Hai thứ xui xẻo

Lục Chính Quân cười trộm trong lòng, bưng bát cháo thịt nạc đã để nguội bớt qua.

“Đừng chỉ gặm bánh bao, sẽ nghẹn đấy, húp chút cháo đi.”

Tô Nguyệt Nha lập tức bỏ bánh bao xuống, bưng cháo lên húp từng ngụm nhỏ. Biểu thị cô có thể nghe thấy lời anh nói, chỉ là cố ý không muốn trả lời anh.

“Thế nào, bác sĩ đi buồng nói cơ thể em thế nào rồi?” Lục Chính Quân quan tâm hỏi. Biết Tô Nguyệt Nha ngại ngùng, anh cũng không dây dưa chủ đề lúc trước. Chỉ thỉnh thoảng trêu chọc cô vài câu anh liền cảm thấy rất thú vị, rất hạnh phúc rồi.

“Khá tốt,” Tô Nguyệt Nha húp vài ngụm cháo thịt nạc đặc sánh vị tươi ngon, cô húp vô cùng thỏa mãn, “Các kết quả kiểm tra đều bình thường. Em vốn định xuất viện nhưng bác sĩ không cho, nói là để quan sát thêm vài ngày.”

Về điểm này, Lục Chính Quân hoàn toàn đồng ý với lời của bác sĩ. “Vậy em nghe lời bác sĩ, chúng ta không vội xuất viện.”

Tô Nguyệt Nha gật đầu. Mặc dù là ngày nghỉ nhưng Tô Nguyệt Nha không thể chạy lung tung, Lục Chính Quân ngoại trừ đi dạo cùng cô trong bệnh viện cũng không có cách giải khuây nào khác. Tô Nguyệt Nha bảo Lục Chính Quân mang sách giáo khoa đến cho cô, lúc rảnh rỗi cô đọc sách nhiều hơn. Khoảng thời gian này do nằm viện có thể phải vắng mặt một buổi học kiểm tra. Tuy nhiên kỳ thi cuối kỳ sau đó cô nhất định không thể bỏ lỡ.

Gần đến buổi trưa, Lục Chính Quân rời đi trước nói là muốn đi mua thức ăn, dự định trưa nay làm cho Tô Nguyệt Nha một bữa thịnh soạn. Dù sao dạo này cô ăn uống thanh đạm, ăn đến mức miệng đều sắp nhạt nhẽo rồi.

“Cũng đừng làm món nặng mùi quá, em sợ y tá nhìn thấy sẽ phê bình em.” Tô Nguyệt Nha nhắc nhở.

Lục Chính Quân bảo cô yên tâm, anh cùng lắm làm chút khẩu vị chua cay khai vị mà thôi, không thể nhiều dầu mỡ cay nóng. Anh rời đi xong Tô Nguyệt Nha liền chuyên tâm đọc sách.

Gần đến giờ cơm, ngoài cửa phòng bệnh 307 truyền đến tiếng động. Tô Nguyệt Nha hoạt động cổ một chút nhìn ra cửa. Chắc chắn là Lục Chính Quân nấu cơm xong mang qua rồi!

Bóng người xuất hiện. Không phải Lục Chính Quân mà là Lưu Đức Khải và Mạc Du Du!

Ý cười trên khóe miệng Tô Nguyệt Nha lập tức biến mất. Hai thứ xui xẻo này sao lại đến nữa rồi? Tâm trạng tốt của Tô Nguyệt Nha trong nháy mắt tan thành mây khói, cô rất muốn giả vờ như không nhìn thấy. Nhưng phòng bệnh 307 chỉ có một mình cô ở, rất rõ ràng hai người này là nhắm vào cô mà đến. Cho dù giả vờ không nhìn thấy cũng chưa chắc có thể trốn thoát.

“Các người đến làm gì?” Tô Nguyệt Nha sa sầm mặt hỏi, giọng điệu cũng không tốt lắm. Tuy nhiên cô không nổi giận đã coi như là khách sáo rồi.

Mạc Du Du nhìn thấy bộ mặt này của Tô Nguyệt Nha liền cảm thấy buồn nôn. Nhưng nghĩ đến mục đích bọn họ đến, cô ta tạm thời nhịn trước không phát tác, chỉ là không nhịn được lén lút trợn trắng mắt.

Lưu Đức Khải ngược lại đứng ra. Đã thành thật với Mạc Du Du, gặp lại Tô Nguyệt Nha anh ta liền không còn sự hoảng sợ như trước kia nữa.

“Tô đồng chí, hôm nay tôi đến là chuyên môn xin lỗi cô.”

Xin lỗi? Tô Nguyệt Nha cảm thấy kinh ngạc trong lòng, cô vậy mà có thể từ trong miệng tên cặn bã nghe thấy hai chữ xin lỗi. Mặt trời hôm nay chẳng lẽ mọc từ đằng Tây?

“Chuyện quá khứ coi như tôi có lỗi với cô, phụ lòng cô. Nhưng con người không thể luôn sống trong quá khứ, cô hiện giờ cũng đã gả cho Lục Chính Quân làm vợ người ta rồi, cho nên —— tôi hy vọng sau này cô đừng đến dây dưa với tôi nữa.”

Tô Nguyệt Nha chớp chớp mắt, cô nghi ngờ có phải tai mình có vấn đề rồi không? Hay là buổi chiều bảo Bác sĩ Kiều mở một phiếu kiểm tra tai đi. Bảo cô sau này đừng dây dưa với anh ta nữa? Lời này cũng có thể nói ra khỏi miệng sao?

Nhưng nghĩ đến đức hạnh của người này là Lưu Đức Khải lại cảm thấy cũng không có gì kỳ lạ nữa, dù sao anh ta không phải người bình thường.

“Xin hỏi,” Tô Nguyệt Nha quay đầu lại nhìn thẳng vào hai người, “Tôi dây dưa với anh khi nào?”

Lưu Đức Khải tự tin nói: “Lúc trước cô tìm đến bộ đội, lẽ nào không phải là dây dưa?”

Tô Nguyệt Nha: “...” Từng thấy người mặt dày, chưa từng thấy người mặt dày như vậy.

“Lúc trước anh không từ mà biệt ——” Tô Nguyệt Nha khựng lại, cảm thấy cách nói này quá mỹ hóa Lưu Đức Khải rồi, cô bây giờ thực sự không cần thiết phải giữ thể diện cho tên cặn bã.

“Lúc trước anh và mẹ anh không màng đến sống c.h.ế.t của tôi, nửa đêm bỏ trốn. Tôi tìm đến Đế Đô chỉ là muốn một lời giải thích mà thôi, đồng thời cũng chỉ tìm anh có một lần đó, còn bị anh gọi là người đàn bà điên. Lưu Đức Khải, anh gọi đây là tôi dây dưa với anh sao?”

“Lẽ nào ý của anh là tôi bị vứt bỏ vô duyên vô cớ nên không được nói gì cả, coi như chuyện này chưa từng xảy ra sao? Người đất còn có ba phần tính nóng, huống hồ tôi là một con người sờ sờ!”

“Cô...” Chuyện cũ nhắc lại, Lưu Đức Khải mất mặt, tự nhiên muốn nổi giận.

Có một người lại nhanh hơn anh ta. “Tô Nguyệt Nha, cô không xong không dứt rồi đúng không?” Mạc Du Du mất kiên nhẫn nói. Cô ta đã sớm muốn nói chuyện rồi, chẳng qua là nghĩ nếu Lưu Đức Khải đến xin lỗi Tô Nguyệt Nha, theo như dự tính của cô ta Tô Nguyệt Nha hẳn là phải mang ơn đội nghĩa mà chấp nhận, đồng thời ngậm miệng lại.

Không ngờ người này còn mồm mép tép nhảy phản bác, vậy thì Mạc Du Du cô ta sẽ không nể mặt nữa. “Tôi nói cho cô biết, cô chính là một người phụ nữ bị vứt bỏ, sau này đừng có tơ tưởng đến người đàn ông không thuộc về cô nữa.”

Chương 243 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia