“Vậy... bát cháo này cho cậu uống.”

“Nó uống cháo rồi à?”

“Chưa, nó có chuyên gia dinh dưỡng riêng đến tận nhà.”

Tạ Từ khựng lại hai giây, rút điện thoại ra gọi một cuộc.

“Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày ba bữa, hai người.”

Tôi sững người một giây.

Không ngờ, tính ganh đua của cậu lại mạnh đến vậy.

Đến cả một con ch.ó cũng phải so đo.

Sau khi ăn cơm xong.

Tạ Từ tích cực tập huấn luyện phục hồi chức năng.

Tôi ở bên cạnh hờ hững đỡ cậu.

Vài lần cậu đều ngã vào lòng tôi.

Ngay lúc tôi đang nghi ngờ không biết cậu có cố ý hay không.

Tạ Từ nhíu mày, tâm trạng sa sút hỏi tôi.

“Có phải tôi rất kém cỏi không?”

Lương tâm c.ắ.n rứt, sao tôi có thể nghĩ cậu như vậy chứ?

Tôi xoa xoa đầu cậu an ủi:

“Cậu đã rất tuyệt rồi.”

Tình trạng của Tạ Từ không nghiêm trọng như tôi tưởng tượng.

Chỉ là lúc tôi đến nhà cậu, vừa vặn đúng vào mấy ngày tăm tối nhất sau khi cậu xuất viện.

Dưới sự nỗ lực tích cực của cậu.

Mới một tuần đã có thể đi được vài bước rồi.

Tôi cảm thấy vô cùng an ủi.

Lúc này tôi ngồi bên mép giường, nhìn Tạ Từ từng bước đi về phía tôi.

Ngay lúc tay cậu sắp nắm lấy tay tôi.

Chân cậu mềm nhũn.

Lao thẳng về phía trước.

Tôi bị cậu đè ngã xuống giường.

Hơi thở của Tạ Từ phả vào cổ tôi.

Hơi ngứa, trong lòng có chút rạo rực.

Bốn mắt nhìn nhau.

Thời gian như ngừng trôi.

Cậu lăn lộn yết hầu.

Ánh mắt lướt qua môi tôi.

“Kiều Nam Chi, tôi có thể nếm thử xem có vị gì không?”

Không đợi tôi trả lời.

Môi cậu đã áp xuống.

Giữa những cái chạm môi, cậu nói: “Lần này phải nhắm mắt lại.”

Tôi như trúng bùa mê.

Tay bất giác trượt xuống cơ bụng của cậu.

Vừa hôn đến mức say đắm.

Tạ Từ mạnh bạo đẩy tôi ra.

“Tôi vẫn chưa tập xong.”

Trên mặt cậu là sự kiềm chế nhẫn nhịn.

Cầm lấy chiếc nạng bên cạnh, từ từ bước ra khỏi phòng.

Cảm giác trên tay vẫn chưa tan biến.

Tôi mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại.

Lúc ra ngoài, Tạ Từ đã đang tập huấn luyện phục hồi chức năng rồi.

Tôi chạy chậm vài bước qua đỡ.

Cậu đi được vài bước, thở hổn hển hỏi tôi.

“Cô và nó có từng thân mật như vậy không?”

“Ai cơ?”

“Đông Đông.”

Lông mày tôi chợt nhíu c.h.ặ.t.

Yêu khách hàng là sự thất trách của tôi.

Nhưng hôn môi với ch.ó, tôi không có sở thích này.

“Không có.”

“Vậy cô đã từng hôn nó ở đâu?”

Tôi biết, mối quan hệ giữa chúng tôi trong lúc vô tình đã sớm biến chất rồi.

Cậu ghen rồi.

Nhưng không ngờ cậu lại đi ghen với một con ch.ó.

“Thì... thì hôn đầu nó, cọ cọ lưng nó, xoa xoa bụng nó.”

Tạ Từ nghe xong, môi mím c.h.ặ.t, sắc mặt u ám.

Không tiếp tục hỏi nữa.

Lúc ăn tối.

Tôi buồn chán lướt Vòng bạn bè.

Tay không nghe lời mà ấn vào trang cá nhân của Tạ Từ.

Trạng thái mới nhất, vẫn là câu Kiều Nam Chi đẹp nhất mà tôi đăng lần trước.

Cậu vậy mà lại không xóa.

Thậm chí còn trả lời người nói tôi là tra nữ kia.

[Theo đuổi không được thì giở trò bôi nhọ, có cần tôi dạy cậu cách làm người không?]

Đầu quả tim như có một chiếc lông vũ nhẹ nhàng quét qua.

Tôi ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của Tạ Từ.

Cậu nhanh ch.óng quay đi chỗ khác.

Hơi đáng yêu, hơi rung động.

11

Chớp mắt, kỳ huấn luyện của Đông Đông đã kết thúc.

Nó đã tiếp nhận chủ nhân mới.

Lúc người thuê thanh toán nốt số tiền còn lại cho tôi, anh ta vô cùng cảm kích.

Còn chụp chung với tôi và Đông Đông một bức ảnh làm kỷ niệm.

Trong thời gian nghỉ ngơi lúc Tạ Từ tập huấn luyện phục hồi chức năng.

Tôi đột nhiên có chút nhớ Đông Đông.

Liền mở album ảnh ra xem vài tấm.

Tạ Từ khẽ cười khẩy bên tai tôi.

“Kiều Nam Chi, cô đừng nói với tôi, nó là khách hàng của cô đấy nhé.”

Tôi dí điện thoại đến trước mặt cậu.

“Đúng vậy, có đáng yêu không?”

Tạ Từ nhíu mày đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi.

“Thế này mà cô cũng hôn cho được à?”

Tôi khó hiểu nhìn Đông Đông trên màn hình.

“Đáng yêu thế cơ mà, mắt tròn xoe, trắng trẻo, thơm tho, đáng yêu c.h.ế.t đi được.”

Bầu không khí xung quanh đột nhiên chùng xuống đến đáng sợ.

Thời gian nghỉ ngơi vẫn chưa kết thúc.

Tạ Từ lại tự mình đi tập huấn luyện phục hồi chức năng rồi.

Tích cực như vậy, tôi cũng ngại ngắt lời.

Cả ngày hôm nay.

Cậu đều buồn bực.

Cho đến tối, tôi tắm xong đi ra.

Thấy Tạ Từ đứng ở cửa phòng tôi.

Tôi cung cấp đủ giá trị cảm xúc.

“Giỏi quá Tạ Từ, bây giờ cậu không cần nạng mà cũng có thể đứng vững thế này rồi.”

Sắc mặt cậu u ám.

“Có phải tôi bình phục rồi, cô sẽ đi không?”

“Ừm.”

“Cô sẽ còn có khách hàng tiếp theo chứ?”

“Chắc là có, đúng chuyên ngành mà, coi như thực tập trước vậy.”

Tạ Từ bám vào tường, từng bước đi vào.

Trong mắt cậu là cảm xúc mà tôi không hiểu được.

“Nếu tôi mãi không khỏi thì sao?”

“Sẽ không đâu, hôm qua bác sĩ còn nói cậu đã không có vấn đề gì lớn nữa rồi, ảnh hưởng tâm lý càng...”

“Kiều Nam Chi, cô không thể chỉ có một con ch.ó thôi sao?”

Tôi không hiểu lời cậu nói.

Đầu óc vẫn đang phân tích ý nghĩa của câu này.

Tạ Từ đặt tay tôi lên đầu cậu.

“Tôi có thể biến thành bất cứ dáng vẻ nào mà cô thích, cô có thể... chỉ có một mình tôi được không.”

Lời tỏ tình bất ngờ khiến tôi hoảng hốt.

Khóe miệng ngứa ngứa.

Trong mũi có thứ gì đó chảy ra.

Tạ Từ biến sắc.

Cậu chạy đến đầu giường lấy khăn giấy bịt lỗ mũi tôi lại.

Giọng điệu sốt ruột.

“Cô chảy m.á.u mũi rồi, cô đừng cử động, tôi gọi bác sĩ đến ngay đây.”

Nói xong cậu chạy ra ngoài lấy điện thoại gọi điện.

Bác sĩ gia đình sống ngay tầng dưới.

Hai phút sau đã lên đến nơi.

Ông ấy giúp tôi kiểm tra một lượt.

Cuối cùng đưa ra kết luận, có thể dạo này ăn quá nhiều đồ cay nóng kích thích.

Không có vấn đề gì lớn.

Tạ Từ từ từ thở phào một hơi.

Tôi và bác sĩ gia đình đồng thời nhìn về phía cậu.

“Chân cậu khỏi hẳn rồi à?”

12

Tạ Từ lảo đảo một cái, ngã xuống đất.

Ngã giả vờ.

Tôi liếc mắt một cái là nhìn thấu.

Bác sĩ gia đình lại giúp cậu kiểm tra một lượt.

“Theo lý mà nói thì cậu đã khỏi từ lâu rồi, sao lại...”

“Khụ khụ...”

Tạ Từ ho nhẹ vài tiếng ngắt lời bác sĩ gia đình.

“Muộn rồi, ông về trước đi. Có việc gì tôi sẽ gọi ông sau.”

Sau khi bác sĩ gia đình rời đi.

Tôi khoanh tay nhìn thẳng vào Tạ Từ.

Ánh mắt cậu né tránh.

“Cô cũng nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Nói xong cậu chống nạng đi ra ngoài.

“Đừng giả vờ nữa Tạ Từ.”

Giọng điệu tôi không vui.

“Lừa tôi vui lắm sao?”

“Cậu đã khỏi từ lâu rồi, đúng không? Lần trước ở trong bếp, tôi gọt hoa quả bị đứt tay, cậu cũng chạy tới như vậy.”

“Lúc đó tôi còn tràn ngập vui sướng, tưởng rằng đó là phản xạ có điều kiện do bị kích thích.”

“Thực ra lúc đó đã khỏi rồi, đúng không?”

Tạ Từ vứt bỏ chiếc nạng trên tay.

Quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt như chú cún con mắc lỗi.

“Xin lỗi...”

Tôi lạnh lùng hỏi cậu: “Khỏi từ lúc nào?”

“Ngày thứ ba cô đến.”

Chương 5 - Sau Khi Nhầm Thiếu Niên Phúc Hắc Thành Cún Để Huấn Luyện - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia