Đánh giá
Anh ngược lại muốn tự mình làm cho Nguyệt Nha, dù sao bữa sáng cô điểm danh cũng không phải thứ gì hiếm lạ khó làm, nhưng anh không có tự tin vào tay nghề của mình. Vốn dĩ nằm viện ăn uống đã bình thường, ít nhất để người ta ăn mùi vị ngon một chút.
Vừa lên tầng ba, Lục Chính Quân liền nhìn thấy Kiều Hâm Nhược. Không phải anh quan tâm đến Kiều Hâm Nhược bao nhiêu, chỉ là vì khuôn mặt gần như giống hệt Tô Nguyệt Nha đó của cô, nghề nghiệp của anh vốn dĩ đã có độ nhạy cảm cực cao đối với các loại người. Rất bình thường liếc nhìn một cái, Lục Chính Quân thu hồi ánh mắt.
Nhưng lúc này Kiều Hâm Nhược cũng vừa vặn nhìn thấy anh.
“Báo cáo huyết học của bệnh nhân giường số 5 đưa tôi xem, sáng nay anh ta vẫn còn sốt, hẳn là ——” Lời phía sau chưa nói xong, ánh mắt của Kiều Hâm Nhược dừng lại trên người Lục Chính Quân.
Hết cách rồi, cô bây giờ đối với tất cả những người liên quan đến Tô Nguyệt Nha đều cực kỳ nhạy cảm. Kiều Hâm Nhược đ.á.n.h giá Lục Chính Quân từ trên xuống dưới... Giống như cách nói của đại ca nhị ca, người này thoạt nhìn ngược lại ra dáng ra hình.
Chỉ tiếc biết người biết mặt không biết lòng, ai có thể ngờ anh ta lại dám làm ra trò lừa hôn buồn nôn như vậy? Lớn lên đẹp thì có ích gì? Vẻ bề ngoài là nông cạn nhất! Trông có vẻ lạnh như băng, loại người này biết cách thương người sao? Ai biết anh ta bình thường ở nhà có phải luôn tỏ thái độ với chị cô hay không?
Không được không được, đợi sau này nhận lại chị...
Lục Chính Quân cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt của người khác. Sự đ.á.n.h giá của Kiều Hâm Nhược anh đều nhìn thấy hết. Bác sĩ Kiều nhìn mình làm gì? Lẽ nào cô ấy thực ra cũng nghi ngờ mối quan hệ với Nguyệt Nha cho nên mới quan tâm đến mình? Lục Chính Quân nghĩ ngợi, anh ngược lại có thể thăm dò khẩu phong thay Nguyệt Nha trước.
Sải bước đi tới.
“Bác sĩ Kiều, cô đang nhìn gì vậy?” Lục Chính Quân trực tiếp hỏi.
Kiều Hâm Nhược: “...” Còn khá tự luyến! Lẽ nào cảm thấy cô để mắt đến anh ta rồi? Kiều Hâm Nhược mặt không cảm xúc, bình tĩnh nói: “Không nhìn gì cả.”
Tiếp đó cô vừa sải bước rời đi vừa dặn dò y tá bên cạnh: “Tiếp tục theo dõi nhiệt độ cơ thể của giường số 5, nếu buổi trưa vẫn chưa hạ sốt tiêm thêm cho anh ta một mũi hạ sốt, truyền dịch còn phải thêm kháng sinh...”
Trên mặt Lục Chính Quân cũng không có biểu cảm gì, nhưng anh sẽ không cảm thấy mình nhìn nhầm. Kiều Hâm Nhược vừa rồi nhất định là đang nhìn anh! Anh phải nói tình huống này cho Nguyệt Nha biết, nói không chừng có thể tìm cơ hội nói chuyện. Nếu có thể giải khai bí ẩn thân thế của Nguyệt Nha vậy thì có thể tìm được người nhà của cô, cô nhất định rất vui vẻ!
Kiều Hâm Nhược đi buồng xong trở về văn phòng sửa đổi bổ sung y lệnh. Tiếp đó suy nghĩ chuyện vừa rồi chưa nghĩ xong. Người đàn ông này... tóm lại cô cảm thấy không đáng tin cậy cho lắm. Thừa nước đục thả câu lừa chị kết hôn, có thể là thứ tốt đẹp gì? Cộng thêm đ.á.n.h giá của đại ca nhị ca đối với anh ta, cô cảm thấy không phải lương nhân.
Đợi nhận lại chị, việc đầu tiên chính là khuyên chị ly hôn. Chị của cô xứng đáng với người đàn ông tốt hơn! Đến lúc đó có tài nguyên của bố mẹ giúp đỡ, cho dù kết hôn lần hai chị chắc chắn cũng có thể tìm được một người đàn ông tốt rất đáng tin cậy!
Ồ, cô phải hỏi chị thích kiểu người nào trước, đến lúc đó cả nhà cùng nhau quan tâm một chút, tìm theo sở thích của chị. Còn về việc đối phương không thích chị cô? Không thể nào, chị cô và cô lớn lên giống nhau xinh đẹp như vậy, hơn nữa còn có thiên phú y học, cùng lắm chỉ là ly hôn một lần mà thôi. Nhưng nhà bọn họ có bối cảnh, chức vụ của bố mẹ đều không thấp, hai người anh trai cũng lợi hại, bản thân đứa em gái này cũng có tiền đồ. Người đàn ông nào không biết điều như vậy từ chối chị cô? Vậy thì phải cân nhắc trói về làm chồng áp trại rồi.
Lục Chính Quân đến phòng bệnh, vừa cùng Tô Nguyệt Nha ăn sáng vừa kể lại chuyện vừa rồi.
“Thực ra dạo này cũng có y tá hỏi em.” Tô Nguyệt Nha nhỏ giọng nói. Cô rất sợ người khác nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ.
“Không lạ, dù sao y tá có thể ngày ngày nhìn thấy hai người, phát hiện hai người lớn lên giống nhau là chuyện sớm muộn.”
“Bọn họ còn nói Bác sĩ Kiều rất quan tâm em!” Tô Nguyệt Nha thầm vui vẻ trong lòng. Mặc dù không nhận nhau, nhưng trong lòng cô đã tám mươi phần trăm nhận định Bác sĩ Kiều có quan hệ thân thuộc với cô.
“Là quan tâm em, không phải đều bắt đầu lén lút đ.á.n.h giá anh rể rồi sao?”
“Anh rể gì chứ?” Tô Nguyệt Nha đỏ mặt. Sao cô lại cảm thấy kể từ khi nói rõ ràng rồi Lục Chính Quân ngược lại mặt dày hơn trước kia?
“Lẽ nào anh nói sai rồi?” Lục Chính Quân kinh ngạc, “Anh không phải lão công của em sao?”
Tô Nguyệt Nha: “...” Cô không thèm để ý đến anh, chuyên tâm gặm bánh bao.
“Nguyệt Nha, em hối hận vì không ly hôn rồi?” Lục Chính Quân cố ý hỏi. Anh hiểu rõ tính cách của Tô Nguyệt Nha. Thoạt nhìn yếu đuối nhưng bản chất lại rất kiên cường. Từ việc cô một mình đến Đế Đô tìm người, còn có biểu hiện thông minh trên xe lửa là biết màu sắc nền tảng trong tính cách của cô nhất định là kiên cường, chỉ là bề ngoài rất yếu đuối. Cho nên cô đã nói không ly hôn vậy thì nhất định là không ly hôn, sẽ không lừa anh. Anh chẳng qua là cố ý hỏi như vậy muốn dỗ cô nói thêm một lần mà thôi.
Tô Nguyệt Nha mới không mắc mưu. Cô tiếp tục gặm bánh bao. Chỉ là ch.óp tai lặng lẽ ửng đỏ lại bán đứng cô.