Bản thân bị hủy hoại thì thôi đi, lẽ nào còn muốn kéo Tô Nguyệt Nha cùng rơi xuống sao?
“Nguyệt Nha, nếu như——” Lục Chính Quân vừa mở miệng.
Anh muốn nói có lẽ chia tay mới là đúng, có lẽ nên để Tô Nguyệt Nha suy nghĩ thêm. Nhưng Tô Nguyệt Nha căn bản không cho anh cơ hội nói tiếp, ngón trỏ của cô nhẹ nhàng chặn trước đôi môi khô khốc của Lục Chính Quân không cho anh nói chuyện.
“Lục Chính Quân, anh không được nói!”
“Vừa rồi em nói với anh thế nào?” Giọng cô nghẹn ngào không thành tiếng, mắt đỏ hoe trừng anh, “Anh không nghe lời em có phải không, anh không cần em nữa có phải không?”
“Không phải, anh không phải...” Lục Chính Quân ngậm miệng.
Anh bây giờ muốn giúp Tô Nguyệt Nha lau nước mắt cũng không làm được, đây vẫn là lần đầu tiên trong đời anh thể hội được thế nào gọi là bất lực.
Trạng thái hiện tại của Lục Chính Quân không được tốt. Tô Nguyệt Nha rất lo lắng anh sẽ suy nghĩ lung tung, đặc biệt là bản thân không thể lúc nào cũng ở bên cạnh trông chừng anh, lỡ như anh nghĩ quẩn làm chuyện ngốc nghếch thì phải làm sao?
Tốt nhất vẫn phải có người ở bên cạnh anh mới được.
Lục Chính Quân dù sao cũng là quân nhân tại ngũ, lại là Đoàn trưởng, bị thương nặng trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, ở tự nhiên là phòng bệnh đặc biệt. Không chỉ có y tá chuyên môn chăm sóc, bệnh viện còn sẽ sắp xếp bữa ăn dinh dưỡng đưa đến đúng giờ.
Trước đó anh vẫn luôn trong trạng thái hôn mê không ăn được cơm, bây giờ tỉnh rồi lập tức có bữa ăn dinh dưỡng đưa đến đúng giờ.
“Bệnh nhân vừa tỉnh, ở đây có thức ăn lỏng thanh đạm, nếu ăn được có thể ăn một ít.” Hộ lý lấy ra một phần cơm từ xe đẩy thức ăn.
Tô Nguyệt Nha nghĩ dứt khoát mình ở trong phòng bệnh cùng Lục Chính Quân ăn luôn liền lấy thêm một phần nữa.
“Chồng ơi, anh ăn một ít cháo trắng trước đi, lát nữa em đi văn phòng tìm cái cặp l.ồ.ng mang tới, phần cháo còn lại đựng trong cặp l.ồ.ng lát nữa anh có thể ăn thêm một chút.” Tô Nguyệt Nha nói.
Cô không màng đến việc mình ăn, trước tiên là đút Lục Chính Quân ăn cháo. Lục Chính Quân bây giờ rất "nghe lời", Tô Nguyệt Nha nói gì là cái đó, bảo anh làm thế nào thì làm thế đó.
Có điều chỉ ăn được mấy miếng nhỏ anh đã cảm thấy trong dạ dày hơi khó chịu liền gọi dừng lại.
“Em ăn của em trước đi, bây giờ anh không muốn ăn nữa.” Lục Chính Quân nói. Dù sao mấy ngày không ăn uống rồi, cháo trắng có thanh đạm đến đâu ăn vào cũng sẽ kích thích dạ dày.
“Ừm, ăn ít thì tốt, anh bây giờ phải ăn ít đi một chút nhưng có thể chia làm nhiều bữa.”
Tô Nguyệt Nha đổ phần cháo trắng còn lại vào cặp l.ồ.ng cất kỹ, lúc này mới bắt đầu ăn bữa trưa của mình. Mấy ngày trước cô đều không ăn không ngủ t.ử tế, trong lòng cứ nhớ thương khi nào Lục Chính Quân mới có thể tỉnh lại, căn bản không có hứng thú làm bất cứ chuyện gì khác.
Bây giờ Lục Chính Quân tỉnh rồi, trái tim cô cũng yên tâm hơn một chút, tiếp theo phải chú ý chính là tiên lượng của Lục Chính Quân cùng với trạng thái tâm lý của anh.
Lục Chính Quân nhìn Tô Nguyệt Nha, phát hiện cô gầy đi rất nhiều, cằm đều nhọn ra rồi.
Buổi chiều Tô Nguyệt Nha còn phải tiếp tục ngồi khám.
“Anh ngoan ngoãn ở trong phòng bệnh, em phải đi làm việc, khám xong cho bệnh nhân em sẽ về với anh.” Tô Nguyệt Nha nói.
“Ừm, em không cần lo cho anh.” Lục Chính Quân nói.
Trước khi đi Tô Nguyệt Nha đặc biệt đến trạm y tá nhờ y tá chăm sóc Lục Chính Quân nhiều hơn một chút.
“Giúp tôi để mắt đến anh ấy, nếu có bất kỳ chỗ nào không ổn nhất định phải lập tức thông báo cho tôi, làm phiền cô rồi.”
“Bác sĩ Tô cô yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ để mắt đến Lục đoàn trưởng, cô cứ yên tâm ngồi khám, có chuyện tôi nhất định lập tức gọi cô.” Y tá nói.
Tô Nguyệt Nha không lập tức đi đến phòng khám mà là đi gọi một cuộc điện thoại trước.
“Bố mẹ, Chính Quân đã tỉnh rồi, nếu hai người có thời gian rảnh có thể đến thăm anh ấy nhiều hơn.” Tô Nguyệt Nha nói.
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi!” Bạch Tú Tuệ vô cùng kích động, lập tức chia sẻ tin tức này cho Lục An Quốc.
“Bố mẹ, Chính Quân mặc dù đã tỉnh nhưng anh ấy bây giờ vừa mới biết tình hình của mình, con sợ anh ấy... trong lòng anh ấy khó chịu, mặc dù ngoài miệng anh ấy không nói gì, anh ấy... anh ấy còn muốn chia tay với con!”
Nói đi nói lại sự tủi thân của Tô Nguyệt Nha lại trào dâng. Cô vốn không muốn khóc trước mặt bố mẹ chồng nhưng bây giờ lại cảm thấy phải kéo bố mẹ chồng về phe mình trước, ba người bọn họ thống nhất chiến tuyến trước đỡ cho Lục Chính Quân quay đầu lại đi thuyết phục bố mẹ chồng, đến lúc đó thật sự muốn chia tay với cô!
“Bố, mẹ, con cũng đảm bảo với hai người bất kể Chính Quân thế nào, bất kể sau này có con hay không con sẽ không chia tay với anh ấy, hai người phải giúp con! Con không muốn ly hôn với anh ấy!”
Tô Nguyệt Nha khóc lóc t.h.ả.m thiết nói ra những lời như vậy khiến trái tim Bạch Tú Tuệ và Lục An Quốc cũng thắt lại theo. Cô con dâu tốt biết bao a! Đổi lại là người khác có thể lúc này đã đang tính toán chủ ý khác rồi. Nhưng Tô Nguyệt Nha lại một lòng chỉ nghĩ đến Lục Chính Quân.
“Nguyệt Nha, tủi thân cho con rồi,” Bạch Tú Tuệ cũng hơi nghẹn ngào nhưng lại tỏ thái độ, “Nếu con đã suy nghĩ kỹ rồi không chia tay với Chính Quân thì mẹ chắc chắn ủng hộ con!”
Bọn họ chỉ sợ Tô Nguyệt Nha tương lai hối hận, dù sao con trai bọn họ bây giờ đã thành ra thế này rồi.
“Đương nhiên sẽ không chia tay rồi! Lục Chính Quân anh ấy nghĩ cũng đừng nghĩ! Có điều... Chính Quân bây giờ trong lòng khó chịu, con cảm thấy chúng ta phải sắp xếp một chút, lúc nào cũng có người ở bên cạnh anh ấy mới được, con sợ anh ấy một mình nghĩ quẩn làm chuyện ngốc nghếch!” Tô Nguyệt Nha sợ hãi.