Sự Xuất Sắc Của Tô Nguyệt Nha
Sao cô lại không hợp với chiếc váy này chứ? “Biết rõ em chỉ thích chiếc váy liền này anh cứ khăng khăng nói em không hợp, anh có ý gì? Cố tình chọc em không vui sao?”
Thấy Mạc Du Du đã bắt đầu giở tính trẻ con, Lưu Đức Khải thầm nghĩ không còn đường thương lượng nữa rồi. “Anh không có ý đó, là em hỏi ý kiến của anh anh mới nói.” Lưu Đức Khải lại bắt đầu giả vờ tủi thân. Hắn quả thực không ngăn cản được. Nhưng mà dù sao Tô Nguyệt Nha cũng không nhìn thấy, suy cho cùng hôn lễ của bọn họ sao có thể mời cô được chứ? Mạc Du Du mặc gì cũng chẳng sao, bản thân việc gì phải nơm nớp lo sợ?
“Được rồi, đừng chu môi nữa, nếu em thích thì lấy bộ này, em phải làm một cô dâu vui vẻ chứ.” Lưu Đức Khải lại dỗ dành Mạc Du Du.
“Thế này còn nghe được... Em chỉ thích nó, lúc kết hôn sẽ mặc nó.” Mạc Du Du lập tức vui vẻ trở lại. Chốt xong lễ phục còn phải thử trang điểm, bây giờ rất nhiều cửa hàng làm đồ cưới đều là dịch vụ trọn gói cũng đỡ cho cô dâu chú rể ngày hôm đó bận rộn. “Ngày hôn lễ mấy giờ hai người qua trang điểm ạ?” “Giúp tôi đ.á.n.h lớp nền trắng một chút, tôi thích trắng trẻo.” Cô muốn mặc hỉ phục màu đỏ tươi thì bắt buộc phải trắng, nếu quá đen thì sẽ không đủ kinh diễm. “Không thành vấn đề, tôi thử cho cô trước.” Gần như cả một buổi chiều đều ở trong cửa hàng thử đủ thứ. Mạc Du Du mệt đến mức lúc trang điểm suýt nữa ngủ gật trên ghế, đầu cô gật xuống một cái mới tự làm mình tỉnh lại. Mãi đến khi trời tối đen mới hoàn toàn xong xuôi hai người trở về Khu gia thuộc.
Lại một ngày thứ Hai, Tô Nguyệt Nha đến Học viện Y Văn Tu đi học. Đã học được mấy lần rồi, mỗi lần kiểm tra cô đều thể hiện vô cùng xuất sắc, không chỉ có một số giáo viên nhớ mặt học sinh này, các bạn học trong lớp bây giờ càng không ai là không biết cô. Ai bảo cô không chỉ mỗi lần lên lớp thao tác biểu hiện tốt, kiểm tra sau giờ học đạt loại xuất sắc, sau đó lại còn xinh đẹp như vậy!
“Chính là cô ấy, thao tác trong tiết thực hành lần trước của cô ấy thầy Mạnh đã khen cô ấy rất nhiều lần!”
“Đúng vậy, quan trọng là cô ấy trông rất đẹp!”
Có thể vào được lớp này đều không phải là những người mới nhập môn học thuật. Hoặc là theo trưởng bối trong gia tộc học từ nhỏ đến lớn, hoặc là bái sư bên ngoài theo học cho nên được coi là những học sinh rất lợi hại, mọi người đều có chút trình độ trong người. Tô Nguyệt Nha ở trong số đó xuất sắc đến mức đặc biệt nổi bật, cộng thêm xinh đẹp rất khó để không thu hút ánh nhìn của mọi người. Dựa vào đâu mà mọi người đều có nhan sắc bình thường còn cô lại xinh đẹp như tiểu tiên nữ vậy? Thật không công bằng!
“Đến rồi, bài thực hành lần này trước đó các em đã tự luyện tập chưa?” Học sinh chia thành mấy nhóm tự tụ tập lại nói chuyện. Vì mỗi lần đều lấy nhóm làm đơn vị dùng chung một bàn thực hành thao tác, thế nên sau này để tiện lợi giáo viên đã cố định việc chia nhóm. Sau vài lần giảng dạy mọi người cũng dần dần quen thuộc với nhau.
“Tôi đã luyện tập vài lần.” Người khác hỏi đến Tô Nguyệt Nha chỉ trả lời đơn giản, tuyệt đối không nói nhiều những nội dung không nên nhắc tới.
“Vậy lát nữa giáo viên chắc chắn lại phải khen cô rồi!” Trương Chí Quân nói. Cậu ta cùng nhóm với Tô Nguyệt Nha, lần nào cũng bị thao tác của cô làm cho lóa mắt.
“Không khoa trương đến mức đó đâu...” Tô Nguyệt Nha có chút ngại ngùng. Quả thực mỗi giáo viên đều đang khen, thực ra cô chỉ là luyện tập nhiều hơn người khác một chút mà thôi, so với một bác sĩ thực sự có thể độc đương một mặt vẫn còn một khoảng cách, cô có tự tri chi minh.
“Đúng vậy Nguyệt Nha, giáo viên chắc chắn sẽ khen cô, cô cũng đừng quá khiêm tốn, quá khiêm tốn thì đồng nghĩa với kiêu ngạo đấy nhé!” Một nữ sinh khác cùng nhóm nói, cô ta cười hì hì khiến người ta không nghe ra rốt cuộc cô ta đang nói đùa hay là đang mỉa mai Tô Nguyệt Nha.
“Không phải khiêm tốn cũng không phải kiêu ngạo, thực ra chỉ là quen tay hay việc thôi.” Tô Nguyệt Nha đơn thuần là đang giao lưu với người cùng nhóm. Cô đã từng đọc trong thư viện học y — hoặc nói là bất kỳ một môn học vấn nào — giao lưu đều vô cùng quan trọng, kỵ nhất là làm cái việc ngu ngốc nhắm mắt làm liều.
“Bình thường lúc riêng tư cô cũng sẽ luyện tập rất nhiều sao?” Mã Hiểu Hiểu hỏi, cô ta chính là nữ sinh "nói đùa" với Tô Nguyệt Nha vừa nãy.
“Cũng bình thường.” Tô Nguyệt Nha không muốn nói quá nhiều. Nhỡ đâu lại hỏi cô luyện tập ở đâu luyện tập thế nào cô căn bản không trả lời được! Có lẽ là nhìn ra Tô Nguyệt Nha không muốn tiếp tục nói chuyện những người khác cũng không bắt chuyện với cô nữa.
Mã Hiểu Hiểu và một nữ sinh khác tụm lại với nhau dùng âm lượng nhỏ giọng giao lưu. “Ra vẻ cái gì chứ? Không phải chỉ là thực hành giỏi hơn một chút thôi sao đến mức đó không?” Mã Hiểu Hiểu nói.
“Đúng vậy, ỷ vào việc mình có vài phần nhan sắc ai cũng không coi ra gì, ghét nhất cái bộ dạng giả tạo đó của cô ta!” Đỗ Lan Tân nói lườm Tô Nguyệt Nha một cái. Là người cùng nhóm bọn họ tổng cộng có ba cô gái, Mã Hiểu Hiểu và Đỗ Lan Tân cảm thấy Tô Nguyệt Nha đã cướp đi hào quang của bọn họ trong lòng rất không vui!
“Mấy gã đàn ông này cũng thật buồn nôn, cậu xem Trương Chí Quân kìa không biết là tới học hay là tới câu dẫn nữ sinh, lần nào đối mặt với Tô Nguyệt Nha cái bộ mặt nịnh nọt đó của cậu ta thật khiến người ta khinh bỉ!” Mã Hiểu Hiểu đảo tròn mắt nảy ra một kế.