“Vậy hai mẫu ruộng nước nàng mang theo khi xuất giá, năm ngoái thu được bao nhiêu tiền thuê?” Nương lại hỏi.

Bà t.ử kia lập tức chen vào: “Đó là ruộng của Triệu gia chúng ta!”

“Khế ruộng viết tên phụ thân Điền Mạch, lúc xuất giá lại được ghi vào danh sách hồi môn của nàng, từ bao giờ thành của Triệu gia?” Nương đưa tay về phía ta.

Ta đã sớm sắp xếp xong giấy tờ Điền Mạch mang đến, lập tức đưa qua. Nương mở khế ruộng cho người vây xem, lại đọc ra từng điều khoản: nhà chồng Điền Mạch không chỉ chiếm đoạt của hồi môn, mà còn tự tiện bán hai tấm vải hồi môn của nàng, lúc nàng m.a.n.g t.h.a.i còn ép nàng trả nợ c.ờ b.ạ.c cho tiểu thúc t.ử.

Nam nhân tức giận, đưa tay muốn giật giấy tờ. Các cô nương trong nữ thị đồng loạt vây tới. A Hà cầm cán cán bột trong tay, Lưu tẩu bán đậu phụ xách d.a.o thái đậu, ngay cả tú nương hiền lành nhất cũng chống nạnh đứng phía trước.

Ta lớn tiếng: “Ai dám động vào nương ta một chút, lập tức báo quan. Ai dám động vào Điền tỷ tỷ, trước hết hỏi xem cả con phố này có đồng ý hay không!”

Nam nhân kia thấy người đông, miệng vẫn còn c.h.ử.i, nhưng không dám thật sự động thủ. Nương bảo tiểu nhị đi mời bảo trưởng, ngay tại chỗ đưa ra khế phân cư: Điền Mạch mang hài t.ử và ruộng hồi môn của mình đi, Triệu gia trả lại số tiền đã chiếm đoạt, nếu còn quấy nhiễu, sẽ báo quan với tội chiếm đoạt tài sản, ngược đãi thê nhi.

Triệu gia bà t.ử the thé: “Một nữ nhân hòa ly rồi, còn ai cần nàng ta!”

Điền Mạch bỗng ngẩng đầu.

Nàng không khóc, cũng không trốn.

“Không ai cần thì không ai cần.” Nàng nói, “Ta có tay có chân, có thể nuôi sống mình và hài t.ử. Triệu gia các ngươi tốt như vậy, cứ để nhi t.ử các ngươi tự sống đi.”

Người vây xem đầu tiên im lặng, sau đó tiếng vỗ tay cuồn cuộn như thủy triều.

Chiều hôm ấy, quầy giày của Điền Mạch nhận được đơn hàng đầu tiên. Phu khuân vác qua lại thấy đế giày nàng làm dày dặn chắc chắn, một lần đặt hai mươi đôi. Ta cùng nàng tính xong khoản đầu tiên, nàng cầm những đồng tiền ấy, cười rất lâu.

Nàng nói với ta: “Thẩm tiểu Đông gia, hôm nay ta mới biết, hóa ra tên của một người được viết trên khế ước lại có sức nặng đến như vậy.”

Ta nhìn về phía nương.

Người đang đứng dưới hành lang, nhìn hàng biển hiệu mới treo lên. Gió thổi tà áo người khẽ bay.

Ta chợt hiểu vì sao nương muốn mở nữ thị.

Người chưa từng khuyên bất kỳ ai rời khỏi nhà chồng. Người chỉ trao cho họ một bản lĩnh có thể tự nuôi sống mình, để khi muốn đi thì có đường mà đi, khi muốn ở lại cũng có thể ngẩng cao đầu.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn trong thành Lâm Giang vỡ vụn thành từng mảnh vảy vàng trên mặt sông. Ta bước đến bên nương, nắm lấy tay người. Người siết lại tay ta, lòng bàn tay vẫn phảng phất hương t.h.u.ố.c và mùi mực.

Trong những cửa hàng mới, tiếng bàn tính vang lên trong trẻo và kéo dài. Chúng giống như dòng nước đầu tiên tan băng vào mùa xuân, đang từ dưới chân chúng ta chảy mãi về những nơi xa hơn.

13.

Thế nhưng ngày tháng vừa tốt đẹp, luôn có người cảm thấy chướng mắt.

Năm thứ hai nữ thị mở rộng đến phủ thành, mấy cửa hiệu lâu đời liên thủ viết đơn kiện, nói Xuân Hòa Phường “xúi giục phụ nhân xuất đầu lộ diện, làm rối loạn phong tục”. Trên đơn có rất nhiều dấu tay đỏ, từng câu từng chữ đều viết như thể vô cùng căm phẫn.

Thứ những cửa hàng ấy thật sự sợ chính là nữ thị phá vỡ con đường cũ giúp họ ép giá thu mua, khấu trừ tiền công của tú nương.

Thương hội phủ thành mở công đường, yêu cầu nương đến biện giải.

Ta vừa nghe đã đem sổ sách mới làm lên xe ngựa. Nương hỏi ta mang theo làm gì.

“Bọn họ nói lý lẽ méo mó, chúng ta nói bạc.” Ta đáp.

Hội trưởng thương hội họ Tiền, râu tóc hoa râm, vừa mở miệng đã nói: “Thẩm Đông gia, nữ t.ử ở nhà giúp chồng dạy con mới là bổn phận. Ngươi làm ra nữ thị này, khiến không ít phụ nhân không chịu an phận, chẳng phải hoang đường sao?”

Nương ngồi giữa công đường, không vội phản bác, chỉ hỏi: “Tiền hội trưởng có mấy gian hiệu vải?”

“Sáu gian.”

“Năm ngoái nhà ngài thu ba nghìn chiếc khăn tay của tú nương thôn Thanh Khê, mỗi chiếc trả ba văn, bán ra mười tám văn. Các nàng vì kịp giao hàng mà ngày đêm làm việc, mắt hỏng, ngón tay nứt nẻ, số tiền nhận được còn không đủ mua một cân thịt. Ngài nói các nàng ở nhà là bổn phận, vậy phu gia lấy tiền công của các nàng, cửa hàng kiếm phần chênh lệch, lại tính là bổn phận gì?”

Tiền hội trưởng cứng cổ: “Mua bán tự nguyện.”

Ta lập tức mở sổ sách: “Tự nguyện? Chưởng quầy nhà ngài nói, nếu không giao hàng với giá ba văn, sẽ bảo các nhà khác không nhận đồ thêu của họ. Đây gọi là ép giá. Còn nữa, tháng Chạp năm ngoái, các ngài nhân lúc tuyết tai nâng giá vải bông, kho hàng rõ ràng đủ bán ba tháng, lại nói dối là hết hàng. Đây là phiếu xuất nhập kho của thương hành, đây là dấu tay của tú nương.”

Bên ngoài công đường chật kín người.

Những phụ nhân vốn không dám mở miệng, nghe ta đọc đến tên mình, dần dần bước vào.

Một người tên A Hà tháo găng tay, để lộ bàn tay đầy vết kim châm: “Phu quân ta bệnh, nhà chồng ép ta bán nữ nhi. Ta dựa vào việc thêu thùa kiếm tiền, nhưng chưởng quầy Tiền chỉ chịu trả ba văn. Là Thẩm Đông gia dạy ta tính sổ, lại cho ta quầy hàng. Bây giờ ta nuôi phu quân và nữ nhi, ta ngăn trở ai?”

09 - Sau Khi Nương Hòa Ly, Ta Trở Thành Tiểu Thần Tài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia