Nhưng Bây Giờ Ăn Cơm Cùng Lục Chính Quân, Biết Sức Ăn Của Anh Như Hổ Đói, Tô Nguyệt Nha Liền Cố Ý Nấu Rất Nhiều.

Quả nhiên, đợi sau khi Tô Nguyệt Nha buông đũa, toàn bộ thức ăn còn lại trên bàn đều bị Lục Chính Quân từng chút một càn quét sạch sẽ, không chừa lại một cọng rau.

Ăn xong, Lục Chính Quân chủ động giành phần đi rửa bát. Tô Nguyệt Nha cản không được anh, đành phải đứng tựa ở cửa bếp, mỉm cười nhìn anh làm việc.

Người đàn ông này vừa đẹp trai, dáng cao chân dài, tính cách lại tốt, đã thế còn biết kiếm tiền, tiền kiếm được bao nhiêu đều giao hết cho vợ tiêu xài.

Lục Chính Quân thật sự là hình mẫu một người chồng hoàn hảo không tì vết a!

Tô Nguyệt Nha ngắm nhìn bóng lưng vững chãi của Lục Chính Quân, càng nhìn trong lòng càng nở hoa. Mình quả nhiên là có mắt nhìn người, một người chồng cực phẩm như vậy, may mà mình đã nhanh tay ra tay trước.

Nếu không, trong đại viện quân đội này thiếu gì những cô gái trẻ trung xinh đẹp, lỡ như có người khác nhìn trúng anh thì phải làm sao?

Tô Nguyệt Nha theo bản năng gạt phăng vấn đề này ra khỏi đầu.

Đợi Lục Chính Quân rửa bát gần xong, Tô Nguyệt Nha liền vội vàng quay lại phòng khách, dùng khăn lau lại chiếc bàn vốn đã được lau sạch sẽ một lần nữa.

Lục Chính Quân lau khô tay, bước từ bếp đi vào, cố làm ra vẻ bình tĩnh, trầm giọng nói: “Anh còn phải về quân đội xử lý công việc, em ở nhà nghỉ ngơi một lát đi, đừng làm việc nhà nhiều quá kẻo mệt mỏi.”

Đây là câu thứ hai Lục Chính Quân chủ động nói với Tô Nguyệt Nha sau khi ăn cơm xong.

Câu đầu tiên là: *Anh đi rửa bát.*

Tô Nguyệt Nha nhìn bộ dạng anh rõ ràng đang rất ngại ngùng, nhưng lại cố tình muốn làm ra vẻ bình tĩnh, lạnh lùng, liền không nhịn được che miệng cười thầm.

Nào biết đâu, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lúc này cũng đang đỏ bừng lên vì ngượng.

“Đợi đã, anh còn chưa nhận xét xem, cơm hôm nay em nấu thế nào mà.”

Tô Nguyệt Nha chắp hai tay sau lưng, ngón tay xoắn xuýt vào nhau, trong lòng dâng lên chút căng thẳng chờ đợi.

Món khoai tây thái sợi xào cà rốt thái sợi là được cô hấp chín trước, sau đó mới rưới nước sốt đặc biệt lên, ăn rất ngon miệng. Vì không biết rõ khẩu vị ăn cay của Lục Chính Quân, cô còn tinh tế để riêng một đĩa nhỏ dầu ớt bên cạnh.

Món này ăn với cơm trắng rất đưa cơm, nhưng nếu được ăn kèm với bánh bao nóng hổi hoặc bánh nướng thì sẽ càng tuyệt vời hơn. Chỉ tiếc là vì không đủ thời gian, Tô Nguyệt Nha mới không kịp nhào bột hấp bánh bao.

Mộc nhĩ xào chín tới giòn sần sật, trứng gà tươi thơm lừng, cuối cùng rưới thêm một chút dầu mè nguyên chất, các hương vị kết hợp hoàn hảo với nhau, độ ngon không cần phải bàn cãi.

Trong món váng đậu trộn lạnh có điểm xuyết thêm một chút ớt xanh thái sợi, vị ngọt giòn thanh mát, ăn vào mùa hè nóng bức này là vô cùng hợp lý.

Còn món đậu phụ vỏ giòn sốt tương đó, là cô đã khéo léo tẩm thêm một lớp nước trứng và tinh bột mỏng, dùng dầu nóng chiên vàng ruộm tỏa ra mùi thơm nức mũi, sau đó xào sền sệt với nước sốt, cực kỳ tốn cơm.

Các bước nấu ăn cụ thể phức tạp thế nào, Lục Chính Quân là đàn ông thô kệch có thể không hiểu rõ, nhưng anh biết chắc chắn một điều, các món Tô Nguyệt Nha làm thực sự rất ngon, bằng chứng là anh đã ăn sạch sành sanh không chừa lại thứ gì.

“Rất ngon.”

“Cơm em nấu, là bữa cơm ngon nhất mà anh từng ăn trong đời.”

Lục Chính Quân trả lời rất trịnh trọng. Anh quả thực cảm thấy, cơm Tô Nguyệt Nha nấu mang một hương vị đặc biệt thơm ngon, khiến người ta ăn một lần là thèm thuồng muốn ăn mãi.

Hơn nữa, sau khi ăn xong, không hiểu tại sao cơ thể anh lại cảm thấy vô cùng sảng khoái, tinh thần phấn chấn, dường như có một nguồn nhiệt ấm áp liên tục tỏa ra từ đan điền, lưu chuyển khắp tứ chi bách hài.

Rau củ này đều là Tô Nguyệt Nha lấy từ trong Không gian tùy thân ra, chứa đựng linh khí, Lục Chính Quân lần đầu tiên được nếm thử, tự nhiên cảm thấy ngon miệng khác thường.

Tô Nguyệt Nha cúi đầu, hai má lúm đồng tiền hiện rõ, ngại ngùng nói: “Anh thích ăn là tốt rồi. Vậy... sau này buổi trưa và buổi tối, anh cứ về nhà ăn cơm nhé.”

“Được, chỉ cần anh không bận nhiệm vụ đột xuất, anh nhất định sẽ về nhà ăn cơm với em.”

Lục Chính Quân gật đầu đồng ý. Đang định quay người rời đi, ánh mắt anh vô tình lướt qua cô gái nhỏ đang đỏ mặt ngại ngùng đứng đó. Nhớ tới lời hứa *sẽ chủ động hơn* của mình tối qua, anh liền mạnh dạn bước tới, cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn phớt lên trán cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nguyệt Nha càng ửng hồng rực rỡ hơn, nhưng nơi đáy mắt lại lấp lánh những tia sáng hạnh phúc. Ánh mắt cô nhìn anh tràn ngập sự vui vẻ, ngọt ngào.

Lúc này anh mới yên tâm rời đi. Buổi sáng anh đã hẹn với mấy anh em thân thiết trong quân đội buổi chiều sẽ ra thao trường huấn luyện, thời gian này qua đó là vừa vặn.

Lục Chính Quân ở trong quân đội cũng có mấy người anh em vào sinh ra t.ử, quan hệ vô cùng thiết cốt.

Bọn họ có một nửa là con em quân nhân, lớn lên cùng nhau trong một đại viện, sau khi trưởng thành đều nghe theo sự sắp xếp của gia đình, nối nghiệp cha ông vào quân đội.

Còn ba người khác, là những đồng đội cùng nhập ngũ một đợt với anh năm đó, cùng nhau trải qua mưa b.o.m bão đạn, quan hệ với bọn họ là tốt nhất, là tình bạn khắc cốt ghi tâm.

Bao nhiêu năm phấn đấu, chức vụ thấp nhất trong số những người anh em của anh hiện tại cũng đã là Doanh trưởng.

Lục Chính Quân là người có thân thủ xuất sắc nhất, năng lực tác chiến mạnh nhất trong số mấy người bọn họ. Lúc rảnh rỗi không có nhiệm vụ, mấy người sẽ hẹn nhau tìm một bãi đất trống để huấn luyện, giao đấu, tránh để thân thủ bị mai một, thụt lùi.

Không phải ai cũng có cơ hội liên tục đi làm nhiệm vụ thực chiến. Trong quân đội, mỗi chức vụ, mỗi vị trí đều có vai trò và sự cần thiết tồn tại riêng của nó.

Lục Chính Quân lần trước nhận nhiệm vụ mật, đi một cái là biền biệt nửa năm trời. Mấy anh em đã lâu không có dịp tụ tập đông đủ cùng nhau như vậy.

Sau khi Lục Chính Quân trở về, lại bận rộn xử lý công việc tồn đọng mất mấy ngày, mãi đến hôm nay mới có thời gian rảnh rỗi gom được một buổi mọi người đều có mặt.

“Lục đoàn, nhiệm vụ lần này của cậu lại được đ.á.n.h giá hạng nhất rồi, không hổ là Binh vương của chúng ta a!”

“Tôi thấy a, Lục đoàn sau này chắc chắn là người đầu tiên trong đám chúng ta được thăng chức Lữ trưởng. Cậu ấy lên Đoàn trưởng cũng được một thời gian khá lâu rồi.”

“Haizz, mấy tháng nay tôi chẳng nhận được cái nhiệm vụ ra hồn nào, cứ luôn phải ở lại hậu phương dẫn dắt đám lính mới tò te kia, bực mình đến mức ăn cơm cũng phải bớt đi nửa bát!”

“Ây dô, cái dạ dày không đáy của cậu mà cũng có ngày ăn ít đi được á? Tôi cứ tưởng bữa nào cậu cũng phải tọng đủ ba cân cơm mới chịu cơ đấy.”

“Hắc, cái tên này dám cười nhạo tôi à? Tới tới tới, hai ta ra kia tỷ thí một trận xem ai hơn ai.”

Mọi người đều là anh em vào sinh ra t.ử bên nhau nhiều năm, nhưng vì đang ở trong môi trường quân đội, cho nên cứ theo thói quen, gọi nhau bằng cấp bậc: Lục đoàn, Trương đoàn, Lưu doanh trưởng.

Có người đang hăng say huấn luyện, có người đang vật lộn tỷ thí. Cố tình Lục Chính Quân hôm nay lại như người mất hồn, tâm hồn treo ngược cành cây.

Từ lúc đến thao trường chưa nói được mấy câu, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào một khoảng không vô định, vừa nhìn là biết đang phân tâm suy nghĩ chuyện gì đó.

Trương Ngọc Phong và Lưu Kỳ ngồi nghỉ ngơi rất gần Lục Chính Quân, lập tức phát hiện ra sự bất thường của anh.

“Hôm nay cậu ấy sao kỳ lạ vậy?”

“Không biết nữa, hôm nay từ lúc vác mặt qua đây, tôi chưa từng nghe cậu ấy mở miệng nói chuyện.”

“Có tâm sự à?”

“Để tôi hỏi thử xem.”

Hai người đang chuẩn bị lên tiếng hỏi han, thì đột nhiên phát hiện ra một chuyện động trời: Lục Chính Quân, cái tên mặt lạnh như tiền đó, vậy mà lại đang đỏ mặt!

Đây đúng là chuyện hiếm lạ ngàn năm có một.

Chương 50 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia