Gặp Nguy Không Loạn
“Sao chúng ta lại xui xẻo thế này, bị phân vào cái nhóm thần kinh này.” Đỗ Lan Tân khoanh tay.
“Lan Tân cậu đừng tức giận vội, tớ nghĩ ra một cách hay, đợi lát nữa lúc bắt đầu vào học...” Mã Hiểu Hiểu ghé vào tai Đỗ Lan Tân nhỏ giọng kể kế hoạch của mình.
“Nhưng làm vậy... liệu có không hay lắm không?” Đỗ Lan Tân do dự.
“Cậu không muốn nhìn cô ta làm trò cười sao?” Mã Hiểu Hiểu hỏi, cô ta tính toán kỹ lưỡng đoán chắc Đỗ Lan Tân sẽ không từ chối.
“Được! Cứ làm như vậy!” Đỗ Lan Tân gật đầu.
Trong tiếng ồn ào trò chuyện của mọi người, giáo viên tiết thực hành hôm nay bước vào lớp học. “Chào thầy ạ!” “Chào các em, trước tiên hãy theo nhóm ở yên tại bàn thao tác của mình, sau đó định sẵn thứ tự thực hành của mỗi người.” Giáo viên nói.
“Có ai muốn làm người đầu tiên không?” Tô Nguyệt Nha hỏi. Ngoài lần đầu tiên cô làm cuối cùng, mấy lần sau cô đều làm ở những vị trí đầu. Bởi vì trong quá trình người khác thực hành những người còn lại có thể xem lại một lần nữa, tận dụng thời gian ngắn ngủi làm quen với các bước thao tác trong đầu, đồng thời rút kinh nghiệm thất bại của người trước học hỏi thao tác thành công của họ. Tóm lại thao tác sau so với thao tác đầu tiên càng được mọi người tranh giành hơn.
“Có không?” Tô Nguyệt Nha lại hỏi một lần nữa. Im lặng như tờ. “Nếu không có ai vậy tôi làm đầu tiên nhé.” Tô Nguyệt Nha chủ động nói. Thực ra cô thích làm người đầu tiên hơn, làm xong lại học hỏi thao tác của người khác — mặc dù cô không cảm thấy mình cần học của đồng đội nhưng cô có thể tận dụng thời gian còn lại đi thỉnh giáo giáo viên. Trong thời gian tự học Tô Nguyệt Nha gặp phải thắc mắc đầu tiên sẽ tự mình tìm cách đi tìm đáp án, nếu không tìm được thì tập hợp các câu hỏi lại đến trường nhờ giáo viên giải đáp.
“Nguyệt Nha, lúc cô thao tác có thể chậm lại một chút không, tôi có một chỗ không chắc chắn lắm định xem thao tác của cô rồi học hỏi thêm một chút?” Trương Chí Quân thỉnh cầu. Cậu ta thực ra không hề đáng khinh như Mã Hiểu Hiểu và Đỗ Lan Tân miêu tả, đơn thuần là vì sự xuất sắc mà Tô Nguyệt Nha thể hiện trong chuyên môn nên mới khâm phục cô.
“Được.” Tô Nguyệt Nha gật đầu. Nếu giảm tốc độ có thể giúp được bạn học cô cảm thấy đây là việc tiện tay làm được rất sẵn lòng. Bởi vì sự xuất sắc mà Tô Nguyệt Nha thể hiện trong thời gian này rất nhiều giáo viên đã chú ý đến cô, thậm chí lúc cô thực hành sẽ càng chú ý đến thủ pháp của cô hơn, dù sao cũng hiếm khi xuất hiện một hạt giống tốt như vậy. Làm thầy luôn coi trọng nhân tài hơn.
Nội dung thực hành lần này Tô Nguyệt Nha đã luyện tập rất nhiều lần trên người giả trong Không gian, quả thực có độ khó nhất định. Nhưng cũng đúng như cô nói quen tay hay việc. Khi cô tiến hành đến bước quan trọng nhất, theo như đã hứa với Trương Chí Quân cô cố ý giảm tốc độ, cô chĩa d.a.o mổ vào vị trí ổ bệnh đang định —
“Á, xin lỗi!” Đột nhiên Mã Hiểu Hiểu từ vị trí đứng xem nhào lên phía trước giống như bị ai đó đẩy một cái, trơ mắt nhìn cô ta sắp va vào tay đang cầm d.a.o mổ của Tô Nguyệt Nha! Nếu bị va trúng vị trí ổ bệnh chắc chắn sẽ bị hỏng.
Tô Nguyệt Nha lại ngay trong khoảnh khắc nghe thấy sự bất thường lập tức giơ tay lên giơ cao d.a.o mổ — “Cô cẩn thận một chút.” Tô Nguyệt Nha nói. Cô thậm chí còn dùng tay kia đỡ lấy Mã Hiểu Hiểu đang mất thăng bằng. Người giả để luyện tập không bị tổn hại gì.
“Ai đẩy tôi vậy?” Mã Hiểu Hiểu hướng về phía sau hỏi. Đương nhiên không có ai đẩy, cô ta chẳng qua chỉ muốn một cơ hội hợp lý để phá hoại mà thôi, chỉ là không ngờ Tô Nguyệt Nha lại tránh được. Thật đáng tiếc... “Nguyệt Nha xin lỗi nhé, đều tại tôi không tốt cũng không biết là ai đẩy tôi hại tôi suýt nữa làm hỏng thao tác của cô, thật sự xin lỗi xin hãy tha thứ cho tôi.” Mã Hiểu Hiểu chân thành xin lỗi cô ta cúi gập người bày tỏ sự áy náy. Chỉ có Đỗ Lan Tân biết lời xin lỗi của Mã Hiểu Hiểu căn bản là đạo đức giả.
“Không sao.” Tô Nguyệt Nha hoàn toàn không để ý. Sau khi xác định Mã Hiểu Hiểu đã đứng vững cô thậm chí không nhìn cô ta thêm một cái nào, xoay người tiếp tục thao tác vừa nãy làm liền một mạch, giống như chưa từng xảy ra bất cứ sự cố nào.
“Tốt!” Giáo viên chứng kiến cảnh này tuy nói ông không biết trò vặt của Mã Hiểu Hiểu nhưng không cản trở việc ông càng thêm tán thưởng Tô Nguyệt Nha. “Tô Nguyệt Nha, thủ pháp của em ngày càng tốt rồi, hơn nữa gặp nguy không loạn phản ứng rất nhanh.” Giáo viên tán thưởng nói.
“Cảm ơn thầy đã khen ngợi.” Tô Nguyệt Nha gật đầu sủng nhục không kinh. Thao tác xuất sắc phản ứng bình tĩnh của cô khiến Mã Hiểu Hiểu và Đỗ Lan Tân hận đến ngứa răng.
“Đúng vậy Nguyệt Nha cô phản ứng nhanh quá, cú vừa nãy tôi còn tưởng là hỏng rồi may mà cô kịp thời giơ tay lên mới để tôi được chứng kiến thao tác xuất sắc như vậy!” Trương Chí Quân là người đầu tiên dẫn đầu vỗ tay. Thế là càng nhiều bạn học bắt đầu vỗ tay. “Đúng vậy Nguyệt Nha thật sự quá tuyệt vời xem mà tôi đều thấy hơi xấu hổ...” “Đều là tự học sao người ta lại lợi hại như vậy? Haizz người so với người này thật sự là muốn tức c.h.ế.t người, tôi đều nghi ngờ bản thân có thích hợp học y hay không rồi!”
“Các em học sinh không cần phải tự ti, có thể đứng ở đây chứng tỏ các em đều là những nhân tài có thể đào tạo!” Giáo viên cũng khen ngợi mọi người. Bầu không khí một mảnh hòa hợp ngoại trừ những kẻ gây chuyện u ám đang âm thầm thất vọng.