Dự cảm chẳng lành

“Nhất định phải bình an trở về...”

“Anh sẽ.”

Thời gian không nhiều, cái ôm này cũng không đủ lâu. Lục Chính Quân không muốn để Tô Nguyệt Nha quá lo lắng, cười nói với cô: “Đừng khổ sở một khuôn mặt nữa, cười một cái cho anh xem nào.” Tô Nguyệt Nha miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, chỉ tiếc là ý cười đều chưa chạm đến đáy mắt.

“Nguyệt Nha, anh phải đi rồi.” Lục Chính Quân xoa xoa đầu cô. Tô Nguyệt Nha không nói nên lời chỉ có thể hốc mắt đỏ hoe ngấn lệ gật đầu, cố gắng hết sức mỉm cười tiễn anh đi. Lục Chính Quân cuối cùng nhìn sâu Tô Nguyệt Nha một cái liền dứt khoát quay người rời đi.

Tô Nguyệt Nha nhìn bóng lưng của anh không biết tại sao lại nảy sinh một loại dự cảm chẳng lành luôn quanh quẩn trong lòng cô. Lục Chính Quân không phải lần đầu tiên đi làm nhiệm vụ, tình huống khẩn cấp hơn hôm nay cũng đều từng có. Nhưng Tô Nguyệt Nha chưa từng có dự cảm như vậy. Giống như có thứ gì đó không nhìn thấy đang từ kẽ tay trôi đi, từ từ mất đi sự khống chế...

“Chị, vừa nghe các y tá đang nói có một binh ca ca rất đẹp trai đến tìm chị, là anh rể à?” Kiều Hâm Nhược trêu chọc lại phát hiện sắc mặt Tô Nguyệt Nha không được bình thường, “Chị sao thế?” Lẽ nào không phải anh rể? Nếu là Lục Chính Quân tìm đến Tô Nguyệt Nha đáng lẽ phải là khuôn mặt ngập tràn sắc xuân trở về mới đúng, sao lại mang khuôn mặt đưa đám thế này?

“Ừm.” Tô Nguyệt Nha gật đầu, đôi mắt vô hồn. Thật sự là anh rể! Vậy tại sao chị gái lại mang biểu cảm này? “Anh rể bắt nạt chị à?” Kiều Hâm Nhược vội vàng hỏi.

“Không phải, anh ấy đi làm nhiệm vụ rồi, chính là chạy đến nói với chị một tiếng.” Tô Nguyệt Nha nói, biểu cảm vẫn là bộ dạng thất hồn lạc phách đó. Kiều Hâm Nhược lại thở phào nhẹ nhõm trêu chọc nói: “Chị, chị thế này hơi khoa trương rồi đấy.”

Là quân nhân đi làm nhiệm vụ là chuyện bình thường nhất. Đặc biệt là trong nhà có mấy quân nhân giống như Liễu Ngọc Anh, Kiều Thủ Ngôn và Kiều Cao Dương đều sẽ đi làm nhiệm vụ cho nên Kiều Hâm Nhược đã sớm quen với tình trạng người nhà sẽ đột nhiên rời đi một khoảng thời gian này rồi. “Không phải chỉ là anh rể đi làm nhiệm vụ thôi sao, chị đến mức mang bộ dạng mất hồn mất vía vậy không? Chậc chậc chậc... xem ra anh rể đã cho chị uống canh mê hồn rồi, anh ấy vừa đi đã mang theo hồn phách của chị đi luôn rồi!”

Đổi lại là bình thường Tô Nguyệt Nha chắc chắn sẽ cười đấu võ mồm với Kiều Hâm Nhược. Hôm nay cô hoàn toàn không có tâm trạng, trên mặt vẫn là mây sầu bao phủ. “Hâm Nhược, chị luôn cảm thấy rất bất an.” Tô Nguyệt Nha lo lắng nói.

“Đi làm nhiệm vụ chắc chắn là có rủi ro, nhưng anh rể là người thế nào, anh ấy là Binh vương đấy. Nếu anh ấy đều không giải quyết được quân khu này còn ai có thể giải quyết được? Theo em thấy nha, chị chính là quan tâm tất loạn!” Kiều Hâm Nhược khai đạo Tô Nguyệt Nha, nhưng những lời cô nói căn bản không lọt vào đầu Tô Nguyệt Nha.

Tô Nguyệt Nha đều hiểu nhưng lần này chính là không giống với trước đây. Trước đây cô cũng sẽ lo lắng không thôi nhưng hôm nay lại đặc biệt lo lắng, hơn nữa có loại dự cảm chẳng lành. “Hâm Nhược, chị luôn cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì đó không tốt——”

“Phỉ phỉ phỉ! Xấu không linh tốt linh!” Kiều Hâm Nhược vội vàng ngắt lời Tô Nguyệt Nha bảo cô phỉ một tiếng, “Mau lên, đem những lời không tốt chị vừa nói toàn bộ phỉ đi hết, như vậy anh rể sẽ không sao rồi!” Tuy cảm thấy hoang đường nhưng Tô Nguyệt Nha vẫn hùa theo "phỉ" một tiếng. Thực ra những lời Kiều Hâm Nhược nói trong lòng cô đều hiểu.

“Em nói đúng, anh ấy sẽ không sao đâu.” Tô Nguyệt Nha để bản thân nhanh ch.óng xốc lại tinh thần, bây giờ vẫn là thời gian làm việc không thể mang bộ dạng mất hồn mất vía này được. “Hâm Nhược, em đi làm việc đi, chị đi rửa mặt bằng nước lạnh.” Sự kích thích của nước lạnh ngược lại có chút tác dụng, chỉ là theo thời gian trôi qua Tô Nguyệt Nha vẫn tỏ ra có chút thần hồn nát thần tính.

May mà công việc ngược lại không xảy ra sai sót gì, luôn bình ổn đến giờ tan làm. “Chị, hay là hôm nay chị về nhà với em ở đi?” Kiều Hâm Nhược mời. Đỡ cho Tô Nguyệt Nha về một mình ở nhà liền càng dễ suy nghĩ lung tung. Trước đây lúc Lục Chính Quân đi làm nhiệm vụ Tô Nguyệt Nha cũng từng làm như vậy, trực tiếp chuyển về nhà mẹ đẻ ở một thời gian, ở đến khi Lục Chính Quân kết thúc nhiệm vụ đến đón cô. Nhưng hôm nay cô lại không nghĩ ngợi gì liền từ chối. “Thôi bỏ đi, để mai tính, hôm nay chị vẫn là về nhà ở.” Tô Nguyệt Nha nói. Thế là Kiều Hâm Nhược cũng không miễn cưỡng.

Về đến nhà Tô Nguyệt Nha nấu đơn giản cho mình một bát mì ăn. Cô không có khẩu vị gì ăn qua loa vài đũa, cuối cùng hơn nửa bát mì đều đổ đi. “Cũng quá lãng phí rồi, biết vậy làm ít đi một chút...” Tô Nguyệt Nha có dự cảm bản thân mấy ngày tiếp theo đều sẽ là trạng thái ăn không biết vị này. Nhưng chuyện này cũng quá bất thường rồi. Trước đây Lục Chính Quân đi làm nhiệm vụ cô ở nhà vẫn là nên làm gì thì làm đó, học tập sinh hoạt hai việc không lỡ việc nào, tự chăm sóc bản thân thật tốt. Bởi vì cô biết Lục Chính Quân trở về chắc chắn là muốn nhìn thấy cô khỏe mạnh. Trạng thái thất hồn lạc phách giống như hôm nay vẫn là lần đầu tiên.

“Thôi bỏ đi, dứt khoát đ.á.n.h răng rửa mặt sớm lên giường nằm vậy.” Có lẽ ngủ rồi sẽ không suy nghĩ lung tung nữa. Tuy nhiên loại dự cảm chẳng lành này lại luôn tiếp diễn, thời thời khắc khắc quanh quẩn trong lòng Tô Nguyệt Nha đến mức cô nằm trên giường trong bóng tối đều có thể cảm nhận được nhịp tim của mình đập nhanh một cách bất thường.

Chương 410 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia