Kỳ nghỉ hè năm ba đại học, tôi tìm được một công việc làm thêm là huấn luyện viên thú cưng.
Gõ cửa nhà chủ thuê.
Không thấy ch.ó đâu, lại thấy một thiếu niên tóc bạc đang ngồi xe lăn.
Tôi gọi điện thoại xác nhận với chủ thuê.
Tín hiệu quá kém, anh ta nghe không rõ.
Nhưng giọng điệu rất chắc nịch.
“Sau khi vào cửa, cô sẽ nhìn thấy một cục lông trắng ngồi trên ghế.”
“Nó bị người ta làm thương ở chân, tính tình có chút kỳ quái, đành nhờ cô giúp tôi hướng dẫn và chăm sóc nó thật tốt.”
Điện thoại cúp máy.
Ngước mắt lên chạm phải ánh mắt của thiếu niên, nhịp tim tôi lỡ mất một nhịp.
Nghĩ bụng con người cũng là động vật bậc cao.
Thế là tôi đưa tay về phía thiếu niên.
“Xin chào, tôi là Kiều Nam Chi, là...”
“Không cần đâu.”
Thiếu niên ngắt lời tôi, đưa tay định đóng cửa.
Tôi lách người một cái chui tọt vào nhà.
Lông mày cậu chợt nhíu c.h.ặ.t.
Giọng nói lạnh lùng xa cách.
“Tôi không cần chăm sóc, cô đi đi.”
Tôi không để ý, nhìn căn phòng bừa bộn mà lòng thánh mẫu tràn trề.
Tâm trạng tốt thì môi trường cũng phải tốt.
Tôi xắn tay áo chuẩn bị làm một trận ra trò.
Lại bị thiếu niên tóm lấy cổ tay.
Chân vấp một cái, theo quán tính ngã ngửa ra sau.
Không cẩn thận ngồi luôn vào lòng cậu.
Một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú phóng to trước mắt.
Tim tôi đập thình thịch như con thỏ đứt cương.
Cậu từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Cô còn muốn ngồi bao lâu nữa?”
Mặt tôi đỏ bừng.
Vội vàng đứng dậy kiểm tra chân cậu.
Nắn nắn bên trái, xoa xoa bên phải.
“Cậu không sao chứ, tôi có làm cậu đau không?”
Đỉnh đầu truyền đến một tiếng hừ khó chịu.
“Cút!”
Chủ thuê nói đúng, tính tình cậu ta không tốt.
Nhưng cái ham muốn chinh phục c.h.ế.t tiệt này đột nhiên lại hưng phấn trỗi dậy.
Bệnh cũ lại tái phát rồi.
Người càng ghét tôi, tôi càng muốn chinh phục.
Đến mức ở trường học có mấy người đều nói tôi là tra nữ.
Chỉ vì theo đuổi được rồi lại cảm thấy hết thú vị nên chia tay.
Thiếu niên mặt mày sầm sì.
Nhưng dái tai lại đỏ đến mức sắp rỉ m.á.u.
Hơi bị thú vị rồi đây.
Bị tôi nhìn như vậy.
Cậu kéo kéo áo xuống, trông kỳ kỳ quái quái.
Với thái độ kính nghiệp đối với công việc.
Tôi phớt lờ giọng điệu của cậu, vòng ra sau lưng thiếu niên đẩy cậu vào phòng ngủ.
Mặc cho cậu nói lời cay nghiệt gì, tôi đều nghe tai trái lọt qua tai phải.
Trên sàn phòng ngủ vương vãi những chiếc cúp và giấy chứng nhận đã vỡ.
Tôi cúi người nhặt một mảnh lên.
“Tạ Từ? Tên của cậu à?”
Cậu không lên tiếng, mặt đen như cục than.
“Chơi bóng rổ giỏi lắm nhỉ, đạt được nhiều giải thưởng thế này cơ mà.”
Vừa dứt lời.
Chủ thuê gửi đến mấy tin nhắn thoại.
[Tôi đi công tác nửa tháng sau mới về, cô có thể ngủ ở phòng dành cho khách. Đến giờ ăn sẽ có chuyên gia dinh dưỡng đến cho nó ăn.]
[Chỉ là trên người nó hôi quá, cô xem trong lúc huấn luyện có thể tiện thể tắm cho nó được không?]
[Tôi sắp lên máy bay rồi, thời gian này tôi rất bận, nếu không có tình huống đặc biệt thì đợi tôi về rồi nói chuyện chi tiết sau.]
Tôi nhíu c.h.ặ.t mày.
Trả lời một câu:
[Tắm sao? Có phải là không tiện lắm không?]
Đầu dây bên kia không còn động tĩnh gì nữa.
“Cô đang cười cái gì?”
Giọng Tạ Từ u ám.
Tôi kìm khóe miệng xuống.
Cúi người ngửi ngửi hai cái bên cổ Tạ Từ.
“Đúng là hơi hôi thật.”
Tạ Từ nắm c.h.ặ.t hai tay.
“Tôi đã nói rồi, không cần chăm sóc. Tôi tự làm được.”
“Đừng cứng miệng nữa.”
Tôi đưa tay xoa xoa đầu cậu như xoa đầu ch.ó để an ủi:
“Tôi biết cậu từng bị thương, đừng sợ, tôi sẽ giúp cậu bước ra khỏi bóng tối.”
“Tối nay, cứ bắt đầu từ việc giúp cậu tắm trước có được không?”
2
Trên mặt Tạ Từ xẹt qua một tia hoảng loạn.
Nói chuyện nghiến răng nghiến lợi.
“Tôi bảo cô cút!”
“Cút cút cút, cậu có thể đổi từ khác được không? Nói nhiều quá tôi lại tưởng cậu muốn lăn giường với tôi đấy.”
“Kiều Nam Chi! Cô... cô đi đi.”
“Ây dô, giới thiệu một lần mà đã nhớ tên tôi rồi à?”
Tạ Từ không nói gì nữa.
Cậu thở hổn hển, cả người như quả bóng sắp nổ tung.
Tôi cãi nhau với người ta quen rồi.
Mãi mới nhận ra, tôi đến đây là để cứu rỗi cậu cơ mà.
Giúp đỡ chú cún nhỏ bước ra khỏi bóng tối là trách nhiệm của tôi.
Động vật biết nói thì tôi cũng nên tuân thủ bổn phận.
Đây là sự tin tưởng của chủ thuê dành cho tôi.
Tôi đẩy Tạ Từ vào phòng vệ sinh.
Cậu cảnh giác bám c.h.ặ.t lấy tay vịn xe lăn.
“Cô... cô định làm gì?”
“Cậu cứ ở trong đó một lát, tôi dọn dẹp phòng xong rồi sẽ dọn dẹp cậu... à nhầm, chăm sóc cậu.”
Cậu từ từ thở ra một hơi.
Trước đây dọn dẹp tàn cuộc cho cún con, bây giờ đột nhiên chuyển sang dọn dẹp cho người, đúng là có chút không quen.
Tôi đeo găng tay đã chuẩn bị sẵn vào, bắt đầu làm một trận ra trò.
Bất ngờ phát hiện ra.
Tạ Từ lại học cùng trường với tôi.
Còn học cùng khóa nữa.
Trong cuốn album đầu giường của cậu.
Thậm chí còn có một bức ảnh chụp chung của chúng tôi.
Nói chính xác thì là ảnh chụp chung của tất cả mọi người trong đội bóng rổ, bao gồm cả đội cổ vũ.
Tôi chính là một thành viên trong đội cổ vũ.
Lúc đó trong mắt tôi chỉ có đàn anh.
Không chú ý đến người khác.
Tạ Từ trong ảnh còn cao hơn đàn anh nửa cái đầu.
Trên cổ đeo huy chương, cười rất rạng rỡ.
Không biết đã trải qua chuyện gì mà cậu lại biến thành bộ dạng này.
Chinh phục và cứu rỗi cũng gần giống nhau.
Tôi có thể giúp cún con tin tưởng con người trở lại.
Cũng có thể khiến khuôn mặt Tạ Từ khôi phục lại vẻ rạng rỡ.
Sau khi dọn dẹp qua loa một lượt.
Căn phòng sáng sủa hơn hẳn.
Thấy sắp đến giờ ăn rồi.
Cũng không thấy chuyên gia dinh dưỡng đến nấu cơm.
Tôi mở cửa phòng vệ sinh.
Tạ Từ đang nhìn chằm chằm vào đôi chân mình ngẩn người.
Tôi an ủi cậu.
“Thôi nào, chẳng phải chỉ là bị thương một chân thôi sao? Trong hai cái này có một cái dùng tốt là được rồi.”
Cậu kinh ngạc nhìn tôi.
“Kiều Nam Chi, cô nói chuyện đừng có mạnh miệng như thế.”
Lại nói mấy lời kỳ kỳ quái quái.
Chủ thuê nói cậu bị thương một chân, tính tình kỳ quái.
Tôi lại thấy cậu quá mỏng manh dễ vỡ rồi.
“Tạ Từ, khi nào chuyên gia dinh dưỡng mới đến vậy, tôi cũng đói rồi.”
“Đuổi đi rồi.”
“Hả? Vậy tối nay ăn gì?”
“Mở cửa sổ ra.”
Tôi ngoan ngoãn làm theo, mở cửa sổ ra cho thoáng khí.
“Rồi sao nữa?”
“Há miệng ra.”
Tôi sững người một giây.
Được được được, hóa ra là bảo tôi uống gió Tây Bắc.
Tạ Từ không chỉ tính tình tồi tệ, mà miệng mồm còn độc địa.
Nhưng tôi có thừa kiên nhẫn.
Thời gian nửa tháng.
Tôi không tin là không hạ gục được cậu.
3
Tôi ra tủ lạnh lục tìm nguyên liệu, định nấu chút cơm ăn.
Kết quả chỉ có mấy hộp sữa tươi đã hết hạn.
Tôi hâm nóng một cốc cho Tạ Từ.
Tự mình gọi đồ ăn ngoài.
Chủ thuê không đưa thêm tiền ăn.