"Số lượng kẻ 'não yêu'... à không, những kẻ đắm chìm trong tình ái ở Vạn Kiếm Tông các cô, nhiều cỡ nào?"

Khúc Linh ngơ ngác chớp mắt, đặt hộp đồ ăn lên bàn đá, nghiêm túc ngẫm nghĩ:

"Tuy các đệ t.ử Vạn Kiếm Tông luôn đặt việc tu luyện lên hàng đầu, nhưng đúng là có một số sư huynh sư tỷ... coi trọng tình yêu hơn cả tu luyện."

Nghe câu trả lời của nàng, Tô Li cười tươi rói lôi từ trong túi trữ vật ra một đống bình đan d.ư.ợ.c. Nàng cân nhắc một lúc, cuối cùng giữ lại hai bình trên tay.

Sau đó, nàng căn dặn Khúc Linh vài câu ngắn gọn.

Vân Nhu lẽo đẽo theo sau Lý Nghị suốt 20 năm, dâng hiến tài nguyên, linh thạch, linh bảo, hắn muốn gì nàng cũng tìm cách đáp ứng, chỉ mong hắn ban cho nàng một cái nhìn.

Một ngày sau:

Lý Nghị: "Dạo này tu vi ta đang gặp bình cảnh, cần gấp cỏ Quý Hoa ngũ phẩm để hỗ trợ tu luyện."

Vân Nhu mặt lạnh tanh: "Lý Nghị, xin đừng làm phiền tình yêu thắm thiết giữa ta và việc tu luyện!"

Vương Hữu luôn nâng niu tiểu sư muội trong lòng bàn tay, vì nàng mà vào sinh ra t.ử, thậm chí còn nén đau thương để vun vén cho tiểu sư muội và vị sư huynh mà nàng thầm thương trộm nhớ.

Một ngày sau:

Tiểu sư muội: "Hu hu hu sư huynh, sao huynh ấy có thể đối xử với muội như vậy? Vẫn là huynh đối xử với muội tốt nhất!"

Vương Hữu chắp tay ra chiều thấm nhuần thiền lý: "A Di Đà Phật, xin tiểu sư muội hãy tự trọng."

...

Trên Hiên Lâm Phong, Tô Li c.ắ.n một miếng thịt nướng, thỏa mãn híp mắt lại.

Không còn bọn 'não yêu', đến cả linh thực cũng ngon hơn hẳn lúc trước!

Ngày hôm sau, Kỳ Minh vẫn chưa từ bỏ ý định, khao khát nhận Thẩm Trường Hàn làm đồ đệ lại càng thêm mãnh liệt.

Đó chính là trời sinh kiếm thể đấy! Đệ t.ử có khả năng nhất trở thành trụ cột đời tiếp theo của Vạn Kiếm Tông!

Còn về việc bản thân ông đã phơi bày trước mặt Thẩm Trường Hàn quá nhiều —— khụ khụ, những bí mật không tiện kể cho người ngoài ư?

Thì những kẻ khác chẳng phải cũng giống y chang vậy sao!

Kết quả là, ông hạ lệnh cho tất cả mọi người trong Vạn Kiếm Tông không được tới Hiên Lâm Phong quấy rầy Thẩm Trường Hàn tĩnh dưỡng, còn mình thì lại lén lút mò tới đó, lấy cớ muốn dẫn Thẩm Trường Hàn đi làm quen một vòng Vạn Kiếm Tông.

Đợi đến khi ông tự cho là mình đã che giấu cực kỳ kỹ lưỡng, dẫn theo Thẩm Trường Hàn và Tô Li đi xuống Hiên Lâm Phong, liền nhìn thấy một đám người đã đứng chực sẵn dưới chân núi từ lâu.

Phong chủ Ngự Cảnh Phong đứng ở một bên, cười tủm tỉm nhìn Kỳ Minh: "Tông chủ, bọn ta đều nghiêm ngặt tuân thủ mệnh lệnh của ngài, nửa bước cũng không bước vào Hiên Lâm Phong, càng không hề quấy rầy đến Trường Hàn tĩnh dưỡng."

Tuy da mặt Kỳ Minh đủ dày, nhưng nhìn vẻ mặt mỉa mai ung dung của đám người này, ông vẫn không nhịn được mà đỏ mặt trong nháy mắt.

Có điều thân là Tông chủ Vạn Kiếm Tông, những trường hợp lớn thế này ông gặp nhiều rồi! Trong chớp mắt, ông liền điều chỉnh tốt tâm thái, lại bày ra bộ dáng uy nghiêm thong dong.

Ông biết đám người này chắc chắn đuổi cũng không đi, hơn nữa bản thân ông lại làm sai trước...

Nghĩ đến đây, ông thầm thở dài một tiếng trong lòng, ngay sau đó bày ra điệu bộ dĩ hòa vi quý: "Nếu các vị trưởng lão, phong chủ đều ở đây, vậy có ngại cùng nhau bồi Trường Hàn làm quen với Vạn Kiếm Tông một chút không?"

Thẩm Uẩn An vỗ tay cười khẽ, lập tức nhận lời: "Nếu đã là ý của Tông chủ, vậy Thẩm mỗ cung kính không bằng tuân mệnh."

Nói xong, hắn cười tủm tỉm đi tới vị trí sát bên cạnh Thẩm Trường Hàn.

Những người còn lại thấy thế cũng nhao nhao đáp lời, vội vàng gia nhập vào hàng ngũ.

Ba hơi thở sau, Kỳ Minh nhìn đám đông kịt người, hít sâu một hơi, cố gắng duy trì sự bình tĩnh trên mặt, dẫn theo mọi người cùng nhau dạo quanh Vạn Kiếm Tông.

"Nơi đó chính là chỗ các đệ t.ử Vạn Kiếm Tông nghe giảng đạo, chia làm..." Ông vừa đi, vừa hữu hảo lại không kém phần thân thiết giới thiệu các đại linh phong của Vạn Kiếm Tông cho Thẩm Trường Hàn và Tô Li nghe.

Thân là Tông chủ Vạn Kiếm Tông, bất luận tính nết ra sao, nhưng tựu chung lại ông vẫn mang một bầu chính khí và tình yêu nhiệt thành phát ra từ tận đáy lòng đối với Vạn Kiếm Tông.

Thẩm Trường Hàn nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gật đầu.

Hiện giờ, nàng đã không còn lo lắng tất cả những thứ này chỉ là một giấc mộng nữa.

Ở bên cạnh tiền bối, bất luận chuyện gì xảy ra, nàng đều cảm thấy vô cùng an tâm.

Trước kia khi còn ở nhà họ Thẩm, khoảnh khắc nàng vui vẻ nhất chính là khi nghe các tản tu nhà họ Thẩm nhắc đến chuyện của Vạn Kiếm Tông.

Còn hiện tại, khoảnh khắc nàng vui vẻ nhất chính là có thể cùng tiền bối sánh bước, dạo chơi khắp Vạn Kiếm Tông.