Thẩm Độ nghẹn lời.

Hắn hít sâu một hơi, bước lại gần ta hai bước: "Chi nhi, ta có lời muốn nói với nàng."

"Nói đi."

"Ở đây không tiện."

"Ở đâu cũng không tiện cả," ta nói, "Thẩm công t.ử, ta đang vội."

Vành mắt Thẩm Độ đột nhiên đỏ bừng.

Ta chưa từng thấy hắn đỏ vành mắt bao giờ. Hắn là loại người dù trời có sập xuống cũng phải giữ cái thế diện thượng đẳng của mình.

Thế nhưng lúc này hắn đứng trước mặt ta, vành mắt đỏ ngầu, giống như một con ch.ó bị người ta ruồng bỏ.

"Chi nhi," giọng hắn run rẩy, "Ta biết ta sai rồi. Ta không nên lúc nào cũng hướng về A Cẩm, không nên bỏ bê nàng, không nên... không nên coi mọi thứ là lẽ đương nhiên."

Ta nhìn hắn, không hề cất lời.

"Nàng cho ta một cơ hội nữa," hắn đưa tay ra.

"Chỉ một lần thôi. Chuyện ngày cưới chúng ta có thể thương lượng, nàng muốn tổ chức lúc nào cũng được, nàng muốn ở gian chính thì ở gian chính, chuyện của A Cẩm... A Cẩm ta đã tống đi rồi, nàng ta sẽ không đến quấy rầy chúng ta nữa đâu."

"Thẩm Độ," ta ngắt lời hắn, giọng không quá lớn, "Ngươi nói xong chưa?"

Thẩm Độ ngẩn người.

"Ngươi nói ngươi biết sai rồi," ta chậm rãi cất lời, "Thế nhưng ngươi có biết ngươi sai ở đâu không?"

"Ta..."

"Hay ngươi tưởng rằng ngươi sai ở chỗ ngươi cúi đầu trước ta thì ta bắt buộc phải tha thứ cho ngươi?"

Thẩm Độ há miệng rồi lại ngậm lại.

"Nếu ngươi không có ý gì với Lục Cẩm thì ngay từ đầu không nên đối xử với cô ta bằng thái độ đó."

"Hay là ngươi muốn hưởng trọn niềm vui tề gia, cưới ta rồi lại cưới cô ta, để cô ta ngang hàng với ta?"

"Muốn ta ngậm đắng nuốt cay để thành tựu cho cái đại nghĩa của ngươi, để mọi điều tốt đẹp trên đời này đều rơi hết vào tay ngươi?"

"Ta không phải con ch.ó ngươi nuôi," ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Vẫy tay một cái là chạy lại, đá một cái cũng không biết đường bỏ đi."

"Ta là con gái nhà họ Thôi ở Thanh Hà, có phụ mẫu xót thương, có đệ đệ che chở, không cần phải ở chỗ ngươi chịu đựng tủi thân."

"Ta..."

"Thẩm Độ," ta nhìn hắn lần cuối cùng.

"Quay về đi. Lục Cẩm vẫn đang đợi ngươi đấy."

Bùi Diễn vẫn ngồi nguyên vị trí cũ, trên tay cầm quyển sách chưa từng lật trang nào.

Xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh.

"Hắn nói gì vậy?" Bùi Diễn hỏi.

"Nói những chuyện không quan trọng." Ta cầm nửa miếng bánh quế hoa còn lại lên tiếp tục ăn.

Bùi Diễn im lặng một chốc, chợt cất tiếng: "Chi nhi."

"Hả?"

"Sau này hắn lại tới tìm nàng, hãy để ta đứng ra xử lý."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Nét mặt hắn nghiêm túc đến mức có phần trang trọng:

"Nàng sắp sửa gả cho ta rồi, không cần tự mình đứng ra đỡ ở phía trước."

Tay ta cầm miếng bánh quế hoa hơi siết c.h.ặ.t lại.

"Được." Ta nói.

Bùi Diễn gật đầu, lại lật mở quyển sách ra.

…..

Chuyện Thẩm Độ chặn đường ta ở giữa phố, Lục Cẩm nhanh ch.óng nhận được tin tức.

Dáng vẻ Thẩm Độ lúc trở về xám xịt như tàn tro, bước thẳng vào thư phòng rồi chốt c.h.ặ.t cửa từ bên trong.

Lục Cẩm bưng một bát yến sào đứng ngoài cửa thư phòng, gõ cửa ba lần Thẩm Độ đều không mở.

Nàng ta liền thẳng tay đập vỡ bát xuống đất.

Bát sứ vỡ tan tành, yến sào b.ắ.n vung vãi lên vạt váy màu đỏ thắm của nàng ta, giống như vỡ òa một thân nước mắt.

Nàng ta ngồi xuống, nhặt từng mảnh sứ vỡ, ngón tay bị cứa rách m.á.u chảy nàng ta cũng không thấy đau.

"Thôi Chi," nàng ta nghiến răng, giọng thấp đến mức chỉ mình nghe thấy, "Cớ sao ngươi lại âm hồn không tan như vậy chứ?"

Nàng ta cứ tưởng Thôi Chi gả cho người khác thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Thế nhưng hiện tại Thôi Chi đã sắp sửa gả cho người ta rồi, mà hồn vía Thẩm Độ lại bị nàng ta câu mất.

Không, không đúng.

Thẩm Độ từ trước đến nay chưa từng để mắt tới Thôi Chi.

Lúc Thôi Chi còn bận lòng vì hắn, hắn đến cả cái nhìn chính diện cũng chẳng buồn ban cho vài lần.

Cớ sao hiện tại người ta không còn bận lòng nữa, hắn ngược lại giống như kẻ mất hồn vậy?

Lục Cẩm nghĩ mãi không thông.

Thế nhưng nàng ta biết rõ một chuyện, nàng ta không thể để Thôi Chi thong dong gả cho người khác như vậy được.

Nếu Thôi Chi gả cho Bùi Diễn rồi sống những ngày tháng êm đềm tốt đẹp, vậy thì hình bóng ấy trong lòng Thẩm Độ sẽ vĩnh viễn không bao giờ buông xuống được.

Còn bản thân nàng ta sẽ vĩnh viễn phải sống dưới cái bóng của Thôi Chi.

"Người đâu." Nàng ta đứng dậy, lau khô nước mắt, giọng nói trở lại vẻ dịu dàng như mọi khi.

Nha hoàn vội vàng chạy lại: "Tiểu thư?"

"Sắm sửa xe cho ta, ta muốn tới Thôi gia một chuyến."

Nha hoàn ngẩn ra một chốc: "Thôi gia nào ạ?"

"Thôi gia của Chi tỷ tỷ." Lục Cẩm vừa nói vừa chải lại tóc, thay một bộ y phục mộc mạc thanh nhã, trên mặt chỉ dán một lớp phấn mỏng, trông muôn phần đáng thương.

Nàng ta phải tới tạ lỗi.

Vì những hành vi không biết điều suốt mấy năm qua mà tới tạ lỗi với Thôi Chi.

Đương nhiên, đây là kịch diễn cho Thẩm Độ nghe.

Nàng ta muốn Thẩm Độ thấy được sự biết điều và hiểu chuyện của nàng ta.

Thậm chí sẵn lòng vì hạnh phúc của hắn mà thối lui nhường bước.

Như vậy dù Thôi Chi có gả cho người khác, trong lòng Thẩm Độ cũng sẽ vĩnh viễn ghi nhớ một ân tình tốt đẹp của nàng ta.

Trên đường xe ngựa chạy tới Thôi phủ, Lục Cẩm nhìn vào gương đồng luyện tập biểu cảm nét mặt rất nhiều lần.

Vành mắt hơi đỏ, khóe miệng mang theo nụ cười áy náy tủi thân, giống như chịu đựng ấm ức mà không dám cất lời.

Nàng ta xuống xe trước cửa Thôi phủ, bảo nha hoàn dâng thiếp.

Đợi rất lâu, gia nhân gác cửa mới ra đáp lời: "Đại tiểu thư nói không gặp."

Nụ cười của Lục Cẩm khựng lại trên mặt.

"Làm phiền vào thông báo thêm một tiếng," nàng ta c.ắ.n môi, "Chỉ cần nói ta tới tạ lỗi, nói xong sẽ đi ngay."

11 - Sau Khi Nhìn Thấu Yêu Thương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia