Lúc trước vốn chỉ là một nhiệm vụ bình thường, vậy mà nàng lại xui xẻo gặp phải đợt bạo động của linh thú, bị thương nặng đến mức đứt đoạn kinh mạch, hiện tại vẫn chưa thể phục hồi.
Nghĩ đến đây, ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong đôi mắt ông.
Ông nhìn Lâm Ngọc Loan, gằn từng chữ chất vấn: "Lâm Ngọc Loan, vết thương của sư tỷ ngươi, có phải do ngươi gây ra không!"
Cảm nhận được những ánh mắt soi mói của các vị đại năng Vạn Kiếm Tông, lại nghe lời chất vấn sấm sét của Phong chủ Thái Hoa Phong, hai chân Lâm Ngọc Loan bủn rủn, ngã khụy xuống đất.
"Sư phụ, ngài đang nói gì vậy, ta không hiểu?" Nàng quỳ rạp xuống, vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong giọng nói lại không giấu được sự run rẩy và hoảng loạn, "Sư tỷ không phải bị linh thú làm bị thương do linh thú bạo động sao, làm sao có thể liên quan đến ta được?"
Nghe nàng đến giờ vẫn già mồm cãi chày cãi cối, ánh mắt Phong chủ Thái Hoa Phong nhìn nàng không còn chút từ ái nào như trước, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo như đang nhìn một kẻ thù không đội trời chung:
"Lâm Ngọc Loan, nếu ta nhớ không lầm, chẳng bao lâu sau khi Thu Ngọc bị thương, tu vi của ngươi liền đột phá lên Trúc Cơ."
Nói đến đây, trong mắt ông không khỏi ánh lên sự trào phúng: "Lúc đó, ta còn tưởng ngươi ngày đêm chuyên cần tu luyện mới phá vỡ được giới hạn của thiên phú, còn tự hào về ngươi suốt một thời gian dài."
"Giờ ngẫm lại, Vạn Kiếm Tông từ bao giờ lại thiếu đệ t.ử chăm chỉ khổ luyện?" Ông nghiến răng, giọng pha lẫn sự hối hận tột cùng, "Lần thăng cấp đó của ngươi, có phải nhờ đ.á.n.h cắp khí vận của Thu Ngọc không?"
"Vì thế nên Thu Ngọc mới bị thương nặng đến đứt đoạn kinh mạch, bất kể ta dùng bao nhiêu thiên tài địa bảo cũng không thể chữa lành kinh mạch cho con bé?"
Ông lại không hề nhận ra, để Nhị đệ t.ử của mình ở cạnh một kẻ tiểu nhân có khả năng đ.á.n.h cắp khí vận lâu như vậy!
Tô Li nghe những lời của Phong chủ Thái Hoa Phong, tán thưởng nhướng mày:
【 Vị Phong chủ Thái Hoa Phong này, bề ngoài trông có vẻ ngốc nghếch, nhưng giờ lại thông minh đột xuất đấy! 】
【 Chẳng phải do "đồ đệ ngoan" của ông gây nghiệp sao! 】
【 Vốn dĩ vết thương của Đường Thu Ngọc tuy nghiêm trọng, nhưng nếu được điều dưỡng cẩn thận, cũng không đến nỗi mấy chục năm không thể cầm kiếm. 】
【 Cô nàng Lâm Ngọc Loan này rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ đến chỗ Đường Thu Ngọc ngồi lê la, tiện thể hút chút khí vận của nàng ta, khiến Đường Thu Ngọc mãi không thể bình phục, lại còn mang được cái danh tiếng tốt là kính trọng sư tỷ, không rời không bỏ. 】
【 Chậc chậc, đúng là chồn chúc tết gà mà! 】
Phong chủ Thái Hoa Phong rốt cuộc không thể nhịn thêm được nữa, giáng một cái tát mạnh vào mặt Lâm Ngọc Loan, từng chữ thốt ra như ứa m.á.u: "Đó là sư tỷ của ngươi đấy!"
"Là con bé cầu xin ta nhận ngươi vào môn hạ, là con bé thấy thiên phú của ngươi kém cỏi nên nhường lại bao nhiêu linh bảo cho ngươi, là con bé thấy ngươi không theo kịp tiến độ ta dạy nên ngày nào cũng dìu dắt ngươi ôn lại kiếm chiêu!"
"Sư tỷ ngươi đối xử tốt với ngươi như vậy, mà ngươi dám..." Bàn tay đang chỉ vào Lâm Ngọc Loan của ông run lên bần bật, "Sao ngươi có thể làm ra cái trò cầm thú này!"
Lâm Ngọc Loan ôm một bên mặt, ngước nhìn ánh mắt ghét bỏ, khinh bỉ của mọi người. Nàng biết, giờ phút này dù nàng có nói gì, biện minh ra sao, họ cũng sẽ không tin.
Sự hoảng loạn trong mắt nàng dần nhạt đi, thay vào đó là ánh mắt hiểm độc nhìn Phong chủ Thái Hoa Phong: "Đúng! Là Đường Thu Ngọc bảo ta bái ngài làm sư phụ, rồi sao nữa!"
"Thiên phú của ta kém cỏi, vốn chẳng ai thèm để mắt tới ta, đặc biệt là ngài, sư phụ tốt của ta." Trên mặt nàng chẳng lộ chút hối hận nào, ngược lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu người khác, "Các người ai cũng coi Đường Thu Ngọc như bảo bối, có bí kíp kiếm pháp hay linh bảo gì cũng dúi hết vào tay tỷ ta, còn ta thì chẳng có gì!"
"Không phải vì tỷ ta có thiên phú tốt, còn ta thì kém cỏi sao!" Nhớ đến Đường Thu Ngọc giờ chỉ có thể nằm liệt giường, nàng cười một cách điên dại, "Mang kiếm cốt thì đã sao! Giờ cũng chỉ là một phế nhân!"
"Ta mới là người xuất sắc nhất, ưu tú nhất!"
Tô Li nghe những lời vừa ăn cướp vừa la làng của nàng, không khỏi lắc đầu cảm thán trong lòng:
【 Nếu không có Đường Thu Ngọc, Lâm Ngọc Loan ngay cả cửa vào nội môn Vạn Kiếm Tông còn khó, chứ nói gì đến chuyện được bái nhập môn hạ Phong chủ Thái Hoa Phong. 】
【 Đúng là lấy oán báo ân! 】
Ngay sau đó, nhìn những dòng chữ trên Thiên Đạo Chi Thư, nàng không khỏi ngước lên nhìn Lâm Ngọc Loan một cái, muốn xem da mặt ả ta dày đến mức nào:
【 Cái gì mà không cho ngươi thứ gì?? 】