“Chồng ơi...” Cô bây giờ coi như đã hiểu rồi, thế nào gọi là có muôn vàn lời muốn nói, mở miệng lại không thốt nên lời.
“Cảm ơn bác sĩ, tôi biết rồi.” Lục Chính Quân nói với bác sĩ.
Bác sĩ nhìn hai người họ cũng cảm thấy không đành lòng. Bất kỳ lời an ủi nào đều rõ ràng nông cạn như vậy để một đôi vợ chồng trẻ tuổi như thế này từ nay về sau chấp nhận tương lai không có con cái.
Cuối cùng mọi cảm xúc đều hóa thành một tiếng thở dài.
“Bác sĩ Tô,” Bác sĩ nhìn về phía Tô Nguyệt Nha khuyên cô, “Ở bên cạnh Lục đoàn trưởng nhiều hơn đi, việc phục hồi chức năng giai đoạn sau bao gồm cả sức khỏe tâm lý của Lục đoàn trưởng cô đều phải chú ý nhiều hơn.”
“Vâng, làm phiền ông rồi.” Tô Nguyệt Nha nói lời cảm ơn với bác sĩ.
Bác sĩ rời đi để lại phòng bệnh cho hai người.
“Chồng ơi, anh làm em sợ c.h.ế.t khiếp, anh có biết lúc anh hôn mê em sợ hãi đến mức nào không!” Cảm xúc của Tô Nguyệt Nha không thể nhịn được nữa, nhưng cô vẫn cố gắng để bản thân không khóc trước mặt Lục Chính Quân.
Sao có thể làm phiền một bệnh nhân trọng thương ngược lại còn phải an ủi cô chứ?
“Xin lỗi...” Lục Chính Quân khàn giọng nói.
Anh đã vi phạm lời hứa của mình. Đã nói là sẽ bình an trở về nhưng bây giờ lại để Tô Nguyệt Nha nhìn thấy một người như anh thế này. Bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì anh cảm thấy là bản thân có lỗi với Tô Nguyệt Nha.
“Anh đừng nói như vậy!” Tô Nguyệt Nha bây giờ làm sao nghe lọt tai những lời này, cảm xúc vốn dĩ đang nhịn rất tốt bất cứ lúc nào cũng sắp sụp đổ, “Em không cho phép anh nói như vậy!”
“Anh... anh yên tâm, em nhất định sẽ chữa khỏi cho anh!”
“Bất kể là vết bỏng trên người anh hay là không thể sinh sản, em đều sẽ chữa khỏi, anh tin em, em nhất định có thể làm được!”
Mà Lục Chính Quân chỉ lắc đầu.
Vừa rồi bác sĩ đã nói rất rõ ràng rồi, không phải anh không tin tưởng Tô Nguyệt Nha chỉ là con người phải học cách chấp nhận số phận. Có một số chuyện không phải ngoài miệng không chịu thua là có thể thay đổi kết quả. Cũng không phải nói một câu nỗ lực đi làm là có thể làm được.
“Nguyệt Nha, anh biết cái này không chữa khỏi được.” Lục Chính Quân mở miệng nói.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này trong đầu anh đã suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, từ khiếp sợ, sụp đổ, đau khổ lúc ban đầu cho đến không thể không chấp nhận, thừa nhận và từ bỏ.
Anh rất đau khổ, nhưng những đau khổ này để một mình anh nếm trải tiêu hóa là được rồi, không có lý do gì lại kéo Tô Nguyệt Nha đi chịu đựng. Lục Chính Quân thà nghe thấy Tô Nguyệt Nha oán trách trách móc anh cũng không muốn cô cùng anh đau khổ.
“So với việc có hy vọng trước rồi lại thất vọng, chi bằng ngay từ đầu liền chấp nhận hiện thực, đừng đi xa xỉ mong cầu.”
Lục Chính Quân rũ mắt xuống đem cảm xúc của mình toàn bộ đều che giấu. Có lẽ như vậy có thể bớt đau đớn hơn một chút.
“Anh nói như vậy không đúng, bất cứ lúc nào chúng ta đều phải có hy vọng mới đúng, em là bác sĩ, nếu ngay cả chồng mình cũng không chữa khỏi được vậy em còn có tác dụng gì?”
“Nhất định vẫn còn cách, em nhất định sẽ tìm ra cách!”
Tô Nguyệt Nha rất kiên trì, sự kiên trì của cô không phải là vô căn cứ bởi vì còn có sức mạnh của Không gian tùy thân có thể giúp đỡ cô. Đợi sau khi thử nghiệm xong lại nói lời không thể chứ không phải chưa thử nghiệm đã nói từ bỏ trước.
Lục Chính Quân không phản bác Tô Nguyệt Nha nữa, anh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như biển. Hồi lâu anh mới lại mở miệng.
“Nguyệt Nha, anh bị hủy dung rồi, sau này... cũng sẽ không có con nữa, em... em còn nguyện ý làm vợ anh không?” Lục Chính Quân lấy hết dũng khí hỏi.
Anh biết người đàn ông thực sự nên buông tay vào lúc này. Nhưng anh lại không nỡ đến vậy...
Vốn dĩ tưởng rằng Tô Nguyệt Nha chỉ là một giấc mộng anh trộm được, anh may mắn biết bao đi được nửa chặng đường đã tận hưởng được hạnh phúc giấc mộng thành sự thật. Nhưng ý trời trêu ngươi, hạnh phúc đã ban cho anh lại muốn tàn nhẫn thu hồi như vậy. Anh thật sự rất không nỡ.
Nhưng anh của hiện tại không xứng với cô. Anh bộ dạng này của hiện tại sau này chắc chắn là da dẻ diện rộng sẽ để lại sẹo, anh rất sợ Tô Nguyệt Nha sau này nhìn thấy anh bị hủy dung sẽ bị anh dọa sợ.
“Nguyện ý, em đương nhiên nguyện ý a!” Tô Nguyệt Nha một giây do dự cũng không có.
Khoảnh khắc lời của Lục Chính Quân vừa dứt cô liền vội vã đáp lại anh để anh biết sự kiên định của cô.
“Lục Chính Quân, em đảm bảo với anh,” Tô Nguyệt Nha vô cùng nghiêm túc giơ tay làm tư thế thề thốt, cô cam kết, “Chỉ cần anh không bỏ rơi em, em vĩnh viễn vĩnh viễn đều là vợ của anh, vĩnh viễn vĩnh viễn đều sẽ không rời xa anh!”
“Bất kể anh có bị hủy dung hay không, bất kể chúng ta sau này có con hay không.”
“Em chỉ cần anh làm chồng em, chỉ cần anh!”
Tô Nguyệt Nha rất muốn ôm Lục Chính Quân nhưng cô không dám, thế là chỉ có thể lưu luyến vuốt ve bàn tay bánh chưng quấn đầy băng gạc của anh.
“Lục Chính Quân, sau này anh không được nói những lời muốn chia tay với em nữa, không, anh ngay cả nghĩ cũng không được phép nghĩ, biết chưa?!” Tô Nguyệt Nha đỏ mắt.
Hảo hán sắt đá vì mấy câu nói này của Tô Nguyệt Nha đã hóa thành ngón tay mềm mại. Nghe thấy lời đảm bảo của Tô Nguyệt Nha, nhìn thấy thái độ kiên quyết của cô, trong lòng Lục Chính Quân vô cùng vui vẻ.
Nhưng vui vẻ đồng thời lại đi kèm với sự tự ti âm ỉ. Bản thân của hiện tại thật sự còn xứng với Tô Nguyệt Nha sao? Anh thật sự không phải đang cản trở Tô Nguyệt Nha sao?