Tin dữ truyền đến

“Sao có thể như vậy...” Tô Nguyệt Nha từ trên giường ngồi dậy. Cô sờ vào vị trí tâm thất trái của mình, cảm nhận tần suất nhịp tim đập nhanh rõ rệt, tiếng tim đập quá mức rõ ràng khiến cô nghi ngờ có phải mình bị ù tai rồi không. Tim đập quá nhanh rồi... Trạng thái như vậy căn bản không thể chìm vào giấc ngủ. Mà công việc của bác sĩ yêu cầu Tô Nguyệt Nha trong thời gian làm việc bắt buộc phải duy trì trạng thái tỉnh táo, nếu cô cả đêm không ngủ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc ngày mai của cô.

“Không được, không thể như vậy.” Tô Nguyệt Nha lẩm bẩm tự ngữ, đi dép lê xuống lầu vào bếp. Nước trong chum nước toàn bộ đều là Linh tuyền, cô trực tiếp lấy cốc múc một cốc liền rót vào miệng. Nói không chừng uống thêm vài cốc Linh tuyền sẽ tốt thôi. Nhưng Linh tuyền cũng là nước, dù sao cũng là trước khi ngủ cô uống hai cốc lớn liền không tiếp tục nữa mà nằm lại lên giường. Nhưng vẫn không ngủ được, cô căn bản không khống chế được tư duy trong đầu mình, không nhịn được mà đi nghĩ xem Lục Chính Quân giờ phút này đang làm gì... Nhiệm vụ của anh có thuận lợi không? Có gặp nguy hiểm không? Anh bây giờ có thể nghỉ ngơi đàng hoàng không? Khi nào mới trở về? Đủ loại câu hỏi xua đi không được, chiếm cứ đầu óc Tô Nguyệt Nha khiến cô không có một khắc nào được thanh nhàn.

Cuối cùng hết cách, để đảm bảo trạng thái cho ngày hôm sau, Tô Nguyệt Nha lấy ra Trợ miên hoàn đã để không từ lâu tự dán một viên lên rốn mình. Cho dù như vậy cũng là giày vò đến tận đêm khuya cô mới kiệt sức từ từ chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, hai quầng thâm mắt to đùng. Chuyện này nếu không nói người khác đều sẽ tưởng tối qua Tô Nguyệt Nha đi đâu ăn trộm đồ. Cô thiếu hứng thú thu dọn cho bản thân, giống như thường ngày đi đến bệnh viện. Tuy nhiên bệnh viện ngày thường trật tự rõ ràng hôm nay lại lộ ra một cỗ hỗn loạn.

“Sao thế?” Tô Nguyệt Nha nhìn thấy phía trước vây quanh một đám bác sĩ y tá liền chen qua đó. Bình thường cô đối với loại chuyện này nhất định sẽ không có hứng thú. Nhưng không biết tại sao cảm giác bất an đó lại xuất hiện rồi. “Xảy ra chuyện gì vậy?” Tô Nguyệt Nha hỏi.

Cao Hạo Miểu cũng ở đó, nhìn thấy mặt Tô Nguyệt Nha trước tiên là nhíu nhíu mày, ngay sau đó kéo cô từ trong đám đông ra. “Tối qua cô không ngủ ngon à?” Cao Hạo Miểu hỏi.

Tô Nguyệt Nha căn bản không để ý đến những chi tiết này, túm lấy áo blouse trắng của Cao Hạo Miểu rất dùng sức, âm lượng cũng lớn hơn nhiều, giọng điệu cũng rất gấp. “Rốt cuộc là chuyện gì, anh mau nói với tôi đi nha!”

Cao Hạo Miểu sửng sốt một chốc. Trong trí nhớ của anh ta bất luận lúc nào nhìn thấy Tô Nguyệt Nha cô đều là dáng vẻ dịu dàng nhẹ nhàng không nhanh không chậm, dường như chưa từng có thời khắc nào nôn nóng thất thố như vậy. “Mau nói đi nha!” Tô Nguyệt Nha thúc giục. Cô giờ phút này quá sợ hãi rồi, sự bất an không xua đi được cùng với sự kiện chưa biết treo lơ lửng trên đỉnh đầu khiến cô ở bên bờ vực sụp đổ.

“Bệnh viện phải tạm thời thành lập một tổ y tế, giống như lần chúng ta đi làm nhiệm vụ đó, chỉ là lần này là tạm thời. Nghe nói là có quân nhân lúc làm nhiệm vụ ở tiền tuyến xảy ra chuyện rồi, điều kiện y tế bên đó không được tốt lắm, cần ngoại viện.”

Nghe thấy lời của Cao Hạo Miểu, trong đầu Tô Nguyệt Nha ong lên một tiếng. Ngay sau đó tất cả những suy nghĩ tạp nham đều biến mất trong khoảnh khắc. Tô Nguyệt Nha nghe thấy mình hỏi: “Địa điểm ở đâu?”

Cao Hạo Miểu lắc đầu nói vị trí cụ thể không rõ, chỉ có phương hướng đại khái. “Có thể là ở phía Đông bên đó, đến lúc đó có người chuyên trách dẫn tổ y tế chạy qua đó.” Cao Hạo Miểu nói. Sau đó anh ta liền nhìn thấy nương theo tiếng nói của mình, một bên mắt Tô Nguyệt Nha trượt xuống một hàng nước mắt. Không hề có dấu hiệu báo trước.

“Cô, cô sao thế?” Cao Hạo Miểu có chút luống cuống tay chân. Tô Nguyệt Nha suýt chút nữa không đứng vững, vẫn là Cao Hạo Miểu đưa tay ra đỡ lấy cô dẫn cô đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Phía Đông? Lục Chính Quân cũng không nói cho cô biết địa điểm nhiệm vụ cụ thể, nhưng sao có thể trùng hợp như vậy? Anh mới đi một ngày thôi đã có tin tức không tốt truyền đến. Cộng thêm bản thân luôn cảm thấy bất an... “Tô Nguyệt Nha, cô rốt cuộc bị làm sao vậy?” Cao Hạo Miểu không hiểu ra sao.

Mà Tô Nguyệt Nha căn bản không có cách nào trả lời anh ta. Lúc này Kiều Hâm Nhược cũng đến rồi. Sau khi cô hỏi thăm rõ ràng với những người khác phản ứng đầu tiên chính là tìm chị gái, sau đó nhìn thấy Tô Nguyệt Nha và Cao Hạo Miểu ở phía sau đám đông.

“Bác sĩ Kiều, bác sĩ Tô cô ấy——”

“Chị, chị đừng hoảng trước đã!” Kiều Hâm Nhược căn bản không kịp chào hỏi Cao Hạo Miểu, kéo Tô Nguyệt Nha liền đi về phía phòng nhân sự.

“Hâm Nhược? Hâm Nhược!” Nhìn thấy người quen, Tô Nguyệt Nha cuối cùng cũng hoàn hồn lại từ trong sự chấn động vừa rồi, cô lật tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Kiều Hâm Nhược, “Xảy ra chuyện rồi, Lục Chính Quân anh ấy chắc chắn xảy ra chuyện rồi! Chị phải đi, chị nhất định phải tham gia tổ y tế, chị phải đến tiền tuyến!”

Nếu không thể tận mắt nhìn thấy Lục Chính Quân không sao Tô Nguyệt Nha cái gì cũng không làm được. Cô bắt buộc phải đi. Nếu bệnh viện không cho cô tham gia tổ y tế cho dù cô có về cầu xin mẹ cũng nhất định phải nghĩ cách đến bên cạnh Lục Chính Quân!

“Chị, chị bình tĩnh chút! Em biết, em đều biết hết. Chị yên tâm, em sẽ đi cùng chị.”

Chương 411 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia