Lời xin lỗi muộn màng
“Em giúp anh.” Tô Nguyệt Nha nhẹ giọng nói.
Cô chịu mở miệng nói chuyện, trong lòng Lục Chính Quân rất kích động. “Anh cũng chưa ăn tối, Nguyệt Nha, chúng ta cùng ăn được không?” Lục Chính Quân hỏi. Hắn cố ý mang theo phần cơm tối cho hai người, vốn chỉ để xem tình hình, không ngờ Tô Nguyệt Nha tuy không nhìn mình nhưng dường như không bài xích kháng cự như hắn tưởng tượng, hắn liền không nhịn được chủ động đề nghị.
“Ừm.” Tô Nguyệt Nha gật đầu.
Bày xong cơm nước, hai người ngồi xuống cùng ăn. Lục Chính Quân phát hiện Tô Nguyệt Nha ăn cơm thật sự chỉ là ăn cơm, ánh mắt chỉ nhìn thức ăn, tuyệt đối không liếc lung tung.
“Nguyệt Nha, sức khỏe em thế nào, đầu còn đau không? Có chỗ nào không thoải mái không?” Lục Chính Quân quan tâm hỏi.
“Không đau, đều ổn cả.”
“Vậy… cơm ở căng tin bệnh viện ăn có quen không?”
“Quen.”
“Còn thiếu thứ gì không, sáng mai anh có thể mang đến cho em?”
“Không thiếu.”
Lục Chính Quân phát hiện chỉ cần hắn hỏi gì Tô Nguyệt Nha nhất định sẽ trả lời, nhưng luôn kiệm lời như vàng. Nếu hắn không chủ động hỏi trước, Tô Nguyệt Nha sẽ không nói gì cả. Rõ ràng trước đây không phải như vậy! Trước đây hai người ăn cơm ở nhà, trên bàn ăn luôn có rất nhiều chủ đề và thường là Tô Nguyệt Nha chủ động. Cô sẽ gắp thức ăn cho hắn, sẽ hỏi hắn ở quân khu thế nào, cũng sẽ chia sẻ mình đã làm những gì.
Nhưng bây giờ cô đối với hắn không có lời nào, cũng không có sự nhiệt tình. Dáng vẻ của hai người lúc này giống như đang ăn cơm ở căng tin, đúng lúc ở đây trống một chỗ, người ta cũng chỉ điền vào một người lạ mặt trống rỗng. Trong lòng Lục Chính Quân rất khó chịu. Anh không chịu nổi sự thay đổi và hụt hẫng như vậy.
Nhưng trớ trêu thay, tội đồ gây ra cục diện ngày hôm nay lại chính là bản thân anh. Là anh đã lừa gạt Tô Nguyệt Nha trước, sự dịu dàng nhận được trước kia vốn không thuộc về anh. Vậy lấy tư cách gì để trách cứ sự kháng cự và lạnh nhạt của cô? Tô Nguyệt Nha tức giận là điều đương nhiên! Bây giờ có thể cùng nhau ngồi xuống ăn cơm anh đã rất biết ơn rồi.
Cơm nước ăn hòm hòm, Tô Nguyệt Nha theo thói quen đứng dậy dọn dẹp tàn cuộc. “Nguyệt Nha, khoan hẵng dọn.” Lục Chính Quân lên tiếng, “Em bây giờ là bệnh nhân, mấy việc vặt này để anh làm là được rồi, em… có thể nghe anh nói vài câu trước được không?”
Tô Nguyệt Nha không nói được hay không được nhưng lại ngồi xuống, chỉ là vẫn không nhìn vào mắt Lục Chính Quân. Lục Chính Quân hít sâu một hơi. Những lời này anh đã kìm nén trong lòng từ rất lâu rồi, hôm nay thấy trạng thái của Tô Nguyệt Nha còn tạm ổn mới dám thử mở lời.
“Nguyệt Nha, xin lỗi em. Anh vì tất cả những chuyện đã xảy ra trước đây gửi lời xin lỗi đến em. Là anh không đúng, anh không nên lừa gạt em, càng không nên trong tình huống em mất trí nhớ liền trực tiếp kết hôn với em. Anh biết điều này rất không công bằng với em, anh thừa nhận anh thực sự có tư tâm.”
Nếu nói việc Tô Nguyệt Nha mất trí nhớ đã cho Lục Chính Quân cơ hội, vậy thì tư tâm của chính anh mới là nguyên nhân căn bản nhất dẫn đến bước đường ngày hôm nay. Đã muốn xin lỗi, Lục Chính Quân liền không nghĩ đến việc tô vẽ thái bình, tìm cớ cho bản thân.
“Anh… tại sao không nói cho em biết?” Tô Nguyệt Nha hỏi. Nếu Lục Chính Quân nói cho cô biết cô đã nhận nhầm rồi, có phải kết cục sẽ khác đi không?
“Anh đã từng nói một lần.” Lục Chính Quân giải thích. Tô Nguyệt Nha lập tức nhớ ra. “Anh chỉ mới nói một phần mở đầu em đã không thể chấp nhận được, lúc đó cảm xúc trở nên đặc biệt kích động, thậm chí còn vào bệnh viện, anh liền không dám kích thích em nữa. Đương nhiên anh không phải đang tìm cớ, là anh xử lý không đúng, thực ra anh có thể kéo dài thêm…”
Anh không phải là hoàn toàn không có sự lựa chọn, anh có thể kéo dài vô tận. Nói cho cùng vẫn là tư tâm. Tuy nhiên Tô Nguyệt Nha lại không nghĩ như vậy. Cô nhớ ra rồi, Lục Chính Quân quả thực đã từng nhắc nhở mình một lần, lúc đó thế nào nhỉ? Đúng rồi, cô tưởng chồng không cần mình nữa, ngay cả lời cũng chưa nói xong đã trực tiếp ngất xỉu, sau đó tỉnh lại trong bệnh viện liền cầu xin chồng đừng vứt bỏ mình.
Lục Chính Quân đã từng nói, là tự cô trong lúc mất trí nhớ lo được lo mất, lấy đâu ra tư cách trách anh? Nếu lúc đó cô không ngất xỉu, không kích động cảm xúc, Lục Chính Quân hẳn là đã nói cho cô biết sự thật của sự việc vào ngày hôm đó, sau đó sẽ cho cô cơ hội lựa chọn: là muốn rời đi hay là muốn ở lại. Nhưng tình trạng cơ thể của cô lúc đó cùng với sự khổ sở cầu xin của cô đã không cho Lục Chính Quân cơ hội nói cho cô biết sự thật.
“Không phải lỗi của anh.” Tô Nguyệt Nha ngắt lời xin lỗi của Lục Chính Quân, “Em hiểu mà.”
Nếu thực sự phải nói đúng sai vậy chắc chắn cũng là cô sai nhiều hơn, tự mình nhận nhầm người… Tính ra Lục Chính Quân cũng không làm gì cô, ngược lại nơi nơi đều đối xử với cô rất tốt. Trước khi cô nhận nhầm chồng bọn họ chỉ từng gặp nhau trên xe lửa, coi như là người lạ có duyên gặp mặt một lần. Anh thu nhận cô lúc cô mất trí nhớ, chăm sóc cô, cho dù không làm được việc biết ơn đối phương cô cũng không thể oán trách đối phương.
Lời xin lỗi tiến hành đến đây dường như đã kết thúc. Sau đó thì sao? Tô Nguyệt Nha không nói gì cả chỉ cúi đầu, giống như đứa trẻ làm sai chuyện, cũng giống như con đà điểu trốn tránh hiện thực vùi đầu vào trong cát, tưởng rằng mặc kệ không nhìn là có thể không phải đối mặt.