Chương 7
Chính là váy của tôi.
Cũng chính là chiếc váy trong đoạn video ấy.
Dáng người của cô ta và tôi cũng khá giống nhau.
Nếu không nhìn mặt...
Thì đúng là hình mẫu lý tưởng của anh trước sau như một.
Hoàn toàn dựa theo dáng vẻ của tôi thời cấp Ba.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác...
Giống như vừa ăn phải một hộp đồ hộp quá hạn.
Cơn đau bụng cũng dần dịu xuống.
Tôi không trả lời câu hỏi của anh.
Đứng dậy định rời đi.
“Tối nay cảm ơn anh.”
“Tôi về trước đây.”
“Mạnh Tưởng.”
Đúng lúc tôi quay người.
Anh gọi tôi lại.
Trong giọng nói mang theo sự dò xét.
“Cậu và Hạ Minh ở bên nhau rồi sao?”
“... Vẫn chưa.”
Anh khẽ cười.
“Về cẩn thận.”
…
Thấy tôi trở về.
Nhan Lê ngẩng đầu lên.
Sắc mặt rất khó coi.
Giọng điệu lại vô cùng chắc chắn.
“Tối nay cậu ở cùng Sở Hạn.”
Trong tay cô ta vẫn đang cầm chiếc máy tính bảng của tôi.
Trước đây vì thân thiết nên cô ta biết mật khẩu mở khóa.
Tôi quên đổi lại.
Thế là toàn bộ lịch sử trò chuyện trên WeChat đều bị cô ta xem sạch.
Tin nhắn mới nhất.
Là Sở Hạn vừa gửi.
【Về tới ký túc xá chưa?】
Tôi lấy điện thoại ra.
Ngay trước mặt cô ta.
Xóa Sở Hạn khỏi danh sách bạn bè.
“Nếu muốn biết chuyện gì.”
“Thì đi hỏi bạn trai cậu.”
“Nhưng nếu còn tự ý động vào đồ của tớ...”
“Cẩn thận tớ báo cảnh sát.”
Tôi giật lại máy tính bảng.
Sắc mặt Nhan Lê càng thêm khó coi.
Không lâu sau.
Sở Hạn lại gửi lời mời kết bạn.
Trong phần xác minh chỉ có hai tin.
【?】
【Đã xảy ra chuyện gì vậy?】
Tôi không trả lời.
Chẳng bao lâu sau.
Trong phòng ký túc vang lên tiếng khóc nức nở cố nén của Nhan Lê.
Hai người bạn cùng phòng vây quanh an ủi cô ta.
Cuối cùng.
Có một người không nhịn được nữa.
Cô ấy đi tới bên tôi, uyển chuyển khuyên nhủ:
“Tiểu Tưởng... Tuy trước đây Nhan Lê làm không đúng.”
“Nhưng lúc đó cậu với Sở Hạn đâu có yêu nhau, hai người cũng xem như cạnh tranh công bằng.”
“Bây giờ thì khác.”
“Họ quen nhau cũng được một thời gian rồi.”
“Nếu cậu còn chen vào... có phải không hay lắm không?”
Tôi lướt xem thông tin thuê nhà trên điện thoại.
Đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
“Ừ.”
Không ai nói ra.
Nhưng tất cả đều hiểu.
Chưa đầy hai ngày sau.
Tôi tìm được nhà rồi nhanh ch.óng chuyển ra ngoài.
Hạ Minh đến giúp tôi dọn đồ.
Phần lớn đồ đạc của tôi vẫn còn ở ký túc.
Có thời gian thì lại chuyển từng ít một.
Chủ yếu là vì tôi mua hàng online quá nhiều.
Chú bảo vệ còn cho chúng tôi mượn một chiếc xe đẩy.
Trên xe chất đầy những kiện hàng của tôi.
Vừa về tới nhà.
Giữa đống thùng carton bỗng nhảy ra một chú mèo cam.
Đôi mắt tròn xoe.
Chiếc cằm nhọn nhỏ xíu.
Vừa nhìn thấy chúng tôi đã cất tiếng kêu:
“Meo... meo...”
Không biết là mèo hoang chạy từ đâu tới.
Tôi ngồi xổm xuống nhìn nó.
Hạ Minh bế nó lên kiểm tra.
Con mèo gan dạ vô cùng.
Chẳng hề sợ người lạ.
Còn liên tục dụi đầu vào ngón tay anh.
“Đáng yêu quá.”
Tôi cũng không nhịn được đưa tay chạm nhẹ lên đầu nó.
“Không có ve tai, cũng không thấy bệnh ngoài da.”
“Hiện tại trông khá khỏe mạnh.”
Hạ Minh nhìn tôi.
“Muốn nuôi không?”
“Mình có thể đưa nó đến bệnh viện thú y kiểm tra.”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ.
“Nhưng em chưa từng nuôi mèo.”
“Có gì cứ hỏi anh.”
“Nhà anh nuôi ba con rồi.”
“Thật sao?”
“Vậy... được!”
Thế là.
Tôi có chú mèo đầu tiên trong đời.
Hạ Minh dạy tôi cách tẩy giun, dọn khay cát.
Lúc đầu.
Anh còn giống chủ của mèo cam hơn cả tôi.
Thường xuyên ghé nhà thăm nó.
Còn mua giúp rất nhiều đồ dùng cho thú cưng.
Hôm nay.
Anh quên đổi địa chỉ giao hàng.
Đồ ăn giao thẳng tới nhà tôi.
Trên hóa đơn ghi rõ:
Cồn sát trùng, povidine và gạc y tế.
Tôi khựng người.
Vội nhắn tin hỏi anh xảy ra chuyện gì.
Không trả lời.
Gọi điện.
Điện thoại cũng đã tắt máy.
…
Nhớ ra hôm nay anh phải đến sân bóng rổ.
Tôi vội thay bỏ đồ ngủ.
Vội vã chạy tới.
Đến trường của họ.
Lần trước tôi tới đây...
Là vì giải bóng rổ liên trường.
Giữa sân bóng.
Đông nghịt người đứng xem.
Vừa chen vào.
Tôi vừa nghe thấy người bên cạnh bàn tán.
“Sao mình thấy anh Hạ với anh Sở không ưa nhau thế nhỉ?”
“Đánh hăng quá.”
“Chỉ là trận giao lưu thôi mà, có cần vậy không?”
“Suỵt, cậu mới biết à?”
“Nghe nói dạo trước hai người đã xảy ra mâu thuẫn rồi.”
“Giờ quan hệ tệ lắm.”
Cuối cùng tôi cũng chen được vào.
Nhìn thấy Hạ Minh.
Bên cạnh anh còn có Sở Hạn.
Hai người đều đang ngồi dưới đất.
Trên người đều có vết thương.
Một chị khóa trên nhìn thấy tôi.
Lập tức vui vẻ vẫy tay.
“Ơ!”
“Không phải cô em lần trước sao?”
“Đến tìm Sở Hạn à?”
Hạ Minh lập tức quay phắt đầu nhìn sang.
Sở Hạn cũng sững người.
Anh nghiêng đầu.
Cười hỏi chị ấy:
“Chị quen cô ấy sao?”
“Em gái này xinh lắm.”
“Nên chị nhớ rất rõ.”
“Hôm đó cổ vũ em nhiệt tình lắm.”
“Còn bao luôn cả đội nước uống nữa.”
Có người cũng nhận ra tôi.
“Ủa?”
“Đây chẳng phải hoa khôi trường bên cạnh sao?”
“Dạo này video của cô ấy nổi lắm.”
“Cô ấy với anh Sở có quan hệ gì vậy?”
“Chẳng phải anh Sở có bạn gái rồi sao?”
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đào cái hố chui xuống.
Vội xua tay.
“Không phải, không phải.”
“Em đến tìm bạn trai em.”
Nụ cười trên môi Sở Hạn chậm rãi biến mất.
Anh nhìn tôi bước tới chỗ Hạ Minh đầy lo lắng.
Giọng điệu vẫn thản nhiên như cũ.
“Từ khi nào vậy?”
“Hạ Minh.”
“Chuyện lớn thế này...”
“Sao cậu không nói với tớ?”
…
Ngày xác nhận yêu nhau...
Thật ra rất đỗi bình thường.
Tôi nằm nghiêng trên ghế sofa, giơ máy tính bảng lên chơi game.
Tiểu Quất cứ cọ qua cọ lại bên chân tôi.
Chỉ lơ đãng một chút.
Lại bị Lan Lăng Vương bên kia úp sọt.
Tôi đau khổ cố gắng nói lý với con mèo quá dính người.
“Meo.”
Không ngờ nó còn được nước lấn tới.
Nhảy thẳng lên đùi tôi.
Tôi hết cách.
Đành chỉ về phía Hạ Minh đang chuẩn bị cơm mèo rồi nói:
“Qua chỗ ba con đi.”