4.

Gió đông rít qua khe cổng sắt lạnh buốt.

Lục Minh Châu đứng bên ngoài cổng Nhiếp Chính Vương phủ.

Hắn đã chờ ở đây gần một canh giờ.

Tuyết rơi lất phất phủ một lớp trắng mỏng trên bờ vai rộng của bộ quan phục Trạng nguyên đỏ thẫm.

Thỉnh thoảng, vài chiếc kiệu của các quan viên đi ngang qua, họ vén rèm nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò.

Lục Minh Châu cảm thấy mặt mình nóng rát, đầu ngón tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

Hắn tiến lên một bước, cố giữ giọng ôn hòa nói với thị vệ:

“Phiền đại ca vào bẩm báo lại một tiếng, bản quan là tân khoa Trạng nguyên Lục Minh Châu, đến đón thê t.ử.”

Thị vệ canh cổng giữ khuôn mặt lạnh lùng như tượng đá, thương dài trong tay không hề nhúc nhích:

“Chờ.”

Chỉ một chữ.

Không có chút nể mặt hay cung kính nào dành cho một tân khoa Trạng nguyên.

Lục Minh Châu lần đầu tiên hiểu ra một sự thật tàn nhẫn.

Ở chốn kinh kỳ này, trước Nhiếp Chính Vương phủ quyền khuynh triều dã, cái danh Trạng nguyên mới có của hắn chẳng đáng là bao.

Cửa hông vương phủ khẽ mở.

Phúc bá bước ra, lạnh nhạt liếc nhìn Lục Minh Châu một cái:

“Lục đại nhân, mời vào tiền sảnh.”

Lục Minh Châu thở hắt ra một hơi, vội vàng rảo bước đi theo.

Khi hắn bước vào thiên sảnh ấm áp, Tô Vãn Đường đã ngồi sẵn ở đó, bên cạnh không có A Noãn.

Nàng mặc một bộ y phục vải thô màu xám tro, tóc bối đơn giản, khuôn mặt không chút phấn son nhưng thanh lệ thoát tục.

Lục Minh Châu vừa nhìn thấy nàng, ngọn lửa giận dữ và tự ái lập tức bùng lên.

Hắn bước nhanh tới, đập mạnh tay xuống bàn gỗ, trầm giọng quát:

“Tô Vãn Đường! Nàng quậy đủ chưa?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt không một gợn sóng:

“Lục đại nhân tìm ta có việc gì?”

“Việc gì?” Lục Minh Châu tức giận đến mức bật cười, “Nàng là thê t.ử của Trạng nguyên, lại dám chạy đến đây làm nhũ mẫu hầu hạ đứa nhỏ cho nhà người ta! Nàng có biết thể diện của ta ở kinh thành này bị nàng bôi tro trát trấu hết rồi không?”

Hắn dịu giọng xuống, giọng điệu mang vẻ ban ơn:

“Mau dắt A Noãn theo ta về phủ. Ta sẽ bảo người chuẩn bị phòng cho mẹ con nàng.”

Ta nhìn hắn, hỏi nhẹ một câu:

“Về phủ? Chuẩn bị phòng ở chính viện, hay là phòng dành cho quý thiếp ở góc rạch?”

Lục Minh Châu khựng lại, ánh mắt né tránh:

“Quận chúa đương nhiên phải là chính thê bước qua cửa chính phủ Trạng nguyên, đây là chỉ dụ ngầm của hoàng thất. Nhưng ta hứa với nàng, ta tuyệt đối không bạc đãi nàng, sủng ái dành cho nàng và A Noãn sẽ không ít đi.”

Ta đứng dậy, giữ khoảng cách với hắn.

Ánh mắt ta nhìn hắn giờ chỉ còn sự lạnh lẽo tột cùng:

“Lục Minh Châu, ta nói lại một lần nữa. Ta không làm thiếp.”

“Hôm nay chàng đã đến đây, hãy ký vào hòa ly thư đi.”

Ta lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy tuyên thành đã viết sẵn, đặt lên bàn.

Lục Minh Châu liếc nhìn hai chữ “Hòa ly” to tướng trên tờ giấy, sắc mặt lập tức đại biến.

Hắn giật phắt tờ giấy, vò nát trong lòng bàn tay, nghiến răng nói:

“Hòa ly? Tô Vãn Đường, nàng đừng có nằm mơ!”

“Ta vừa đỗ Trạng nguyên, công danh vừa mới bắt đầu. Nếu lúc này truyền ra tin đồn ta hòa ly với thê t.ử tào khang, danh tiếng của ta sẽ bị hủy hoại hoàn toàn! Hôn sự với Quận chúa cũng sẽ gặp trắc trở!”

Ta cười khẩy một tiếng:

“Thì ra, chàng sợ mất danh tiếng, sợ mất lòng Quận chúa.”

Lục Minh Châu không phủ nhận, hắn hít một hơi thật sâu, gằn giọng:

“Nàng muốn đi cũng được, nhưng danh nghĩa thê t.ử của ta vẫn phải giữ nguyên. Ta muốn chứng minh cho cả thiên hạ thấy, Lục Minh Châu ta sau khi công thành danh toại vẫn nuôi dưỡng người vợ nghèo thôn dã.”

Hắn muốn giam cầm ta trong cái danh phận hờ hững ấy để làm bàn đạp cho thanh danh của hắn.

Sự ích kỷ của người đàn ông này đã không còn giới hạn.

Phía sau bức bình phong gỗ lim chạm khắc hoa mẫu đơn ở thiên sảnh.

Tiêu Cẩn Uyên đứng lặng lẽ trong bóng tối, bàn tay chắp sau lưng.

Phúc bá đứng bên cạnh hắn, không dám thở mạnh.

Tiêu Cẩn Uyên lẳng lặng nghe từng câu chữ sắc bén của hai người bên ngoài.

Khóe môi hắn khẽ nhấc lên một vòng cung lạnh lẽo.

Thì ra đây chính là người chồng Trạng nguyên mà nàng từng dốc lòng hy sinh ba năm qua để nuôi ăn học.

Một kẻ ích kỷ, tham lam, dùng vinh quang của thê t.ử để đổi lấy lòng Quận chúa, giờ lại muốn dùng danh nghĩa của nàng để đ.á.n.h bóng lòng chung thủy giả tạo của mình.

Tiêu Cẩn Uyên không lập tức bước ra can thiệp.

Hắn muốn xem, người phụ nữ dịu dàng kia sẽ xử lý cục diện này thế nào.

Bên ngoài sảnh, Tô Vãn Đường đứng thẳng lưng, giọng nói nhẹ nhưng đầy sức nặng.

Nàng không hề nhắc đến tên của hắn, không hề dùng Nhiếp Chính Vương phủ hay thân phận nhũ mẫu để làm chỗ dựa hù dọa Lục Minh Châu.

Nàng chỉ dùng chính lý lẽ và lòng tự trọng của mình để đối đầu với gã đàn ông bội bạc kia.

Lục Minh Châu thấy ta cứng rắn, vẻ mặt dần trở nên dữ tợn.

Hắn không còn giữ nổi vẻ nho nhã của một Trạng nguyên lang nữa.

Hắn tiến sát lại gần ta, hạ giọng đầy đe dọa:

“Tô Vãn Đường, nàng đừng quên, ta là cha ruột của A Noãn.”

“Theo luật pháp Đại Tề, người cha có toàn quyền quyết định nuôi dưỡng con cái. Nếu nàng không nghe lời quay về, ta sẽ lên công đường kiện nàng tội tự ý bắt cóc, mang con bỏ trốn khỏi phu gia!”

Hắn cười lạnh, đầy vẻ đắc ý:

“Đến lúc đó, quan phủ phán quyết, A Noãn sẽ bị cưỡng chế đưa về phủ Trạng nguyên. Còn nàng, một đồng một cắc cũng không có và cũng không giữ được con bé!”

Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh dội xuống đầu ta.

Lòng n.g.ự.c ta thắt lại, một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên.

Ta biết luật pháp triều đình này cực kỳ khắt khe với phụ nữ, con cái luôn thuộc về gia tộc người cha.

Nếu hắn thực sự kiện lên quan phủ, ta làm sao có thể giữ được A Noãn?

Hai vai ta khẽ run lên, bàn tay siết c.h.ặ.t tà áo vải thô đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Ta đau đớn nhận ra, mình vẫn còn quá yếu thế trước cường quyền pháp luật.

“Bổn vương xem ai dám mang người của Vương phủ đi.”

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ sau bức bình phong.

Tiêu Cẩn Uyên chậm sải bước ra.

Hắn mặc một bộ huyền y viền chỉ vàng thêu hình mây cuộn, mái tóc đen được cố định bằng một chiếc mũ ngọc tinh xảo.

Khuôn mặt hắn góc cạnh như tạc, đôi mắt sâu thẳm tỏa ra luồng khí thế áp bức khiến người ta phải ngạt thở.

Lục Minh Châu ngẩn người, hô hấp trì trệ.

Nhìn thấy khí chất và hoa văn trên y phục của người vừa xuất hiện, hắn lập tức nhận ra thân phận của đối phương.

Nhiếp Chính Vương Tiêu Cẩn Uyên!

Hắn run rẩy quỳ rạp xuống đất, trán chạm sát nền gạch lạnh:

“Hạ quan... Hạ quan Lục Minh Châu, bái kiến Nhiếp Chính Vương điện hạ!”

Tiêu Cẩn Uyên đứng chắp tay, liếc nhìn Lục Minh Châu từ trên cao, giọng nói không chút độ ấm:

“A Noãn hiện là người của Tây viện Vương phủ, giúp tiểu thế t.ử vui vẻ.”

“Ai cho phép ngươi ở đây lớn tiếng đòi mang người đi?”

Lục Minh Châu mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không dám ngẩng đầu bẩm báo một lời nào nữa.

Tiêu Cẩn Uyên phất tay áo rộng, giọng nói đầy uy nghiêm:

“Lui ra.”

Lục Minh Châu run lẩy bẩy đứng dậy, lén liếc nhìn ta một cái đầy oán hận, rồi lật đật cúi đầu lui ra ngoài thiên sảnh như chạy trốn.

Trong sảnh chỉ còn lại ta và Tiêu Cẩn Uyên.

Ta khẽ cúi đầu, nhẹ giọng nói:

“Đa tạ điện hạ đã vây giải.”

Tiêu Cẩn Uyên nhìn ta, ánh mắt mang theo vài phần dò xét:

“Ngươi muốn bổn vương xử lý hắn thế nào? Một câu nói của ta có thể khiến hắn mất chức Trạng nguyên ngay lập tức.”

Ta lắc đầu, giọng nói bình tĩnh nhưng kiên định:

“Điện hạ, đây là việc riêng của ta, ta muốn tự mình giải quyết.”

“Ta chỉ xin Vương phủ cho mẹ con ta một chỗ dung thân tạm thời, cho ta một chút thời gian.”

Tiêu Cẩn Uyên nghe xong, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng rất nhanh.

Nàng không hề nhân cơ hội này để dựa dẫm vào quyền thế của hắn để trả thù.

Hắn chắp tay sau lưng, xoay người đi về phía cửa sảnh, ném lại một câu trầm ấm:

“Được.”

“Bổn vương có thể che mưa cho mẹ con ngươi, nhưng con đường phía trước vẫn do chính ngươi tự chọn.”

6 - Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia