Quyết định của Nguyệt Nha
“Vậy… sau này em định làm thế nào?” Vẫn là Lục Chính Quân hỏi ra.
Tô Nguyệt Nha không biết nên trả lời thế nào, bản thân cô cũng chưa nghĩ kỹ. So với sự mờ mịt của Tô Nguyệt Nha, Lục Chính Quân nhiều hơn là sự cẩn trọng dè dặt. Anh biết chung quy vẫn phải đối mặt, bất kể kết quả có phải là điều anh thực sự mong muốn hay không.
“Nguyệt Nha, tiếp theo… em muốn làm thế nào? Em… có phải muốn ly hôn với anh không?” Cuối cùng cũng hỏi ra khỏi miệng. Khoảnh khắc này Lục Chính Quân đã thể hội được tâm trạng của những tội nhân bị lăng trì, vừa sợ nhát d.a.o đó rơi xuống quá nhanh lại sợ nhát d.a.o đó chậm chạp không rơi xuống.
“Ly hôn?!” Tô Nguyệt Nha ngẩng đầu lên, khiếp sợ nhìn về phía Lục Chính Quân, “Nhưng mà chúng ta là quân hôn, quân hôn có thể tùy tiện ly hôn sao?”
Những ngày này Tô Nguyệt Nha không phải chưa từng rối rắm, nhưng cứ nghĩ đến cô và Lục Chính Quân là quân hôn, cô một người phụ nữ không quyền không thế cái gì cũng không có dựa vào đâu mà đòi ly hôn? Thêm nữa, tận đáy lòng cô cũng kháng cự bản thân chuyện ly hôn này. Đây cũng là nguyên nhân khiến Lục Chính Quân do dự lúc ban đầu.
Nếu anh chỉ là một người bình thường, kết hôn với Tô Nguyệt Nha sẽ không phức tạp như vậy, đợi cô tìm lại được ký ức muốn ly hôn cũng đơn giản. Quân hôn khó ly hôn không có nghĩa là không thể ly hôn, Lục Chính Quân đã sớm nghĩ sẵn đường lui cho Tô Nguyệt Nha.
“Không thể,” Lục Chính Quân nói, ánh mắt kiên định, “Sẽ rất rắc rối, nhưng nếu em muốn ly hôn anh nhất định làm được, đồng thời có thể đảm bảo em có thể rút lui an toàn, tất cả… đều xem ý của em.”
Tô Nguyệt Nha kinh hãi. Nghe ý tứ trong lời này của Lục Chính Quân anh không muốn ly hôn, nhưng nếu mình khăng khăng muốn ly hôn anh cũng sẽ phối hợp. Tô Nguyệt Nha lại một lần nữa rơi vào sự rối rắm. Quyền quyết định bây giờ giao vào tay mình, cô bắt đầu suy nghĩ cẩn thận, cân nhắc lợi hại.
Đàn ông có phải đều giống như Lưu Đức Khải không? Bản chất đều là tra nam, không đáng để tin tưởng, càng không đáng để mình hy sinh? Liệu có một thứ tốt đẹp nào không! Nhưng mà… Lục Chính Quân dường như không phải là người như vậy.
Kể từ khi kết hôn, không, thậm chí là kể từ khi nhận nhầm người, từng màn chung đụng với Lục Chính Quân tất cả đều xẹt qua cực nhanh trong đầu Tô Nguyệt Nha. Ngoại trừ chuyện lừa gạt mình ra — thậm chí chuyện này cũng có thể thông cảm được, bản thân mình cũng phải chịu trách nhiệm — thì ngoại trừ chuyện này cô căn bản không thể bới móc ra bất kỳ lỗi lầm nào từ trên người Lục Chính Quân.
Lục Chính Quân đối xử với mình rất tốt rất tốt, việc lớn việc nhỏ cơ bản đều đang nhường nhịn mình, hơn nữa anh chưa bao giờ nói chuyện hung dữ với mình, mọi việc lớn nhỏ trong nhà cũng sẽ không ném hết cho cô, sẽ cùng cô làm việc, không để cô đi hầu hạ bố mẹ chồng… Về mặt tiền bạc, cho dù mình chưa từng kiếm được một đồng nào cho gia đình nhưng anh vẫn sẽ giao toàn bộ tiền cho mình quản lý, đối với mình càng là không hề keo kiệt chút nào.
Về mặt tình cảm, anh vì không được cũng luôn chưa từng làm ra chuyện quá đáng với mình. Anh còn rất ủng hộ mình đi học, giúp cô tìm tài liệu của trường học, nghe nói trong trường có người bắt nạt mình sẽ sốt sắng. Nhìn như vậy Lục Chính Quân thực sự là một người rất tốt rất tốt, anh mọi mặt đều đang nhường nhịn mình. Hình như… cũng không phải là không thể đ.â.m lao thì phải theo lao?
Thêm nữa, dựa vào đâu phải vì tên cặn bã Lưu Đức Khải đó mà vơ đũa cả nắm khiến Lục Chính Quân cũng bị liên lụy mang danh người xấu? Điều này quá không công bằng với Lục Chính Quân rồi! Cho dù không có Lưu Đức Khải vậy cô cũng không thể cứ thế từ bỏ hạnh phúc của mình. Tô Nguyệt Nha nghiêm túc suy nghĩ, vẫn luôn không nói gì.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Sự im lặng của Tô Nguyệt Nha khiến Lục Chính Quân vô cùng dày vò, nhưng anh hoàn toàn không dám mở miệng thúc giục. Nhỡ đâu… nhỡ đâu suy nghĩ thêm một giây đồng hồ Tô Nguyệt Nha liền thay đổi chủ ý, không muốn ly hôn nữa thì sao?
Cuối cùng Tô Nguyệt Nha đã có đáp án. Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía anh: “Lục Chính Quân.”
Khoảnh khắc này Lục Chính Quân ngay cả thở cũng nín bặt, dường như hít thở đều có khả năng thay đổi suy nghĩ của Tô Nguyệt Nha vậy. Nhiều năm rèn luyện trong bộ đội đã giúp anh nuôi dưỡng được tính cách thiết huyết, càng là chuyện gì cũng dựa vào bản thân chưa bao giờ tin vào bộ quy tắc thần linh đó, nhưng khoảnh khắc này anh thành kính cầu nguyện thần linh, cầu nguyện bản thân có thể nhận được một lần chiếu cố.
“Em không ly hôn.” Tô Nguyệt Nha nói.
Lục Chính Quân mừng rỡ như điên, anh thậm chí nghi ngờ bản thân xuất hiện chứng ù tai. “Thật sao?” Anh kích động nắm lấy bả vai Tô Nguyệt Nha lay động cô, “Nguyệt Nha, thật sao? Em chắc chắn không ly hôn với anh?”
Anh là Lục Chính Quân, không phải Lưu Đức Khải. Khoảng thời gian trước đó sự dịu dàng của cô đối với anh, sự thích thú của cô đối với anh là do anh ăn cắp được, đó không thuộc về anh, đó vốn dĩ nên thuộc về Lưu Đức Khải. Nhưng hiện tại xem ra dường như tương lai sẽ thuộc về anh?
Sự kích động của Lục Chính Quân cũng lây sang Tô Nguyệt Nha. Anh hình như thực sự rất thích mình? Nhưng Tô Nguyệt Nha vừa mới bị tổn thương đầm đìa m.á.u me một lần nên không dám dễ dàng giao phó chân tâm của mình nữa. Cô có chút gượng gạo, cố gắng hết sức kiềm chế cảm xúc của mình.