Chương 8
Hoàn toàn là vì nhất thời không nghĩ ra cách xưng hô thích hợp.
Nên mới buột miệng nói vậy.
Nói xong.
Tôi lập tức hối hận.
Cái miệng đáng ghét này!
Mình vừa nói cái gì vậy chứ?!
Hạ Minh hình như không nghe thấy.
Bóng lưng vẫn bình thản như thường.
Chỉ có vành tai đỏ bừng.
Tim tôi cũng như bị cái đuôi mèo khẽ quét qua.
Ngứa ngáy không thôi.
Anh quay người lại.
Đặt đĩa thức ăn xuống trước mặt Tiểu Quất.
Cúi đầu trêu nó.
“Ăn đi.”
“Đừng làm phiền mẹ con nữa.”
…
Hôm nay là cuối tuần.
Phòng y tế trường nghỉ làm.
Sau khi Hạ Minh đặt hàng xong thì điện thoại cũng vừa hết pin.
Làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp.
Tôi giúp anh xử lý vết thương.
Hạ Minh chăm chú nhìn từng động tác của tôi.
Đáy mắt dịu dàng vô cùng.
“Tiểu Tưởng.”
“Làm phiền em rồi.”
“Không phiền.”
“Nhưng anh làm em sợ thật đấy.”
Mấy người bạn quen Hạ Minh ở gần đó bắt đầu ồn ào trêu chọc.
“Đúng là có cảm giác CP quá đi!”
“Anh Hạ đúng là hạnh phúc thật rồi.”
“Chị dâu! Chị dâu!”
“Em xin chụp ảnh chung với chị được không?”
Sở Hạn đứng đó.
Không nhận được bất kỳ lời đáp nào.
Anh lặng lẽ nhìn một lúc.
Rồi dời mắt đi.
Mu bàn tay buông thõng bên người nổi đầy gân xanh.
…
Hạ Minh bị bong gân cổ chân.
Nghĩ đến chuyện ký túc xá của anh cũng là kiểu giường tầng, leo lên leo xuống rất bất tiện.
Tôi ngượng ngùng đề nghị.
【Hay là anh sang ở với em đi.】
【Tiện dưỡng thương hơn.】
Anh trả lời rất nhanh.
【Ừm.】
【Được. Vậy anh cần chuẩn bị gì không?】
Tôi:
【Chỉ cần mang theo chính anh là được rồi.】
Đặt điện thoại xuống.
Tôi ngồi xổm gãi cằm Tiểu Quất.
Đầu óc không tự chủ được mà tưởng tượng cuộc sống ở chung trong mấy ngày tới.
Chậc.
Nghĩ thôi mà thấy nóng cả mặt.
Tôi ôm lấy gò má đang nóng ran.
Phải bình tĩnh.
Bình tĩnh mới được.
Vừa mở điện thoại.
Đã thấy bạn thân gửi tin nhắn.
【Cưng ơi, cậu bị cư dân mạng đào lên rồi.】
Ban đầu tôi còn chẳng hiểu cô ấy nói gì.
Cho đến khi cô ấy gửi cho tôi một bài đăng.
Hóa ra sau khi video biểu diễn nổi tiếng.
Đoạn video tôi biểu diễn năm lớp Mười Hai cũng bị cư dân mạng thần thông quảng đại đào lại.
Khu bình luận vô cùng náo nhiệt.
【Thì ra mấy năm trước tôi đã thích chị đẹp rồi. Video này tôi còn lưu trong máy cơ.】
【Nữ thần! Bọn em thích chị!】
【Chị còn độc thân không? Xin đừng giới hạn giới tính được không?】
【Lầu trên đừng mơ nữa. Người ta vừa có người yêu không lâu, trai tài gái sắc, bạn trai còn là nam thần học bá cơ.】
【Mối hận cướp vợ không đội trời chung!】
【Mối hận cướp vợ không đội trời chung ×99】
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa vang lên.
Tôi tiện tay vuốt lại mái tóc rồi chạy ra mở cửa.
“Hạ M…”
Một thân hình cao gầy xuất hiện trước mắt.
Vai trái bó bột.
Anh cúi mắt lặng lẽ nhìn tôi.
“Tôi chia tay rồi.”
...
Sở Hạn?
Tôi hoàn toàn ngơ ngác.
Sao anh biết tôi ở đây?
Anh chia tay thì liên quan gì đến tôi?
Hai câu hỏi ấy còn chưa kịp thốt ra.
Anh đã lên tiếng trước.
Giọng khàn khàn.
“Tối hôm đó...”
“Tại sao cậu không nói thật với tôi?”
Tôi chẳng biết đáp thế nào.
Đôi khi...
Quả thật phải tin vào duyên phận.
Gặp đúng người.
Nhưng sai thời điểm.
Thì cuối cùng vẫn là sai.
Trước đây.
Tôi thích anh.
Nhưng anh đã thích người khác trước.
Bây giờ.
Anh thích tôi.
Cũng đã quá muộn rồi.
Tôi không thể thích anh thêm lần nữa.
Tôi nói:
“Đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Anh và tôi đều đã có người mình thích.”
“Nhưng bây giờ anh chia tay rồi!”
“Người em thích vốn là tôi, chẳng phải sao?”
“Những điều em đối xử tốt với Hạ Minh...”
“Đáng lẽ đều phải là của tôi mới đúng!”
Tôi lùi về sau nửa bước.
“Anh nói tôi từng thích anh.”
“Bằng chứng đâu?”
Anh không hiểu.
“Ý em là gì?”
“Bằng chứng tôi từng thích anh.”
“Nếu anh muốn nói tôi từng tỏ tình với anh...”
“Thì xin anh lấy ra đi.”
Lúc này.
Anh mới nhớ ra.
Lá thư tình chưa từng được trao tận tay.
Đã bị Nhan Lê ném vào thùng rác từ lâu.
Mà khi ấy...
Chính anh cũng đứng ngay bên cạnh.
Anh thoáng thất thần.
Rồi vội vàng giải thích.
“Đó là vì lúc ấy tôi không biết người viết là cậu...”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nhưng chính anh đã nói...”
“Anh không hề quan tâm người viết thư tình là ai.”
“Anh chỉ thích Nhan Lê.”
“Đó là điều chính tai tôi nghe.”
“Cũng là điều chính mắt tôi nhìn thấy.”
Sở Hạn hoàn toàn cứng họng.
Tôi nói tiếp:
“Hơn nữa.”
“Nếu anh chia tay Nhan Lê chỉ vì chuyện này...”
“Thì nhân phẩm của anh cũng chẳng ra sao.”
Tôi không phải đang bênh vực Nhan Lê.
Chỉ là...
Tôi thấy rất mệt.
Tại sao lỗi chia tay của anh.
Lại phải đổ lên đầu tôi?
Là trách tôi che giấu.
Hay trách tôi không đứng ra nói rõ.
Tôi đều không muốn gánh cái nồi này.
“Anh về đi.”
Tôi định đóng cửa.
Anh lại đưa tay giữ c.h.ặ.t cánh cửa.
Đôi mắt đầy vẻ không cam lòng.
“Chúng ta chỉ thiếu một chút may mắn thôi.”
“Mạnh Tưởng.”
“Đáng lẽ chúng ta không nên bỏ lỡ nhau.”
“Bây giờ cậu chia tay Hạ Minh đi.”
“Như vậy chúng ta có thể ở bên nhau.”
Tôi sững sờ đến mức không nói nên lời.
Anh vừa dứt câu.
Cổ áo đã bị ai đó túm lấy.
Một cú đ.ấ.m giáng thẳng vào mặt.
Giọng Hạ Minh lạnh lẽo vang lên:
“Cậu ngang nhiên cướp người yêu của tôi như vậy sao?”
Sở Hạn hít mạnh một hơi.
Đưa tay lau khóe môi.
Vậy mà vẫn cười.
“Dù gì cũng là tình bạn hơn chục năm.”
“Ra tay nặng thật đấy.”
Anh hất cằm.
Vẻ kiêu ngạo vẫn còn đó.
“Nhưng cậu phải biết...”
“Người cô ấy thích trước là tôi.”
“Nếu ngày đó tôi phát hiện ra cô ấy sớm hơn...”
“Thì làm gì đến lượt cậu…”
Anh còn chưa nói hết.
Tôi đã vội vàng ôm lấy Hạ Minh.
Nhẹ nhàng vuốt lưng anh như dỗ dành Tiểu Quất.
“Không.”
“Bây giờ em chỉ thích mình anh.”
“Không chỉ em.”
“Tiểu Quất cũng rất thích anh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Mình vào nhà ăn cơm nhé?”
“Anh vẫn đang bị thương mà.”
“Phải dưỡng thương cho tốt.”
“Hôm nay em nấu rất nhiều món ngon.”