"Ta khuyên cô nên biết điều một chút!"
Nhìn những vết thương chằng chịt trên người và trên tay nàng, trong mắt hắn lóe lên tia bực dọc: Sao nàng lại cứng đầu đến thế!
Thời gian qua, hắn đã dùng đủ mọi cách nhưng vẫn không tài nào bẻ gãy được cái tính ngang ngạnh của nàng.
Tuy nhiên... kẻ có khuôn mặt giống Lạc Vãn nhiều đến thế, tính tình cũng giống hệt nàng ấy, thì chỉ có mỗi Sư Yên Thần.
Chính vì vậy, dù nàng có ương ngạnh, khó ưa đến đâu, nàng vẫn là người trụ lại bên hắn lâu nhất.
Sư Yên Thần nghe hắn nói, hai tay siết c.h.ặ.t, trong ánh mắt không có lấy một tia khuất phục.
Nàng nhắm nghiền mắt, mím c.h.ặ.t môi: Mình phải cố gắng sống sót, phải đi tìm phụ thân, tuyệt đối không được phép gục ngã ở đây!
Nhìn bộ dạng nhắm nghiền mắt của nàng, Cố Thù nở một nụ cười lạnh lẽo.
Hắn tiến lên một bước, ngồi xổm xuống, bàn tay trườn như một con rắn vuốt ve đôi môi đang mím c.h.ặ.t của nàng: "Lúc cô không cười, trông thật sự rất giống nàng ấy."
Sự giống nhau ấy, không hẳn nằm ở khuôn mặt, mà nằm ở khí chất toát ra.
Đúng lúc này, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua tầm mắt hắn. Giây tiếp theo, tay hắn tóe m.á.u, nhuộm đỏ cả một vùng đất xung quanh.
"Kẻ nào dám ——" Cố Thù chưa kịp nói hết câu, đã thấy một bóng hình quen thuộc đang dịu dàng ôm Sư Yên Thần vào lòng.
"Lạc Vãn!" Hắn ôm lấy bàn tay đang rỉ m.á.u, đôi mắt ngập tràn sự kinh ngạc, "Sao nàng lại ở đây?"
Ngay sau đó, hắn cuống quýt giải thích: "Nàng nghe ta nói đã, sự việc không như nàng nghĩ đâu, nữ nhân này chẳng qua chỉ là..."
Lạc Vãn hoàn toàn phớt lờ những gì hắn nói. Nàng nhìn dáng vẻ yếu ớt của người trong lòng, ánh mắt thoáng qua nét tự trách: "Cô có sao không?"
Năm xưa nàng ra tay cứu Cố Thù là vì thấy hắn bị bọn cướp uy h.i.ế.p, không thể làm ngơ nên mới can thiệp.
Đâu ai ngờ hắn lại dám...
Sư Yên Thần từng nhìn thấy chân dung của Lạc Vãn trong thư phòng Cố Thù. Nàng ngơ ngẩn nhìn Lạc Vãn một chốc, rồi nở nụ cười chân thật đầu tiên kể từ bấy lâu nay:
"Ngài đúng như trong tưởng tượng của ta, mạnh mẽ và dịu dàng."
Giọng nàng tuy yếu ớt nhưng lại vô cùng kiên định: "Thật may là ngài không bị Cố Thù lừa gạt, hắn ta không xứng với ngài."
"Sư Yên Thần, con ả đê tiện này!" Cố Thù nghe nàng nói, vết thương vừa cầm m.á.u lại giần giật đau. Hắn phẫn nộ lao tới định bịt miệng nàng.
Nhưng ngay lập tức, hắn bị mũi kiếm của Lạc Vãn ép phải lùi lại.
Cảm nhận được căn cốt thuộc hàng trung thượng của Sư Yên Thần, Lạc Vãn cúi đầu nhẹ nhàng hỏi: "Cô có muốn học kiếm thuật không?"
"Muốn!" Sư Yên Thần không chút do dự đáp lại, "Ta muốn học kiếm thuật, để tự định đoạt số phận của mình, để... tìm lại người ta muốn tìm!"
Lạc Vãn đặt nhẹ một viên Hồi Xuân Đan vào miệng nàng: "Vậy từ hôm nay trở đi, cô chính là đệ t.ử của ta."
Ngay lúc này, Thành chủ thành Thiên Kiếm rốt cuộc cũng chạy đến nơi.
Nhìn thấy Lạc Vãn, ông ta lập tức khống chế Cố Thù đang có vẻ hơi điên loạn, chắp tay hành lễ với Lạc Vãn: "Lạc trưởng lão, không biết ngài cất công đến đây hôm nay là có chuyện gì hệ trọng dặn dò?"
Thành Thiên Kiếm chỉ là một tòa thành nhỏ bé nơi biên ải, lại bị chia năm xẻ bảy bởi hai thế gia lớn. Cái chức Thành chủ của ông ta, chẳng qua chỉ là cái danh bù nhìn mà thôi.
Chính vì vậy, khi thấy Lạc Vãn, ông ta không dám có mảy may chậm trễ.
"Cố thành chủ, con trai ông, Cố Thù, đã sỉ nhục và giam cầm đệ t.ử của ta." Ánh mắt Lạc Vãn lạnh như băng, "Ta chỉ muốn đòi lại công bằng cho đệ t.ử của mình!"
Cố thành chủ liếc nhìn người đang nằm trong vòng tay nàng, vội vàng dời mắt đi, trong chớp nhoáng đã đưa ra quyết định.
"Cố Thù vậy mà dám làm ra loại chuyện tày đình này!" Ông ta nhắm mắt lại, lạnh lùng phán quyết, "Ta sẽ nhốt nó vào phòng tối để suy ngẫm lỗi lầm mười... ba mươi năm!"
Lạc Vãn không đáp lại ông ta, mà cúi xuống hỏi Sư Yên Thần: "Được chứ?"
Đã rất lâu rồi Sư Yên Thần mới lại cảm nhận được hơi ấm và sự trân trọng đến thế. Nàng e dè nắm lấy tay áo Lạc Vãn, khẽ gật đầu: "Sư phụ, chúng ta có thể rời khỏi đây được không?"
Nghe vậy, Lạc Vãn gật đầu với Cố thành chủ, rồi bế Sư Yên Thần ngự kiếm bay v.út khỏi đó.
Hiên Lâm Phong.
Tô Li nhìn quanh khoảng sân trống vắng, bụng no căng vì hóng dưa, nàng thỏa mãn ợ một cái:
"Ợ~"
Thẩm Trường Hàn ngồi cạnh khó hiểu quay đầu sang: Nàng nhớ hôm nay tiền bối đâu có ăn gì?
Đúng lúc này, người đệ t.ử phụ trách giao linh thực gõ cửa, rạng rỡ bước vào: "Hai vị đạo hữu, ta mang linh thực đến cho hai người đây!"
Tô Li nhìn nữ đệ t.ử với đôi mắt lanh lợi, hoạt bát, nhưng khí chất lại vô cùng điềm đạm, hiền hòa, nàng dùng một tay chống cằm, suy ngẫm hỏi: