"Cháo cái gì mà cháo, em mang đồ ăn ngon đến cho anh rồi này."

Nghe thấy giọng tôi, Ôn Cảnh Nhiên đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

Giọng nói trầm thấp của anh lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Sao em lại đến đây?"

Tôi nhạy bén đảo mắt đảo quanh một lượt phòng làm việc.

Lúc nãy trước khi vào đây tôi đã quan sát kỹ rồi, tầng này cơ bản không hề có bóng dáng phụ nữ, nếu có thì cũng chỉ là mấy dì lao công lớn tuổi.

Hơn nữa, tôi cũng đã khéo léo nghe ngóng từ bên ngoài.

Ôn Cảnh Nhiên mỗi ngày đều chỉ đi từ nhà đến công ty rồi từ công ty về nhà, ngoài ra cùng lắm là mấy buổi tiếp khách hoặc tụ tập bạn bè bắt buộc.

Cái tên này sống khá là tẻ nhạt, và dường như hoàn toàn không có cơ hội ở riêng với người phụ nữ nào khác.

Chẳng lẽ đúng như lời cư dân mạng nói, anh chàng này có vấn đề về "bản lĩnh đàn ông" thật sao?

Nghĩ đến đây, ánh mắt tôi không tự chủ được mà dời xuống, dán c.h.ặ.t vào vị trí nhạy cảm của anh.

Cơ bụng săn chắc như thế kia, không lý nào chỗ đó lại "yếu" được chứ nhỉ?

Ôn Cảnh Nhiên hình như nhận ra tầm mắt của tôi, liền vội vàng kéo vạt áo khoác che lại.

Trông anh có vẻ vừa thẹn vừa cáu: "Em nhìn cái gì đấy?"

Bị nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận đây mà.

Tôi khẽ thở dài một tiếng, nhìn Ôn Cảnh Nhiên bằng ánh mắt tràn ngập sự cảm thông.

Thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn thế kia mà hóa ra lại chỉ để làm cảnh.

Ôn Cảnh Nhiên nhìn tôi, càng ra sức túm c.h.ặ.t lấy quần áo của mình.

Sau đó, tôi nghe thấy anh nghiến răng mở lời:

"Đầu óc em... không thể nghĩ cái gì trong sáng hơn được à?"

Haiz, đàn ông bất lực thì ai chẳng chống chế như thế.

Ôn Cảnh Nhiên ngồi ăn cơm mà như ngồi trên đống lửa, ăn xong tôi cũng xách hộp cơm ra về.

Chỉ là lúc chuẩn bị đi, tôi vô tình nghe cậu trợ lý nói sáng nay Ôn Cảnh Nhiên đến công ty trong tình trạng bị sốt.

Bảo đi bệnh viện truyền nước thì nhất quyết không đi, cứ uống t.h.u.ố.c hạ sốt cầm cự, mãi đến trưa mới dứt cơn sốt.

Đấy, đã "yếu" lại còn hay ốm vặt.

Chẳng lẽ trước đây tôi thích kiểu mỹ nam bệnh tật ốm yếu này sao?

Vừa về đến nhà, tôi liền liệt kê ra một danh sách dài dằng dặc các loại đồ bổ, bảo dì giúp việc đi thu mua bằng sạch.

Thế nên, tối hôm đó Ôn Cảnh Nhiên vừa bước chân vào nhà...

Liền được chào đón bằng một bàn đầy "sơn hào hải vị" bổ thận tráng dương.

Người đàn ông húp một ngụm canh thập toàn đại bổ, đôi chân mày khẽ nhíu lại đến mức khó lòng nhận ra.

Khi anh định kiếm cớ không muốn uống, tôi liền dùng ánh mắt vô tội nhìn anh chằm chằm:

"Chồng yêu à, đây là món em đặc biệt xuống bếp làm vì anh đấy, anh không ăn sao?"

Vừa nói, tôi vừa túm lấy vạt áo anh lay lay.

Ánh mắt anh tối sầm lại, sau đó dường như hoàn toàn bất lực mà thỏa hiệp:

"Anh ăn, em đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó nữa, cũng đừng gọi anh như thế."

"Vâng ạ, bảo bối!"

Bàn tay đang cầm đũa của người đàn ông lại siết c.h.ặ.t thêm vài phần, rồi tôi nghe thấy anh nghiến răng nghiến lợi lên tiếng:

"Gọi tên anh."

"Nhiên bảo."

"..."

Người đàn ông bị tôi ép ăn không ít đồ, tôi phải sờ thử lên trán anh thấy không còn nóng nữa mới chịu buông tha cho anh đi.

Có điều nửa đêm khi tôi dậy mò ra ngoài rót nước uống, vẫn nghe thấy trong phòng Ôn Cảnh Nhiên có tiếng nước chảy róc rách không ngừng.

Muộn thế này rồi mà vẫn chưa tắm xong, xem ra anh cũng cuồng sạch sẽ gớm.

Ngặt nỗi đến ngày hôm sau, Ôn Cảnh Nhiên lại bị sốt tiếp.

Cái anh chàng này có sức đề kháng kém thật sự.

Mấy ngày sau đó, Ôn Cảnh Nhiên cứ như cố tình trốn tránh tôi vậy.

Mỗi ngày khi tôi ngủ dậy thì anh đã đi làm từ đời nào, đến lúc tôi đi ngủ rồi anh mới mò về nhà.

Tôi muốn tóm cổ anh cũng chẳng có cơ hội.

Cho đến một buổi tối, anh bỗng dưng về nhà sớm một cách lạ thường.

Tôi vừa mới tắm xong thì nghe thấy tiếng động cơ ô tô vọng vào từ bên ngoài.

Sẵn tính tò mò, tôi khoác vội một chiếc áo rồi bước ra khỏi phòng.

Vừa đi đến đầu cầu thang, tôi đã thấy người đàn ông bước đi lảo đảo lên lầu, bàn tay có chút nôn nóng giật mạnh chiếc cà vạt ra.

Hôm nay trông áp lực quanh anh thấp đến đáng sợ, tôi bèn có chút hoang mang lên tiếng:

"Anh sao thế?"

Ôn Cảnh Nhiên liếc nhìn tôi một cái nhưng không thèm đáp lời, chỉ rảo bước nhanh hơn về phía phòng mình.

Tôi lại càng thấy khó hiểu.

Một lúc sau, tôi rón rén mò đến trước cửa phòng Ôn Cảnh Nhiên, bên trong lại văng vẳng tiếng nước chảy róc rách.

Tôi rút chiếc thẻ từ vạn năng ra mở cửa phòng anh — chiếc thẻ này tôi đã thó được từ trong phòng làm việc của anh từ mấy hôm trước rồi.

Thấy Ôn Cảnh Nhiên đang tắm rửa, tôi nghĩ bụng chắc cũng chẳng có gì lạ nên định quay người bỏ đi.

Nhưng ngay đúng lúc này, từ trong phòng tắm đột nhiên truyền đến một tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người đàn ông.

Âm thanh đó nghe kỳ lạ không sao tả xiết.

Tôi bước lại gần thêm vài bước, khẽ khàng đẩy cánh cửa phòng tắm ra.

Qua làn hơi nước, tôi nhìn thấy tấm lưng rộng vững chãi của Ôn Cảnh Nhiên.

Cảm nhận được động tĩnh phía sau, người đàn ông bỗng khựng người lại.

Vành tai anh ửng lên một màu đỏ bất thường.