bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng chộp lại.

Hơi thở của anh có chút dồn dập: "Em làm cái gì đấy?"

Tôi chớp mắt nhìn anh đầy vô tội: "Trong túi anh đựng cái gì mà cứng thế, cho em xem thử chút đi xem có đồ gì hay ho nào?"

Chẳng biết có chuyện gì mà vừa nghe thấy câu này, gương mặt trắng trẻo của người đàn ông bỗng đỏ bừng lên với tốc độ ánh sáng.

Giọng anh lắp bắp đầy vội vã: "Điện thoại, là điện thoại."

Nói xong, anh lập tức lấy tay hộ vệ túi quần rồi né sang một bên.

Tôi đứng nhìn anh chột dạ nốc ực một cốc nước đá, còn chưa kịp nói gì thì đã thấy anh vội vã vớ lấy chiếc áo khoác:

"Anh đi làm đây, lát nữa có dì giúp việc đến, em muốn ăn gì cứ bảo dì nhé."

Dứt lời, người nọ liền ba chân bốn cẳng chạy biến.

Nhìn điệu bộ của người đàn ông này, tôi càng nghĩ càng thấy kỳ quặc, tự mình nghĩ mãi không ra, liền dứt khoát lên mạng đăng một bài ẩn danh:

[Vị hôn phu nhìn cứ thấy chột dạ sao ấy, lại còn không cho tôi chạm vào người là bị làm sao vậy mọi người?]

Đăng xong, tôi còn chưa kịp vào đọc bình luận thì dì giúp việc đến nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa.

Ăn xong bữa sáng, đến khi tôi cầm lại điện thoại thì suýt chút nữa bị dọa choáng váng bởi lượng thông báo bùng nổ.

Bài viết vừa đăng khi nãy hiện đang được cư dân mạng bàn tán rôm rả:

[Chột dạ, lại còn không cho chạm vào người, đây rõ ràng là biểu hiện của việc bên ngoài có bồ nhí rồi!]

[Có khi nào nộp bài tập ở ngoài hết sạch rồi, nên về nhà không còn sức nộp nữa không?]

[Chủ thớt ơi, trước đây chuyện ấy của vị hôn phu nhà bạn thế nào? Hay là anh nhà có vấn đề về bản lĩnh đàn ông rồi?]

[Đúng đấy đúng đấy, đàn ông thường rất ngại và hay giấu bệnh mấy chuyện này lắm.]

Tôi ngẫm nghĩ một hồi, trợ lý đi theo bên người Ôn Cảnh Nhiên toàn là nam, chẳng lẽ ở công ty có cô thư ký xinh đẹp nào, hay là bên ngoài anh b.a.o n.u.ô.i một cô bồ nhí nào đó?

Tôi đứng ngồi không yên nữa rồi.

Đến trưa, tôi xách theo hộp cơm do dì giúp việc nấu, tức tốc chạy đến công ty của Ôn Cảnh Nhiên.

Ở tầng một, cô nàng lễ tân vừa nhìn thấy tôi liền lộ ra vẻ mặt hoảng hốt tột độ.

Cô ấy gượng cười bước tới: "Tống tiểu thư, cô đến có việc gì không ạ?"

Tôi tự nhiên giơ giơ hộp cơm trong tay lên: "Đến đưa cơm trưa cho Ôn tổng của các cô."

Khóe miệng cô lễ tân khẽ giật giật, rồi tôi nghe thấy cô ấy lí nhí:

"Chuyện này... Tống tiểu thư chờ một chút, để tôi liên lạc với Ôn tổng trước đã."

Tôi xua tay tỏ ý không cần.

Nếu thông báo trước cho Ôn Cảnh Nhiên thì còn bắt quả tang được cái gì nữa.

Phải đ.á.n.h úp bất ngờ như thế này mới hiệu quả.

Thế là tôi đi thẳng về phía thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, mặc kệ cô lễ tân hớt hải gọi với theo vài tiếng sau lưng.

Lúc tôi đến trước cửa phòng làm việc của Ôn Cảnh Nhiên, cậu trợ lý cũng đang hớt hơ hớt hải chạy vội về hướng này.

Tôi vẫy vẫy tay ra hiệu cho cậu ta im lặng, rồi đẩy cửa bước thẳng vào trong.

Ôn Cảnh Nhiên đang bận bù đầu, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên:

"Để hợp đồng ở đó đi, rồi gọi cho tôi bát cháo."

Chương 3 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Chồng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia