Lục Chính Quân thăm bệnh
Nếu phải kể chi tiết quả thực là khó. “Nhưng mà chắc là có chút vấn đề về tình cảm.” Kiều Hâm Nhược bổ sung. Có thể gây ra biến động cảm xúc mạnh, lại từng mất trí nhớ, rồi đến việc người chồng đưa cô ấy đến hôm đó chỉ dám lén lút quan tâm, mấy ngày nay lại không dám đến bệnh viện chăm sóc thì loanh quanh cũng không thoát khỏi vấn đề tình cảm.
Liễu Ngọc Anh nghe xong gật đầu. Dù sao con gái lớn đã xa cách gia đình lâu như vậy, trưởng thành đến ngày hôm nay chắc hẳn chuyện tình cảm cũng đã có câu chuyện riêng. “Chuyện này để anh hai con đi điều tra, con nói cho nó biết hết thông tin cơ bản của chị con.”
Anh hai Kiều Cao Dương hiện đang công tác tại Tổ Tình báo của Quân bộ, việc điều tra tình báo thì khỏi phải bàn, đã là tình báo viên lợi hại nhất trong tổ. Việc điều tra quá khứ của Tô Nguyệt Nha giao cho anh ấy làm là thích hợp nhất.
“Vâng, con sẽ nói cho anh hai ngay.”
“Thôi, mẹ đi cùng con.” Liễu Ngọc Anh cũng ở trong quân khu, có bà ra mặt tìm Kiều Cao Dương quả thực hiệu quả hơn nhiều so với một mình Kiều Hâm Nhược đi.
Bên kia, Lục Chính Quân kết thúc buổi huấn luyện trong đội hôm nay, như thường lệ tan làm về nhà. Lại là căn nhà trống rỗng… Có lẽ đã quen với việc mỗi lần tan làm Tô Nguyệt Nha đều nồng nhiệt chào đón hắn, mấy ngày nay Lục Chính Quân cảm thấy đặc biệt không quen, cũng đặc biệt nhớ Tô Nguyệt Nha.
Thực ra muốn gặp Tô Nguyệt Nha rất đơn giản, hắn chỉ cần đến Quân bộ y viện, phòng bệnh 307 là có thể nhìn thấy khuôn mặt ngày đêm mong nhớ, nhưng vấn đề là… lúc này Tô Nguyệt Nha chưa chắc đã muốn gặp hắn! Thậm chí sự xuất hiện của hắn sẽ kích động cảm xúc của Tô Nguyệt Nha và gây ra sự phản cảm lớn hơn từ cô.
Lý trí mách bảo Lục Chính Quân hắn không nên đi, nhưng tình cảm lại nói gặp một lần thì sao? Chẳng lẽ chính ngươi không muốn gặp sao? Bị tâm trạng mâu thuẫn giằng xé, Lục Chính Quân đã huấn luyện cả ngày, lúc này lại không còn chút khẩu vị nào. Hắn thậm chí còn có ý tự trừng phạt mình. Một kẻ l.ừ.a đ.ả.o còn có tư cách ăn cơm sao?
Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên bắt đầu lo lắng về vấn đề ăn uống của Tô Nguyệt Nha. Cô ấy ở bệnh viện có ổn không? Ba bữa có ăn đúng giờ không? Tuy đã nhờ chị hộ công nhưng trong lòng Lục Chính Quân vẫn không yên tâm. Không tận mắt nhìn một lần hắn không thể an lòng. Nói đi nói lại, Lục Chính Quân rất rõ hắn chỉ muốn gặp lại Tô Nguyệt Nha một lần!
Trong nhà vẫn còn dưa muối do Tô Nguyệt Nha làm trước đây! Lục Chính Quân nhanh ch.óng đưa ra quyết định, hắn vào bếp lấy một ít dưa muối, lại mang thêm một ít hoa quả trong nhà rồi lên đường đến Quân bộ y viện. Trên đường đi hắn không ngừng tự ám thị mình: Nhìn một cái, chỉ nhìn một cái thôi! Nếu phát hiện cảm xúc của Tô Nguyệt Nha không ổn hắn sẽ lập tức rời đi. Cơm ở căng tin bệnh viện tệ như vậy, Nguyệt Nha vốn đã rất gầy rồi, cứ ăn những thứ đó sao được?
Đến Quân bộ y viện, hắn đột nhiên đi chậm lại. Đến phòng bệnh 307, Lục Chính Quân đứng ở cửa, câu đầu tiên khi bước vào hắn nên nói gì? Trong lúc do dự, y tá đến đo nhiệt độ định kỳ vừa hay đi tới.
“Ủa? Anh không phải là chồng của đồng chí Tô sao, đứng ở cửa làm gì sao không vào?” Y tá Kim Thư Lan hỏi, bưng khay bạc đựng dụng cụ đi vào. “Đồng chí Tô, đến giờ đo nhiệt độ rồi.” Kim Thư Lan lớn tiếng nói.
Nghe vậy, Tô Nguyệt Nha nhìn ra cửa, tự nhiên cũng nhìn thấy Lục Chính Quân đang đứng ở cửa với vẻ mặt đầy lúng túng. Tô Nguyệt Nha: “…” Trong tình trạng tỉnh táo mà gặp Lục Chính Quân, vẻ mặt của cô cũng rất lúng túng.
“Cảm ơn y tá Kim.” Tô Nguyệt Nha nói, nhận lấy nhiệt kế từ tay đối phương kẹp vào nách. Cô ngoan ngoãn chờ đợi, không nói gì. Lục Chính Quân biết cô đã nhìn thấy mình! Ít nhất hiện tại trông có vẻ cảm xúc của Tô Nguyệt Nha vẫn khá bình tĩnh, không kích động. Hắn hơi yên tâm một chút.
“Nguyệt Nha, anh mang cơm đến, còn có dưa muối em làm và một ít hoa quả, em… chưa ăn tối phải không?” Lục Chính Quân vô cùng thấp thỏm. Hắn từ từ đi vào phòng bệnh đặt hết những thứ trong tay xuống, không dám nhìn thẳng vào Tô Nguyệt Nha nhưng vẫn luôn dùng khóe mắt quan sát cô.
“Ừm, chưa ăn.” Tô Nguyệt Nha nhỏ giọng nói. Lúc này cô đang kẹp nhiệt kế không tiện cử động lung tung, chỉ ngoan ngoãn ngồi trên giường. Y tá Kim thắc mắc sao đôi vợ chồng này có không khí kỳ lạ vậy? Quá lịch sự. Nhưng vợ chồng trẻ bình thường sao lại xa cách khách sáo như vậy? Y tá Kim không nói gì, nhìn đồng hồ tính thời gian cũng gần đủ.
“Đồng chí Tô, có thể lấy nhiệt kế ra rồi.”
“Ồ.” Tô Nguyệt Nha đưa nhiệt kế qua.
“Rất tốt, chỉ số bình thường.” Kim Thư Lan ghi lại nhiệt độ xong liền rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tô Nguyệt Nha và Lục Chính Quân. Thấy Lục Chính Quân một mình ở đó bày biện cơm nước, Tô Nguyệt Nha vốn là người nhanh nhẹn, cộng thêm cô cảm thấy tình trạng của mình bây giờ rất tốt, thậm chí có thể xuất viện rồi nên không thể chỉ nằm trên giường bệnh không động đậy. Cô đứng dậy xuống giường—
“Chậm thôi!” Lục Chính Quân lập tức định đưa tay ra đỡ. Nhưng khi tay sắp chạm vào cánh tay Tô Nguyệt Nha, hắn nhanh ch.óng dừng lại. Tay Lục Chính Quân lúng túng dừng lại giữa không trung rồi rụt tay về. “Em cẩn thận một chút.” Lục Chính Quân lại nói. Tô Nguyệt Nha thầm nghĩ mình đâu phải b.úp bê thủy tinh đâu cần phải cẩn thận như vậy.