"Sư phụ, con không sao, chỉ là hôm qua luyện kiếm hơi mệt thôi."
Phong chủ Thái Hoa Phong nghe vậy liền cười sảng khoái: "Quả là đệ t.ử ngoan của vi sư, mệt thì về nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Nói xong, ông ta còn cười trêu chọc: "Chẳng phải con luôn miệng kêu muốn gặp Trường Hàn từ hôm qua sao? Đi chuyến này đâu thể uổng công được!"
Lâm Ngọc Loan nghe ông nói vậy, thầm rủa ông hàng vạn lần trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố duy trì vẻ hiền lành, ngoan ngoãn.
Thấy dáng vẻ có phần e thẹn của nàng ta, Phong chủ Thái Hoa Phong hơi nghi hoặc: Tiểu đệ t.ử của ông bình thường năng nổ hoạt bát lắm cơ mà?
Nhưng quay đầu lại, ông đã bắt đầu tâng bốc với những người xung quanh:
"Đứa đệ t.ử này của ta, nói thật nhé, thiên phú chẳng ra gì, vốn dĩ không có khả năng tu thành Kim Đan."
Nói đến đây, ông vuốt râu đầy tự hào, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm của người đệ t.ử bên cạnh: "Nhưng mà, nay con bé chưa đầy hai trăm tuổi đã vừa kết thành Kim Đan vài ngày trước. Tốc độ tu hành còn vượt xa những đệ t.ử có thiên phú tốt hơn con bé gấp mấy lần!"
"Tất cả là nhờ tài dạy dỗ đồ đệ của ta và sự chỉ bảo tận tình mỗi ngày..."
Lâm Ngọc Loan nghe ông ta nói, mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng miễn cưỡng giữ được nụ cười gượng gạo, rụt rè đưa tay kéo kéo góc áo ông ta, ngầm ý bảo ông ta im miệng ngay lập tức.
Cảm nhận được hành động của nàng ta, Phong chủ Thái Hoa Phong như sực nhớ ra điều gì, nói tiếp: "Đương nhiên, cũng nhờ sự nỗ lực chăm chỉ của Ngọc Loan..."
Nói đến đây, ông cảm thấy mấy chữ này có phần đơn điệu, bèn bồi thêm một câu: "Ngọc Loan còn có số mệnh phi phàm, luôn gặp dữ hóa lành, mỗi lần thăng cấp đều cực kỳ suôn sẻ..."
【 Tên này cũng thiếu tinh ý quá nhỉ? Không thấy mặt mũi đồ đệ hắn đang sầm sì hết lại rồi sao? 】
Phong chủ Thái Hoa Phong bỗng im bặt, quay đầu nhìn Lâm Ngọc Loan bên cạnh: Âm thanh từ trên trời nói nhảm gì vậy!
Mặt đồ đệ ông trắng bệch không còn hột m.á.u, sầm sì chỗ nào!
"Ngọc Loan, sao sắc mặt con lại..." Ông chưa kịp nói hết câu thì đã bị sặc nước bọt, ho sặc sụa.
【 Ta nhìn nhầm sao? Tên này tu vi Hợp Thể Kỳ cơ mà, thế quái nào lại bị sặc nước bọt được?? 】
【 Cái vận xui gì thế này! 】
Tô Li lật lật Thiên Đạo Chi Thư, nhìn thấy những dòng chữ trên đó, vẻ mặt đầy sửng sốt:
【 Ôi trời ơi, vị Phong chủ Thái Hoa Phong này, hôm qua đi đường suýt thì ngã chổng vó; hai hôm trước ăn linh thực thì bị nghẹn, ba hôm trước lúc luyện kiếm thì tự cứa vào tay mình?? 】
【 Kẻ nào mà lại có vận xui đến mức này —— Khoan đã! 】
Khóe mắt Tô Li liếc thấy ghi chép về Lâm Ngọc Loan trên Thiên Đạo Chi Thư, nàng lẩm bẩm vẻ đăm chiêu:
【 Trái ngược với hắn, vận khí của Lâm Ngọc Loan này, có phải tốt đến mức hơi quá đáng không? 】
Lâm Ngọc Loan rốt cuộc không thể che giấu sự hoảng loạn trong mắt, cơ thể bắt đầu run rẩy mất kiểm soát.
Âm thanh từ trên trời vẫn tiếp tục:
【 Thiên phú kém cỏi, nhưng lại có vận khí cực tốt để làm quen với Đường Thu Ngọc - người mang kiếm cốt, và cùng bái nhập môn hạ của Phong chủ Thái Hoa Phong; hễ gặp nguy hiểm là chắc chắn tai qua nạn khỏi, lại còn thu được linh bảo phẩm cấp cực cao; vốn dĩ bị giới hạn bởi thiên phú, cả đời không thể vươn tới Kim Đan, nhưng vài ngày trước lại vừa mới kết đan... 】
【 Điều thú vị là, so với vận khí cực kỳ tốt của Lâm Ngọc Loan, thì vận khí của những người xung quanh ả, dường như lại chẳng ra sao cả ~~ 】
【 Đặc biệt là mấy ngày nay sau khi ả kết đan, vận khí của những người xung quanh ả hình như lại càng tệ đi rõ rệt ~~ 】
Phong chủ Thái Hoa Phong bỗng sững sờ tại chỗ, những người khác cũng mang vẻ mặt trầm ngâm:
Lẽ nào...
【 Quả nhiên, vận xui của những người này đều có liên quan đến Lâm Ngọc Loan! 】
Kỳ Minh - người vẫn chưa từ bỏ ý định nhận Thẩm Trường Hàn làm đồ đệ, sau khi cứu học trò xong, mặt dày quay lại nơi này: ???
【 Bỏ qua Phong chủ Thái Hoa Phong đi, ông ta cứ như bị Thần Xui Xẻo ám vậy, dạo này xui xẻo đến mức chẳng còn lời nào để nói. 】
【 Đại đệ t.ử Kiều Tằng của ông ta, mấy hôm nay đi làm nhiệm vụ lần nào cũng mang thương tích đầy mình về. 】
【 Ồ, trên Thái Hoa Phong còn không ít đệ t.ử dạo gần đây đều gặp phải bình cảnh tu luyện à? 】
【 Thật ~ là ~ trùng ~ hợp ~ nha ~ 】
Nghe những lời của âm thanh từ trên trời, mọi người cau mày hướng ánh nhìn về phía Lâm Ngọc Loan, ánh mắt ai nấy đều mang theo sự uy nghiêm và soi xét.
Phong chủ Thái Hoa Phong càng dứt khoát quay phắt lại, trừng trừng nhìn đứa đệ t.ử mà mình vẫn hằng cưng chiều.
Lúc này, ông chẳng màng đến những vận xui mình gặp phải thời gian qua, mà lập tức nghĩ ngay đến Nhị đệ t.ử mang kiếm cốt Đường Thu Ngọc.