Hai chiếc vòng nước ngọc cực kỳ hiếm có mà mẹ cho ta khi xuất giá, một pho tượng Quan Âm bằng vàng ròng cha tặng ta, thậm chí cả cây san hô mà tổ phụ tổ mẫu để lại nói là nuôi trong nhà thì nhân đinh hưng vượng, sự nghiệp phát đạt, ta đều đưa cho Chu Nguyên cả rồi, hắn ta nói mang đi cầm.

Những khoản bạc lớn cũng đưa cho Chu Nguyên, ta thậm chí còn không biết tiền đi về đâu.

Sau khi ta chế-t, tân phu nhân vào cửa không lâu, ta đều thấy lại những thứ đó. Cây san hô bày trong phòng ngủ của tân phu nhân, nàng ta đeo vòng tay của ta, bái vài bái trước tượng Quan Âm, cầu Bồ Tát phù hộ cho gia đình bọn họ thuận buồm xuôi gió.

"Là mẹ xót chàng, sợ chàng bị tiền bạc làm khó nên tự bà ấy nói muốn cầm cái vòng đấy chứ."

Ta ấm ức nói: "Ta là sợ bà ấy lén lút đến hiệu cầm đồ rồi không bán được giá tốt, nếu mẹ đã bằng lòng vì chàng mà bỏ báu vật này thì ta đành giúp bà ấy liên hệ một hiệu cầm đồ quen biết, cũng có thể đổi được nhiều bạc hơn chút mà."

"Bạch Tân Tân, sao bây giờ nàng lại biến thành thế này?"

Chu Nguyên lại dùng lực đập bàn.

"Ta biến thành thế nào?"

"Sao suốt ngày chỉ có tiền tiền tiền, nàng cũng quá là hám lợi rồi đấy!"

"Ta hám lợi, ta thô tục, vậy thì hòa ly đi."

Chu Nguyên không thể tin nổi: "Hòa ly? Ta là quan, nàng là thương, gả cho ta là phúc đức mấy đời nhà nàng tu được, mà nàng dám nói với ta chuyện hòa ly?"

"Phu quân không hài lòng về ta, cảm thấy ta hám lợi thô tục, bà bà cũng không hài lòng về ta, cảm thấy ta không thể san sẻ lo âu cho phu quân, vậy ngoài hòa ly ra, ta thực sự không nghĩ ra cách nào khác."

Tâm trạng ta vẫn rất ổn định, nói năng rành mạch, suy nghĩ rõ ràng.

Chu Nguyên liên tục thốt lên mấy tiếng "tốt, tốt lắm", sau đó lật tung bàn ăn rồi bỏ đi.

05

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài bắt đầu có lời đồn thổi. Nói rằng sau khi đại tiểu thư Bạch gia gả vào Chu gia thì chẳng chút hiền thục, không biết quán xuyến việc nhà, chưa từng phụng dưỡng công bà, khiến cho gia đạo không yên.

Những lời này không cần nghĩ cũng biết là do công bà ta đi rêu rao khắp nơi.

Chu Nguyên cũng liên tiếp nhiều ngày không về. Có lẽ mẹ ta đã nghe thấy chuyện gì đó nhưng lại không tiện hỏi thẳng ta.

Chỉ là khi đến thăm ta, bà đã nhét vào tay ta một chiếc hộp gấm và nói: "Chu Nguyên còn trẻ, lại là người trong triều đình, phàm việc gì cũng trọng thể diện, con đừng để nó phải khó xử chuyện tiền nong, có nhu cầu gì con cứ về nói, nhà mình không thiếu chút tiền này."

Ta không chịu nhận, lại nhét trả lại: "Trong lòng con đã có tính toán, mẹ đừng lo lắng."

Vài ngày sau là tết Vạn Thọ, ngày thiên hạ cùng chung vui. Ta dậy thật sớm, dẫn theo nha hoàn hầu cận của mình đến hiệu t.h.u.ố.c lớn nhất thành.

Hiệu t.h.u.ố.c làm ăn phát đạt, người bốc t.h.u.ố.c chen chúc chật kín đại sảnh. Thêm vào đó tối nay còn có hội chợ, tiểu thương trên phố cũng ra ngoài từ sớm để chiếm chỗ tốt. Người đi đường cũng đông, đều là ra ngoài xem náo nhiệt.

Nha hoàn cẩn thận bảo vệ ta, sợ ta bị người ta chen lấn trúng, phàn nàn: "Tiểu thư, chúng ta đến đây làm gì, người bị bệnh sao, sao nô tỳ không biết tiểu thư bị bệnh nhỉ, là chỗ nào không khỏe ạ? Nếu bệnh rồi, bên chỗ lão gia phu nhân có nuôi mấy vị lang trung kia mà, cứ gọi đến phủ là được, việc gì phải ra ngoài lộ mặt thế này."

Ta bí mật xua tay: "Lát nữa ngươi sẽ biết, ta không phải vì bản thân mình."

Đợi một hồi lâu mới đến lượt ta.

Lang trung có quen biết ta, ngẩng đầu thấy ta thì đầy mặt kinh ngạc: "Sao phu nhân lại đích thân tới đây, có chỗ nào không khỏe sao, cứ sai người đến gọi một tiếng, tiểu nhân sẽ đến phủ ngay."

Ta mỉm cười cảm ơn, rồi lại bày ra vẻ mặt khổ sở, hạ thấp giọng: "Ta không phải vì bản thân, hôm nay ta tới đây là vì nghe nói Hạ đại phu ông là cao thủ trong chuyện con cái, nên đặc biệt tới xin ông nghĩ cách giúp cho."

Lang trung gật đầu, có vẻ rất thấu hiểu cho những nữ t.ử thành thân vài năm mà chưa có t.h.a.i như ta, ánh mắt nhìn ta thêm phần đồng cảm.

"Phu nhân đừng lo lắng, để tiểu nhân bắt mạch cho người trước, có lẽ sẽ tìm được căn nguyên. Phu nhân và Chu đại nhân đều còn trẻ, không vội, không vội."

Ta lắc đầu: "Không cần bắt mạch, ta vẫn luôn uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà."

"Vậy là?" Lang trung không hiểu.

"Là phu quân của ta, chàng ấy nói thuở thiếu thời từng vô tình ăn nhầm nấm độc, chất độc đó rất dữ dội, sẽ có ảnh hưởng đến chuyện con cái, dù có may mắn có mang cũng không thể sinh ra đứa trẻ lành lặn. Nhưng bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại, chàng ấy lại là quan viên triều đình, ta không thể không lo lắng về chuyện này. Hạ đại phu, ông kiến thức sâu rộng, là bậc thánh thủ trong giới y học của thành này, không biết trường hợp này ông có cách nào không?"

Ta nói mà nước mắt đầm đìa, khiến lang trung cũng cảm thấy xót xa lây.

"Phu nhân đừng vội, nhất định có cách, nhất định có cách mà, chỉ là phải tìm cách mời Chu đại nhân cùng tới đây mới được. Làm nghề y phải có 'vọng, văn, vấn, thiết', đại nhân không tới, tiểu nhân không dám tùy tiện dùng t.h.u.ố.c đâu."

"Nhưng chàng ấy. . ."

Chương 3 - Sau Khi Qua Đời, Ta Nhận Ra Bộ Mặt Thật Của Phu Quân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia