Tôi đâu thể tự bỏ tiền túi ra được.
Tôi đẩy Tạ Từ đến trước bàn ăn.
“Uống sữa tươi có thể làm chắc gân khỏe xương, uống lúc còn nóng đi.”
Nói xong, tôi mở hộp cơm ba món mặn một món chay của mình ra, ăn một cách ngon lành.
Tạ Từ không nhúc nhích.
Cả người không có chút sức sống nào.
Tôi ăn xong vẫn còn thừa hơn một nửa.
Xuất phát từ lòng thương hại, tôi trút thức ăn vào đĩa.
Đẩy đến trước mặt Tạ Từ.
“Ăn đi, không lấy tiền đâu.”
Xương hàm của Tạ Từ căng cứng.
Khớp hàm nghiến c.h.ặ.t, cơ bắp bên má giật giật liên hồi.
Trông có vẻ không vui lắm.
Quả nhiên, giây tiếp theo cậu liền hất đĩa thức ăn xuống đất.
“Kiều Nam Chi, tôi đã nói là không cần người chăm sóc, cô bây giờ thuộc diện xâm nhập gia cư bất hợp pháp, tôi có thể kiện cô.”
Lại nữa rồi.
Tôi vào bếp lấy chổi ra quét dọn sạch sẽ.
“Người nhà cậu bỏ tiền ra thuê tôi, tiền cũng đưa rồi, cậu kiện tôi cũng vô dụng thôi.”
“Trong nửa tháng tới, cậu phải làm theo quy tắc của tôi.”
“Tôi nhất định có thể giúp cậu sửa đổi thói quen xấu, đập tan trái tim thủy tinh.”
“Lãng phí là đáng xấu hổ, hôm nay phạt cậu... đăng lên Vòng bạn bè mười lần câu Kiều Nam Chi đẹp nhất.”
Tạ Từ cười khẩy một tiếng.
“Nằm mơ đi.”
“Ồ.”
Tôi đã lấy được điện thoại của cậu.
Soạn xong chữ, đang chuẩn bị gửi.
Tạ Từ sốt ruột đến mức quên mất chân mình không cử động được.
Cắm đầu ngã nhào xuống đất.
Tôi gửi xong vội vàng đỡ cậu dậy.
“Cái này là do cậu tự ngã đấy nhé, không liên quan đến tôi.”
Tạ Từ quá nặng.
Tôi không bế ngang cậu lên được.
Cậu lại chẳng hợp tác chút nào.
Cứ giằng co như vậy mãi một lúc.
Tạ Từ bất đắc dĩ phải đặt tay lên vai tôi.
Tự mình bám vào xe lăn nhích lên từng chút một, trông vô cùng chật vật.
Kết quả là ngay lúc cậu sắp ngồi lên được...
Tôi mất trọng tâm, lại ngã.
Cả người Tạ Từ đè lên người tôi.
Đau đến mức tôi ứa cả nước mắt sinh lý.
Cậu chống hai tay, ngã lăn sang một bên.
Không có chút thương hoa tiếc ngọc nào, ngược lại giọng điệu còn rất hung dữ.
“Kiều Nam Chi, cô có thể cút đi được không!”
“Cô đến đây làm mọi thứ rối tung cả lên, tôi trả cô gấp đôi tiền, cô đi ngay bây giờ đi.”
Tên của tôi cậu gọi nghe thuận miệng thật đấy.
Đối mặt với sự cám dỗ của đồng tiền, tôi vẫn nhịn được.
Dù sao thì tôi cũng có đạo đức nghề nghiệp.
Cún con c.ắ.n tôi, tôi có thể bỏ mặc nó không quan tâm sao?
Không thể.
Bây giờ chẳng qua chỉ là một con ch.ó lớn, tôi vẫn phải kiên nhẫn.
Tôi lau đi giọt nước mắt đọng trên khóe mi.
Lại một lần nữa cố gắng đỡ Tạ Từ ngồi lại lên xe lăn.
Nước canh trên mặt đất dính hết lên quần áo cậu.
Lần này không muốn tắm cũng không được rồi.
4
Vật lộn cả một ngày.
Tôi mệt đến mức không buồn nói chuyện.
Người còn khó hầu hạ hơn ch.ó.
Tạ Từ độc mồm độc miệng, lại còn luôn làm trái ý tôi.
Trong phòng tắm.
Tôi giúp cậu cởi một cái, cậu lại mặc vào một cái.
Cởi mãi một hồi, toàn công cốc.
Đáy mắt Tạ Từ đè nén sấm sét cuồn cuộn.
Cảnh cáo tôi hết lần này đến lần khác.
Tôi đều ừ ừ đáp lại.
Cho đến khi tôi chuyển sang cởi quần cậu.
Tạ Từ hoàn toàn hoảng hốt.
Cậu theo bản năng lấy tay che lại.
Trượt chân, tôi ngã nhào vào bồn tắm đầy nước.
Ngọn lửa trong lòng không thể kìm nén được nữa.
Ngẩng đầu lên định xả giận một trận.
Kết quả là Tạ Từ mặt đỏ bừng.
Ánh mắt mất tự nhiên nhìn loạn xạ.
“Xin... xin lỗi, hay là cô tắm trước đi...”
Lời của tôi nghẹn lại ở cổ họng, hít sâu một hơi để bản thân bình tĩnh lại.
Tạ Từ lăn xe lăn ra ngoài trước.
Tôi đứng dậy, nhìn thấy chính mình trong gương.
Mới nhận ra tại sao cậu lại đỏ mặt.
Quần áo ướt sũng, chiếc áo cộc tay màu trắng mỏng tang nhìn thấu hết bên trong.
Lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng nói của Tạ Từ.
“Kiều Nam Chi, khăn tắm và đồ ngủ mới tôi để ở cửa rồi, cô tắm xong... tôi tự tắm.”
Được thôi, cũng không tính là không thu hoạch được gì.
Tôi tắm xong.
Hỏi đi hỏi lại Tạ Từ xem cậu có tự làm được không.
Cậu gật đầu.
Tôi không yên tâm, trước khi ra ngoài dặn cậu đừng khóa cửa.
Tạ Từ kìm nén mãi mới thốt ra được một chữ được.
Tôi canh ngoài phòng tắm nghịch điện thoại.
Lúc lướt Vòng bạn bè, vậy mà lại lướt thấy dòng trạng thái Kiều Nam Chi đẹp nhất do Tạ Từ đăng.
Tôi còn chẳng biết mình kết bạn với cậu từ lúc nào.
Nhấn mở khung chat.
Chỉ có một câu xin chào.
Ngày tháng là từ hai năm trước.
Chắc là hồi tôi làm đội cổ vũ cho trận đấu bóng rổ.
Trên Vòng bạn bè có vài người bạn chung bình luận.
[Cây sắt nở hoa rồi à!]
[Anh Từ, không phải là Kiều Nam Chi ở trường đó chứ, cô ta là đại tra nữ đấy.]
Tôi còn chưa kịp xem hết.
Trong phòng tắm vang lên một tiếng “bịch” chát chúa.
Tôi lập tức đứng dậy vặn tay nắm cửa.
Tạ Từ sợ hãi biến sắc.
Cậu mặc quần được một nửa thì ngã bên cạnh xe lăn.
Thấy tôi xông vào, giọng điệu cậu nóng nảy.
“Cô ra ngoài trước đi.”
Vừa nói, cậu còn dùng tay che đi bộ phận nhạy cảm.
Hết cách rồi.
Tôi nhắm mắt lại, từ từ mò mẫm đến bên cạnh cậu.
“Tôi giúp cậu mặc quần t.ử tế, đảm bảo không nhìn.”
Tạ Từ không bài xích như trước nữa.
Nhưng vẫn rất ngượng ngùng.
“Kiều Nam Chi, cô đừng sờ lung tung.”
“Tôi có nhìn thấy gì đâu.”
“Cô sờ quần thì sờ tôi làm gì!”
“Lắm lời.”
Sau khi giúp cậu kéo quần lên, tôi mở mắt ra.
Tạ Từ lại cuống lên.
“Tôi còn chưa mặc xong, cô nhắm mắt lại.”
Ánh mắt tôi dán c.h.ặ.t vào cơ bụng của cậu.
Không hổ danh là người của đội bóng rổ.
Cũng ra gì đấy chứ.
“Cô nhắm mắt lại!”
Tôi cạn lời, không ngờ Tạ Từ lại bảo thủ đến vậy.
Một chút cũng không cho xem.
5
Mệt mỏi cả một ngày.
Cuối cùng cũng được nằm xuống.
Trước khi ngủ, tôi gửi cho Tạ Từ một tin nhắn.
[Có việc gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào nhé, ngủ ngon.]
Tin nhắn vừa gửi đi.
Ngoài cửa đã nghe thấy tiếng Tạ Từ gọi.
“Tôi khát.”
Tôi cố mở mí mắt nặng trĩu đi rót cho cậu cốc nước.
Trở về phòng, vừa nằm xuống.
Tạ Từ lại gọi một tiếng.
“Tôi đói.”
Tôi kìm nén cơn giận tìm cho cậu túi bánh mì.
Giọng điệu kiềm chế.
“Còn cần gì nữa, nói một hơi cho xong đi.”
Tạ Từ lạnh lùng nói.
“Tạm thời không có.”
Kết quả là tôi vừa về phòng.
Cậu lại gọi tôi.
“Kiều Nam Chi.”
Đợi tôi qua đó, cậu lại bảo quên mất định nói chuyện gì rồi.
Tôi trừng mắt nhìn cậu.
Tạ Từ vẻ mặt thản nhiên như không.
Nhướng mày, rõ ràng là cố ý chỉnh tôi.
“Cô thấy phiền thì đi đi, tiền vẫn trả đủ.”
Tôi là loại người thấy khó mà lui sao?
Dứt khoát, tôi lật chăn của cậu lên, chui vào nằm.
“Kiều... Kiều Nam Chi, cô làm gì vậy?”
“Để tiện chăm sóc cậu hơn, tôi quyết định ngủ chung phòng với cậu.”
“Cô là con gái...”
Tôi ngắt lời cậu.
“Con gái thì sao? Cậu thế này còn có thể làm gì tôi được chứ?”
Tạ Từ mặt mày xanh mét, hơi thở cũng nặng nề hơn vài phần.
“Tôi không gọi cô nữa, cô về ngủ đi.”
“Tôi là loại người gọi thì đến đuổi thì đi sao?”
“Cô...”
Tôi nghiêng đầu, bắt chước điệu bộ nhướng mày vừa nãy của cậu.
“Trừ phi, cậu cầu xin tôi đi.”
Vừa dứt lời.