“Ngày thứ ba?”
Tôi mở to mắt, lúc đó cậu ta còn chưa chịu phối hợp làm huấn luyện phục hồi chức năng cơ mà.
Ngày thứ năm vẫn còn bò lê bò lết trên mặt đất.
“Tại sao lại lừa tôi?”
“Bởi vì tôi thích cậu.”
“Tạ Từ, cậu có bệnh à, đừng quên lúc tôi mới tới, cậu còn luôn miệng bảo tôi cút đi đấy.”
“Nếu tôi không nói thế, cậu sẽ hứng thú với tôi sao? Còn muốn biến tôi thành dáng vẻ mà cậu mong muốn nữa không?”
Tôi nhất thời cạn lời.
Xem ra tác phong của tôi ở trường học, cậu ta nắm rõ trong lòng bàn tay.
Tạ Từ chầm chậm ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
Vùi mặt vào lòng bàn tay tôi, cọ cọ vài cái.
“Cậu đừng giận có được không?”
Tư thế của cậu ta hạ xuống cực kỳ thấp.
“Ngày đầu tiên thấy cậu đến, cậu không biết tôi đã vui mừng đến mức nào đâu. Nhưng khi nghe thấy cuộc điện thoại của người thuê kia, trong lòng tôi căng thẳng muốn c.h.ế.t.”
“Chỉ sợ sẽ lộ tẩy, sợ cậu quay người bỏ đi luôn.”
“Tôi đ.â.m lao thì phải theo lao, chỉ là muốn cậu ở bên cạnh tôi nhiều hơn một chút thôi.”
Nghe cậu ta nói vậy, trái tim tôi cũng mềm nhũn đi vài phần.
Cậu ta cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu nhìn tôi.
“Lúc đầu tôi đúng là có chút cảm xúc tiêu cực. Đã đuổi đi mấy người hộ lý rồi. Thế nên hôm đó ông nội đến, cứ tưởng cậu là người mới được thuê.”
“Tôi cảm thấy ông trời cũng đang giúp mình, nhưng tôi giả vờ cũng vất vả lắm.”
“Sợ lời mình nói nặng quá, lại sợ không khơi gợi được sự hứng thú của cậu.”
Tôi nhớ tới dáng vẻ đáng thương vô cùng của cậu ta trước kia.
“Vậy lúc cậu nhìn chằm chằm vào hai chân mình ngẩn người, cũng là giả vờ à?”
“Ừm...”
Tôi thật sự tức đến bật cười.
Tạ Từ không làm diễn viên thì đúng là lãng phí thiên phú của cậu ta.
Tôi dứt khoát mặc kệ đến đâu thì đến.
“Vậy cậu cũng biết, tôi là tra nữ, cậu không sợ bây giờ thú nhận với tôi, tôi vẫn sẽ mất hết hứng thú sao?”
Cậu ta luống cuống cúi gầm mặt.
“Sợ chứ, nhưng tôi càng sợ cậu sẽ tức giận rồi không thèm để ý đến tôi nữa...”
Tạ Từ luôn như vậy.
Làm ra cái vẻ như phải chịu tủi thân tày trời.
Tôi chẳng phân biệt được cậu ta đang giả vờ, hay là thật nữa.
Tôi hất tay cậu ta ra.
“Nếu cậu đã khỏi rồi, vậy tôi đi trước đây.”
Tạ Từ nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
“Đừng...”
Tôi bẻ từng ngón tay của cậu ta ra.
“Chắc cậu cũng biết, tôi ghét nhất là sự dây dưa lằng nhằng.”
Lần này Tạ Từ không cản tôi.
Tôi đeo balo lên, ra khỏi cửa gọi xe đi thẳng về nhà.
13
Không biết bị làm sao nữa.
Trước n.g.ự.c giống như có một cục bông ướt, nghẹn ứ đến phát bực.
Tôi mất ngủ liền mấy ngày.
Cứ nhắm mắt lại, toàn là ánh mắt tủi thân vô cùng của Tạ Từ.
Mỗi ngày cậu ta đều gửi cho tôi vài tin nhắn.
Không gửi nhiều, nhưng sẽ chia sẻ xem sáng, trưa, tối cậu ta đang làm gì.
Tôi không trả lời một tin nào.
Đến ngày khai giảng.
Tôi nhìn thấy Tạ Từ ở cổng.
Không biết cậu ta đã đợi bao lâu.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi mắt cậu ta sáng lên vài phần.
Tôi muốn đi vòng qua cậu ta.
Cậu ta cứ mặt dày bám theo sau lưng.
“Kiều Nam Chi, vali của cậu có nặng không? Có cần tôi xách giúp cậu không?”
“Không cần.”
“Cổng bắc trường học mới mở một quán thịt nướng ngon lắm, tôi mời cậu đi ăn có được không?”
“Không được.”
“Tôi... a...”
Tạ Từ ngã nhào.
Tôi không thèm để ý.
Nhưng đi được vài bước, vẫn không nhịn được mà ngoảnh lại nhìn cậu ta.
Tạ Từ ngồi bệt trên mặt đất, chống tay muốn đứng dậy.
Chân của cậu ta giống như không dùng được chút sức lực nào.
Trái tim tôi cũng vô thức căng thẳng theo.
Tôi chạy tới đỡ cậu ta dậy.
“Chân của cậu không phải đã khỏi rồi sao?”
“Thỉnh thoảng đi gấp quá cũng sẽ bị ngã.”
Cậu ta đứng thẳng người, cao hơn tôi cả một cái đầu.
Nhưng ở trước mặt tôi lại luôn giống như một chú thỏ trắng nhỏ yếu ớt mong manh.
Tôi biết, cậu ta lại đang giả vờ rồi.
Nhưng lần này tôi không vạch trần.
Mà chỉ lầm bầm một câu nho nhỏ.
“Vali của tôi nặng lắm, cậu thế này cũng hết cách xách giúp tôi rồi.”
“Trùng hợp chưa kìa, tự nhiên lại khỏi rồi. Để tôi xách cho cậu.”
Tạ Từ nói xong liền đưa tay xách lấy vali của tôi.
Tôi đúng là dở khóc dở cười.
Sau ngày hôm đó, Tạ Từ thường xuyên lượn lờ trước mắt tôi.
Chuyện cậu ta theo đuổi tôi cả trường đều biết.
Có kẻ hóng hớt đăng bài nặc danh.
[Anh Từ cố lên nhé, mau thu phục tra nữ đi, đừng để cô ta gây họa cho người khác nữa.]
Tạ Từ nhìn thấy xong, lần theo đường truyền mạng tẩn cho tên đó một trận.
Tôi có chút xúc động.
Tạ Từ không giống những người khác.
Cậu ta luôn bảo vệ tôi vô điều kiện.
Trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Chúng tôi cuối cùng cũng ở bên nhau.
14
Lúc trước khi Tạ Từ ghen tị với Đông Đông.
Tôi đã biết anh thích tôi.
Nhưng sau khi ở bên nhau, anh chưa từng hỏi lại chuyện về Đông Đông nữa.
Tôi cứ tưởng anh đang né tránh.
Vốn dĩ định giải thích.
Lại vô tình phát hiện ra, trong danh sách bạn bè của Tạ Từ vậy mà lại có chủ của Đông Đông.
Anh lại lừa tôi rồi!
Tạ Từ sợ hãi quỳ phịch xuống trước mặt tôi.
Hai tay đặt lên đùi tôi.
“Bảo bối anh sai rồi, em nghe anh giải thích đã.”
Tạ Từ đúng là một con sói xám đội lốt thỏ trắng.
Cái ngày chủ của Đông Đông mắng tôi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Tạ Từ đã kết bạn với anh ta.
Đồng thời biết được Đông Đông chỉ là một chú ch.ó.
Cho nên việc anh đòi hôn đòi ôm, đều là mượn cớ ghen tuông để thực hiện.
Uổng công tôi còn tưởng sờ cơ bụng là mình vớ được món hời.
Thực chất tất cả đều là âm mưu đã được anh ủ mưu từ lâu.
Dưới sự tra hỏi gắt gao của tôi.
Tạ Từ khai ra hết.
Anh đã có ý với tôi từ lúc tôi mới vào đội cổ vũ.
Chỉ là lúc đó anh có rất nhiều trận đấu, không rảnh để yêu đương.
Còn tôi thì đang theo đuổi đàn anh.
Hai năm nay đưa đẩy trớ trêu, đã bỏ lỡ nhau rất nhiều lần.
Tạ Từ lại bắt đầu bày ra cái ánh mắt đáng thương vô tội đó.
Muốn giành được sự đồng cảm và tha thứ của tôi.
Tôi thầm vui vẻ trong lòng.
Nói theo một khía cạnh khác.
Gái thả thính và trai phúc hắc sao lại không tính là một cặp trời sinh cơ chứ.
Tôi cúi người xuống.
Ghé sát vào tai Tạ Từ nói nhỏ.
“Thực ra, trước khi chủ của Đông Đông gọi điện thoại, em đã biết mình nhầm số nhà rồi...”