“Anh Lau Sạch Vết Máu Trước Đi, Nếu Không Sẽ Làm Bẩn Hết Quần Áo Đấy.”
Lục Chính Quân tiện tay nhận lấy xấp khăn giấy, nhưng không vội dùng. Anh sải bước nhanh ra cửa, đóng c.h.ặ.t cổng lớn lại.
Tô Nguyệt Nha ăn mặc hớ hênh thế này, cổng lớn lại không đóng c.h.ặ.t, lỡ như có người hàng xóm nào sang chơi, hoặc tình cờ đi ngang qua nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy, thì danh tiết của cô biết để đâu cho hết.
Tô Nguyệt Nha ngây thơ không nghĩ sâu xa đến vậy, chỉ lo lắng thúc giục: “Anh mau dùng giấy lau đi, nếu m.á.u vẫn không cầm được, thì phải vo tròn nhét vào trong lỗ mũi đấy.”
Lục Chính Quân bị cô thúc giục, đành phải dùng khăn giấy bóp c.h.ặ.t mũi. Nhưng làm thế này rõ ràng là rất vướng víu, không tiện hoạt động. Cuối cùng, anh đành vo hai cục giấy nhỏ, nhét thẳng vào hai lỗ mũi.
Lúc này, anh mới có thời gian để hỏi tội: “Sao em lại mặc quần áo của anh, đã thế còn không mặc quần?”
“Tối qua em tắm xong mà, nhưng tắm xong lại phát hiện không có đồ ngủ. Những bộ quần áo em mang theo căn bản không thể mặc đi ngủ được, chất vải cứng rất không thoải mái, nên em mới sang phòng anh tìm thử một chút.”
Tô Nguyệt Nha cúi đầu, ngại ngùng giải thích: “Em thấy chiếc áo sơ mi này chất liệu trơn nhẵn, sờ vào rất mềm mại, nên mới mượn mặc tạm.”
“Thêm vào đó, sáng nay trời bắt đầu nóng bức, em làm việc nhà, nấu cơm đều đổ mồ hôi hột, cho nên... quên béng mất việc phải thay đồ.”
Tuy cô quên thay quần áo, nhưng cũng may là cổng lớn vẫn luôn đóng kín. Nếu không phải hai nhà hàng xóm bên cạnh cố tình trèo lên tầng thượng nhìn sang bên này, thì tuyệt đối không ai có thể nhìn thấy bộ dạng hớ hênh của Tô Nguyệt Nha.
Lục Chính Quân nghe vậy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trầm giọng nói: “Vậy em mau lên lầu thay quần áo khác đi.”
Lúc Lục Chính Quân im lặng không nói chuyện, đường nét trên gò má anh căng lên, toát ra vẻ nghiêm túc, lạnh lùng của một quân nhân.
Nhưng bây giờ, vì sự cố chảy m.á.u mũi, hai lỗ mũi anh bị nhét hai cục giấy trắng toát, nhìn tổng thể lại có chút buồn cười và đáng yêu.
Tô Nguyệt Nha không nhịn được lén nhìn thêm hai cái, lúc này mới ngoan ngoãn lên lầu thay quần áo.
Cô mở tủ, lấy một chiếc váy liền thân dáng dài, họa tiết hoa nhí màu vàng nhạt mặc vào. Mái tóc dài đen nhánh được tết thành b.í.m gọn gàng sau gáy, cả người toát lên vẻ thanh xuân, tươi tắn và vô cùng xinh đẹp.
Trong tủ quần áo rộng lớn, chỉ có trơ trọi một chiếc ba lô màu đen kiểu dáng đơn giản.
Đó chính là hành lý Tô Nguyệt Nha mang theo lúc ngồi tàu hỏa lên thành phố.
Lúc đó vì không biết chồng mình đóng quân ở đâu, lúc Tô Nguyệt Nha đến cổng đại viện quân đội hỏi thăm, cô đã không mang theo đồ đạc lỉnh kỉnh.
Trong ba lô chỉ có vỏn vẹn hai bộ quần áo đơn giản để thay đổi, một ít bánh nướng lót dạ, một chiếc cốc nước, và vài tờ khăn giấy.
Những món đồ có giá trị, cùng với mười mấy đồng tiền lẻ còn lại trong tay, Tô Nguyệt Nha đều đã cẩn thận cất giấu vào Không gian tùy thân.
Sau khi biết được Tô Nguyệt Nha xuống tàu hỏa, đại khái sẽ tìm một nhà khách gần ga để nghỉ ngơi, Lục Chính Quân liền đích thân lái xe đến nhà khách bên phía ga tàu một chuyến.
Sau khi xuất trình giấy chứng nhận sĩ quan quân đội, Lục Chính Quân không giải thích nhiều, chỉ lạnh lùng hỏi gần đây có một người phụ nữ tên Tô Nguyệt Nha đến đăng ký thuê phòng hay không.
Nhân viên nhà khách thấy khí thế bức người của anh, sợ Tô Nguyệt Nha là tội phạm đang bị truy nã, hoặc lỡ đắc tội với sĩ quan quân đội, liền nhanh ch.óng dẫn anh đến tận cửa căn phòng đó.
“Tội nghiệp quá, cô gái nhỏ này nhìn mặt mũi cũng hiền lành t.ử tế lắm mà, không biết là phạm phải tội tày đình gì vậy đồng chí?”
“Cô ấy hình như chỉ mới ở một ngày, nhưng đã thanh toán tiền phòng trước ba ngày rồi. Ngày mai nếu cô ấy còn không về, tôi sẽ phải bảo nhân viên dọn dẹp đồ đạc ra ngoài, nhường phòng cho khách khác ở đấy!”
“Đây chính là phòng của cô ấy, hai ngày nay cô ấy đi vắng, tuyệt đối không có ai bước vào cả.”
Đợi ông chủ nhà khách dùng chìa khóa mở cửa phòng ra, Lục Chính Quân bước vào xem xét một vòng, sau đó ánh mắt dừng lại ở chiếc ba lô màu đen đặt trên giường.
Căn phòng khá gọn gàng, ngoài chiếc chăn trên giường có chút lộn xộn, không có đồ đạc cá nhân nào vứt bừa bãi bên ngoài.
Lục Chính Quân cũng không tự tiện lục lọi chiếc ba lô đó, chỉ nhàn nhạt nói: “Ba lô của cô ấy để quên ở đây, tôi đến lấy hộ. Nếu sau này cô ấy kiểm tra phát hiện đồ đạc trong ba lô này bị thiếu mất thứ gì, tôi nhất định sẽ quay lại tìm các người tính sổ đấy.”
Lục Chính Quân buông lời cảnh cáo xong, liền xách ba lô rời đi.
Ông chủ nhà khách toát mồ hôi hột, vội vàng khúm núm tiễn anh ra tận cửa.
Tối hôm qua, chiếc ba lô đó đã được anh mang về nhà. Chỉ là vì Lục Chính Quân bận rộn mua đồ ăn, xách theo túi lớn túi nhỏ lỉnh kỉnh đủ loại rau củ và mì sợi, nên chiếc ba lô đó liền bị vứt tạm ở phòng khách.
Sau đó hai người lại mải mê ăn cơm, trò chuyện, Lục Chính Quân nhất thời quên béng mất sự tồn tại của nó, đợi ăn xong liền vội vã rời đi.
Là Tô Nguyệt Nha lúc dọn dẹp phòng ốc mới phát hiện ra. Cô mở ra xem thử, thấy bên trong có một số đồ đạc quen thuộc, còn có cả chứng minh thư của mình, cô liền nhớ ra, đây chính là ba lô hành lý mình mang theo bên người.
Cô đoán, Lục Chính Quân hẳn là chưa từng mở ba lô ra kiểm tra, cho nên cô mới dám tùy tiện lấy vài bộ quần áo từ tủ quần áo trong Không gian ra mặc.
Quả nhiên, Lục Chính Quân nhìn thấy Tô Nguyệt Nha diện váy mới, mắt chỉ sáng lên một tia kinh diễm, nhưng tuyệt nhiên không mở miệng hỏi cô lấy quần áo ở đâu ra.
Tô Nguyệt Nha kéo ghế ngồi xuống, có chút ngại ngùng mời: “Ăn cơm đi anh, nếm thử xem tay nghề của em thế nào.”
Lục Chính Quân cúi gằm mặt, im lặng và cơm, mảy may không dám ngẩng đầu lên nhìn Tô Nguyệt Nha lấy một cái.
Anh cứ hễ nhìn thấy Tô Nguyệt Nha, trong đầu liền tự động tua lại cảnh tượng nóng bỏng lúc anh vừa quay đầu lại ban nãy.
Cô mặc độc chiếc áo sơ mi của anh, để lộ hai bắp đùi trắng lóa mắt, cánh tay cũng trắng trẻo mịn màng. Hình ảnh ấy cứ lởn vởn trong tâm trí, khiến người ta không nhịn được mà suy nghĩ miên man, liệu những chỗ khác bị che khuất có phải cũng trắng trẻo, mịn màng như vậy không.
Không, không được, mau dừng lại!
Lục Chính Quân không nhịn được tự phỉ nhổ bản thân trong lòng.
Từ khi nào mà anh lại trở thành một kẻ không đứng đắn, đầu óc đen tối như vậy rồi? Sao có thể nghĩ ngợi lung tung, mạo phạm một cô gái trong trắng chứ!?
Huống hồ, anh là một quân nhân được rèn luyện nghiêm ngặt, có ý chí sắt đá, càng không thể để trong đầu toàn là hình bóng phụ nữ. Đây rõ ràng là đang ăn mòn ý chí chiến đấu của anh!
Lục Chính Quân im lặng và cơm như một cái máy, Tô Nguyệt Nha thấy thái độ kỳ lạ của anh cũng không dám hé răng nói một câu nào.
Rõ ràng người đàn ông ngồi đối diện là chồng mình, nhưng cứ nghĩ đến việc mình vừa rồi ăn mặc hớ hênh, gần như để trần nửa thân dưới đi lại lượn lờ nửa ngày trước mặt anh, gò má cô liền đỏ bừng lên, nóng ran như ráng chiều nơi chân trời ngày hôm đó vậy.
Tối qua lúc ăn cơm, hai người còn vui vẻ nói chuyện phiếm, vậy mà trưa hôm nay, bầu không khí lại ngột ngạt, không ai nói với ai một câu nào.
Sức ăn của Tô Nguyệt Nha vốn không lớn, bình thường chỉ ăn một bát là no, nếu hôm nào làm việc nặng nhọc thì có thể cố ăn được một bát rưỡi.
Nhưng vì trước đây hoàn cảnh gia đình ở quê khá khó khăn, cho dù cô có đói đến mấy cũng không dám ăn nhiều, cùng lắm là ăn dè sẻn một bát.