Hôm sau, trời trong vắt.
Tây viện của nhũ mẫu vẫn tĩnh lặng như thường lệ.
Sau khi cứu mạng Nhiếp Chính Vương đêm qua, ta vẫn dậy sớm từ canh năm.
Ta giặt sạch khăn lót cho tiểu thế t.ử, tự tay sắc t.h.u.ố.c và chuẩn bị bữa sáng cho hai đứa trẻ.
Ta không đề cập với bất kỳ ai về chuyện đêm qua, cũng không tìm Phúc bá để đòi tiền thưởng.
Nha hoàn trong viện thấy ta vẫn cần mẫn làm việc như cũ, xì xào bàn tán:
“Nàng ta cứu mạng quý nhân thật sao? Sao trông vẫn như kẻ hầu người hạ bình thường thế?”
Phúc bá đứng từ xa ở góc hành lang, âm thầm quan sát hành động của ta.
Ta đang dịu dàng dỗ dành Tiêu Dực ăn cháo, thỉnh thoảng chỉnh lại góc áo cho A Noãn.
Cử chỉ của ta tự nhiên, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Phúc bá vuốt râu, khẽ gật đầu, thầm nghĩ:
“Phụ nhân này tâm tính thật bình thản, không giống những kẻ thèm khát vinh hoa phú quý ngoài kia.”
Nàng thực sự chỉ muốn chăm sóc tốt cho đứa trẻ và sống an phận.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, màn đêm lại buông xuống kinh thành.
Tại Thanh Trúc viện, Tiêu Cẩn Uyên đứng bên cửa sổ, bàn tay siết c.h.ặ.t bệ cửa.
Hắn đã ba ngày ba đêm không thể chợp mắt.
Chứng mất ngủ kinh niên hành hạ khiến đầu óc hắn đau nhức như có hàng ngàn cây kim đ.â.m vào.
Bát t.h.u.ố.c dùng để an thần thượng hạng đặt trên bàn đã trống rỗng, hoàn toàn vô tác dụng.
Hắn khép hờ mắt, trong mũi vô thức thoang thoảng mùi hương d.ư.ợ.c liệu thanh mát trên người Tô Vãn Đường đêm qua.
Mùi hương ấy dường như có khả năng xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của hắn.
Hắn xoay người, trầm giọng gọi:
“Phúc bá.”
Phúc bá nhanh ch.óng bước vào:
“Vương gia có điều gì sai bảo?”
Tiêu Cẩn Uyên im lặng một lát, rồi nhàn nhạt mở miệng:
“Gọi Tô nương t.ử đến đây.”
Nhận thấy vẻ ngạc nhiên của Phúc bá, hắn bổ sung một câu lạnh lùng:
“Ta cần hỏi nàng rõ hơn về phương t.h.u.ố.c phòng ngừa hàn độc.”
Khi ta bước vào phòng trong của Thanh Trúc viện, Tiêu Cẩn Uyên đang ngồi trên trường kỷ rộng lớn.
Sắc mặt hắn xám xịt, dưới mắt hằn rõ quầng thâm mệt mỏi.
Ta mang theo một chậu nước ấm có pha sẵn các loại thảo d.ư.ợ.c dịu nhẹ.
“Điện hạ, ngâm chân bằng nước thảo d.ư.ợ.c này sẽ giúp giảm bớt căng thẳng thần kinh.”
Ta đặt chậu nước dưới chân hắn, lùi lại một bước:
“Ngài cần phối hợp hít thở sâu và đều đặn theo nhịp.”
Tiêu Cẩn Uyên nhíu mày nhìn chậu nước bốc khói nghi ngút.
Hắn vốn là người đa nghi, không quen để người khác sai bảo, càng không quen để người lạ tiếp cận khoảng cách gần như thế này.
Hắn lạnh lùng nhìn ta, nhưng nhìn thấy ánh mắt dịu dàng, trong trẻo không gợn chút tạp niệm của ta, hắn rốt cuộc cũng chậm rãi cởi bỏ hài tất, đặt chân vào chậu nước ấm.
Hơi ấm từ thảo d.ư.ợ.c nhanh ch.óng lan tỏa khắp cơ thể hắn.
Ta đứng bên cạnh, nhẹ giọng nói:
“Nhắm mắt lại, đừng cố chống lại cơn buồn ngủ.”
Ta khẽ điều chỉnh nhịp thở của mình, giọng nói ấm áp vô thức cất lên:
“Có ta ở đây, ngài sẽ không xảy ra chuyện.”
Từ ngữ này lọt vào tai hắn, đ.á.n.h mạnh vào tâm thức.
Nó hoàn toàn trùng khớp với giọng nói mềm mại trong ký ức tuyết trắng sâu thẳm của hắn.
Tiêu Cẩn Uyên chấn động, định mở mắt nhìn kỹ nàng.
Nhưng mí mắt hắn nặng trĩu như ngàn cân.
Sự mệt mỏi tích tụ nhiều năm cùng hơi ấm thảo d.ư.ợ.c ập đến như vũ bão, cuốn trôi mọi sự phòng bị cuối cùng của hắn.
Đầu hắn lệch sang một bên, hô hấp dần trở nên sâu và đều đặn.
Hắn đã ngủ thiếp đi ngay trên ghế.
Đây là giấc ngủ tự nhiên đầu tiên của hắn trong suốt năm năm qua.
Ta thở phào nhẹ nhõm, tiến lên khẽ lấy chậu nước ra, dùng khăn sạch lau khô chân cho hắn.
Khi ta đắp chăn gấm lên người hắn và chuẩn bị xoay người rời đi, một bàn tay to lớn, nóng rực đột ngột vươn ra từ trong chăn.
Tiêu Cẩn Uyên vô thức nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta.
Lực nắm rất mạnh, khiến cổ tay ta lập tức hằn lên một vệt đỏ.
Hắn nhắm c.h.ặ.t mắt, chân mày nhíu c.h.ặ.t, trong mơ vô thức thốt lên những lời khàn đặc:
“Đừng đi...”
“Xin nàng... đừng đi...”
Ta ngẩn người, nhìn người đàn ông quyền khuynh thiên hạ lúc này lại lộ ra vẻ yếu đuối, bất an như một đứa trẻ trong mơ.
Nàng thở dài, không dùng sức giãy giụa để tránh làm hắn tỉnh giấc.
Ta ngồi xuống chiếc đôn gỗ bên cạnh giường, lặng lẽ canh giữ bên cạnh hắn suốt đêm.
Ánh ban mai nhạt màu chiếu qua ô cửa sổ, hắt lên sàn phòng trong.
Tiêu Cẩn Uyên từ từ mở mắt.
Hắn ngẩn ngơ nhìn trần nhà, cảm giác sảng khoái, nhẹ nhõm chưa từng có tràn ngập khắp cơ thể.
Hắn đã ngủ một giấc thật sâu.
Hắn nghiêng đầu, nhìn thấy Tô Vãn Đường đang ngủ gục bên cạnh bàn gỗ nhỏ gần đó.
Khuôn mặt nàng khi ngủ trông dịu dàng, bình yên, vài lọn tóc mai buông xõa bên tai.
Hắn nhìn nàng rất lâu, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày có một chút tan chảy mơ hồ.
Hắn nhẹ nhàng ngồi dậy, bước xuống giường không tiếng động.
Hắn cầm chiếc áo choàng bằng lông thú của mình, nhẹ nhàng phủ lên bờ vai mảnh khảnh của nàng.
Đúng lúc này, Phúc bá khẽ đẩy cửa bước vào định dâng trà súc miệng.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Phúc bá giật mình, vội vàng cúi đầu, giả vờ như không nhìn thấy gì, lặng lẽ lùi bước ra ngoài.
Trong lòng vị tổng quản già dậy sóng liên hồi.
Vương gia xưa nay ghét nhất người khác chạm vào đồ của mình, vậy mà lại tự tay khoác áo cho một phụ nhân.
Cùng lúc đó, tại cổng lớn của Nhiếp Chính Vương phủ.
Lục Minh Châu mặc một bộ quan phục tân khoa Trạng nguyên chỉnh tề, đứng dưới bậc thềm đá.
Hắn bị hai thị vệ cầm thương dài chặn lại bên ngoài, không cho bước vào nửa bước.
Lục Minh Châu mặt mày xám xịt, trong lòng đầy rẫy sự tức giận và tự phụ.
Hắn đã dò hỏi khắp các hiệu t.h.u.ố.c và y quán trong thành, cuối cùng cũng biết được Tô Vãn Đường đã vào Nhiếp Chính Vương phủ làm nhũ mẫu.
Hắn cười lạnh trong lòng.
Hắn cho rằng nàng cố ý chọn nơi này, cố ý vào phủ của vị quyền thần tối cao để chọc tức hắn, để thu hút sự chú ý của hắn.
“Nàng quả nhiên không chịu nổi cực khổ, chỉ hai ngày đã tìm đường bò vào phủ vương gia.” Hắn nghĩ thầm đầy khinh miệt.
Hắn ngẩng cao đầu, lấy ra lệnh bài Trạng nguyên của mình, lớn giọng nói với thị vệ:
“Bản quan là tân khoa Trạng nguyên Lục Minh Châu.”
“Ta biết thê t.ử của ta là Tô Vãn Đường đang ở trong phủ các người làm việc.”
“Yêu cầu nàng ra đây gặp ta. Thê t.ử phủ Trạng nguyên không thể làm kẻ hầu người hạ cho kẻ khác!”
Hắn tự tin rằng chỉ cần hắn ra mặt ban ơn, nàng sẽ lập tức khóc lóc chạy ra cầu xin hắn mang nàng về.
Thị vệ nghe vậy, không dám tự tiện quyết định, lập tức chạy vào thư phòng bẩm báo.
Trong thư phòng ấm áp, Tiêu Cẩn Uyên đang ngồi phê duyệt công văn triều đình.
Sắc mặt hắn hồng hào hơn nhiều sau giấc ngủ ngon đêm qua.
Thị vệ bước vào, quỳ một gối xuống đất, cung kính bẩm báo:
“Điện hạ, bên ngoài có tân khoa Trạng nguyên tự xưng là phu quân của Tô nương t.ử.”
“Hắn yêu cầu Vương phủ thả người, nói thê t.ử phủ Trạng nguyên không thể làm nhũ mẫu.”
Tiêu Cẩn Uyên đang đưa b.út phê duyệt công văn bỗng nhiên dừng lại.
Ngòi b.út lông đứng yên trên không trung.
Một giọt mực đen đậm đặc từ đầu b.út từ từ tích tụ, rồi rơi thẳng xuống tờ giấy tuyên thành.
Giọt mực loang lổ ra, phủ kín hoàn toàn hai chữ “phu quân” trên tờ bái thiếp.
Ánh mắt Tiêu Cẩn Uyên trong nháy mắt lạnh xuống như băng tuyết mùa đông.
Hắn không ngẩng đầu, đặt b.út lông xuống giá đỡ, thanh âm nhàn nhạt đầy áp lực:
“Cho hắn chờ.”