Tôi còn chưa kịp mở miệng nói câu nào thì ngay giây tiếp theo, một sức lực mạnh mẽ đã kéo tuột tôi lao về phía trước.

Hơi thở nóng rực của người đàn ông áp sát ngay gang tấc.

Tôi chưa kịp định thần thì đôi môi đã bị anh ngậm c.h.ặ.t...

Trên người anh vương chút lành lạnh, tên này hóa ra lại đang tắm bằng nước lạnh.

Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ ngợi nhiều thì hơi nóng trên người anh đã nhanh ch.óng bốc lên ngùn ngụt.

Nụ hôn lần này không còn chút kìm nén nào như hôm trước nữa, mà là một sự ngấu nghiến mãnh liệt, điên cuồng như thể muốn nuốt chửng tôi vào bụng vậy.

Bàn tay to lớn của anh mơn trớn khắp vòng eo tôi, dường như cũng cuốn theo ngọn lửa rạo rực của anh.

Tôi chợt thấy hoảng hốt muốn bỏ chạy, cảm giác này cứ như mình là miếng thịt heo nằm trên thớt chờ người ta xẻ thịt vậy.

Thế nhưng tay tôi vừa mới dùng sức đẩy anh ra thì đã bị một lực đạo mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t rồi kéo ngược trở lại.

Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức tôi có thể nhìn rõ mồn một từng lỗ chân lông trên mặt anh.

Ngay sau đó, bàn tay to lớn của anh dùng lực nhấc bổng m.ô.n.g tôi lên, khiến tôi rơi vào thế bị động, hai chân phải quấn c.h.ặ.t lấy thắt lưng anh.

Tôi bị anh hôn đến mức đầu óc quay cuồng, chẳng biết từ lúc nào đã bị áp đảo xuống giường.

Kế tiếp, người đàn ông đè nặng lên.

Đêm hôm đó, tôi chỉ có cảm giác như toàn bộ xương cốt toàn thân mình đều bị rã rời ra từng mảnh, đến cuối cùng thì chỗ đó vừa đau vừa sưng lên...

Ngày hôm sau khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ từ lâu.

Tôi trở mình, nhìn sang nửa kia của chiếc giường trống trơn liền giật mình ngồi bật dậy.

Cảm giác đau nhức ê ẩm lập tức khiến tôi phải dừng ngay động tác lại.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng bước chân nhè nhẹ ngoài cửa.

Khoảnh khắc cánh cửa đẩy ra, ánh mắt tôi chạm ngay vào đôi mắt đen sâu thẳm của Ôn Cảnh Nhiên.

Anh chỉ mặc độc một chiếc quần thể thao dài, phần thân trên để trần cuồn cuộn cơ bắp.

Trên làn da có chút trắng trẻo của anh, những vết cào cấu hiện lên rõ mồn một.

"Đoàng" một tiếng, đầu óc tôi nổ tung, ngay lập tức chỉ muốn độn thổ cho rảnh nợ.

Tôi thấy gương mặt Ôn Cảnh Nhiên tuy tỏ ra bình thản như không có chuyện gì, nhưng vành tai lại đỏ rực lên như sắp nhỏ ra m.á.u đến nơi.

Anh nhìn tôi, ánh mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp, một lát sau mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của anh vang lên:

"Dậy rồi à, đói bụng chưa?"

Nói xong, tôi thấy người đàn ông quay đầu bỏ chạy trối c.h.ế.t như đi tị nạn.

Nhưng chỉ một loáng sau, Ôn Cảnh Nhiên đã bưng một khay thức ăn quay trở lại phòng.

Tôi vẫn đang ngồi thất thần trên giường, người đàn ông đã tự nhiên ngồi xuống bên cạnh.

Anh múc một thìa cháo định đút cho tôi, tôi bèn ôm c.h.ặ.t lấy chăn, ngượng ngùng lên tiếng:

"Em muốn vào nhà vệ sinh."

Anh lập tức đứng phắt dậy, làm tư thế chuẩn bị bế tôi lên.

"Anh làm cái gì đấy?"

Anh thản nhiên đáp: "Bế em đi, tối qua em cứ khóc lóc kêu đau suốt còn gì."

Gương mặt vừa mới hạ nhiệt của tôi, chỉ vì một câu nói này của anh mà lại bốc hỏa trở lại.

Cuối cùng, tôi vẫn phải để anh bế đi, vì anh cứ khăng khăng đòi bế cho bằng được.

Sau chuyện đêm đó, Ôn Cảnh Nhiên hình như bắt đầu vứt bỏ luôn cái gọi là liêm sỉ.

Ngày nào anh cũng đi làm, về nhà đúng giờ, chỉ cần có thời gian rảnh là anh lại dính như sam, ôm ấp nũng nịu bên tôi không rời.

Buổi tối thì càng khỏi phải nói, cuồng nhiệt đến mức điên lên được, gần như ngóc ngách nào trong căn biệt thự này cũng bị anh lôi tôi ra "thử nghiệm" qua một lượt.

Tôi nghiễm nhiên bị ép phải tập các bài thể d.ụ.c hạng nặng mỗi ngày, kéo theo việc ban ngày sức ăn tăng vọt.

Dù sao thì cường độ vận động hằng ngày cũng quá mức quá tải rồi...

Sống như vậy một thời gian, ký ức của tôi dường như đã khôi phục lại được đôi chút.

Chỉ là mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ, tôi chỉ nhớ mang máng những cảnh tượng đối đầu giữa tôi và Ôn Cảnh Nhiên trước đây.

Mặt anh lúc nào cũng thối hoắc, còn tôi thì cũng chẳng dịu dàng gì cho cam.

Tính ra hai đứa chúng tôi trước đây thuộc kiểu cặp đôi "oan gia ngõ hẹp", hễ gặp là cà khịa nhau.

Tôi tò mò gặng hỏi Ôn Cảnh Nhiên xem trước đây mối quan hệ của hai đứa có phải chẳng mấy tốt đẹp hay không.

Chẳng hiểu sao, sắc mặt anh lại thoáng qua vẻ hoảng hốt thấy rõ.

Hôm nay, sau khi Ôn Cảnh Nhiên đi làm, tôi ngủ một mạch đến khi tự tỉnh giấc rồi lười biếng nằm ườn trên ghế sofa cày phim.

Mấy ngày gần đây chẳng biết cơ thể bị làm sao nữa, cảm giác ăn uống chẳng thấy ngon miệng chút nào.

Đến cả món sườn xào chua ngọt mà tôi thích nhất do chính tay dì giúp việc nấu, tôi cũng chẳng buồn đụng đũa mấy miếng.

Khi tôi vẫn đang dán mắt vào màn hình tivi, chăm chú theo dõi phân cảnh mập mờ, đẩy đưa của nam nữ chính, thì từ phía cửa bỗng vang lên tiếng giày cao gót lộc cộc.

Tôi còn chưa kịp định thần lại thì đã thấy một cô nàng chân dài, tóc dài thướt tha đứng lù lù ngay phòng khách.

Đôi mày thanh tú của cô ta khẽ nhướng lên đầy kinh ngạc khi nhìn thấy tôi.

Đầu óc tôi lập tức nhận ra gương mặt này.