Phu quân lừa ta rằng thuở nhỏ ta lỡ ăn phải nấm độc nên không thể sinh con đẻ cái, khiến ta phải uống thuốc tránh thai suốt hơn hai mươi năm trời. Thế nhưng ở bên ngoài, hắn ta lại cùng thanh mai trúc mã của mình có với nhau một trai một gái.
Đời trước, tận đến khi chế-t đi ta mới thấu tỏ, ngay từ lúc bắt đầu tiếp cận ta, hắn ta đã nhắm vào tiền bạc của gia đình ta rồi.
Ta lao tâm khổ tứ cả đời, hầu hạ công bà, gây dựng nên sản nghiệp to lớn, vậy mà khi ta vừa mới mồ yên mả đẹp chưa đầy trăm ngày, hắn ta đã rước tiểu thanh mai cùng đôi con riêng vào cửa.
Ngày đại hỉ đó, khách khứa chật nhà. Hai bên hành lang gỗ lim dán đôi câu đối đỏ rực: Hai mươi năm lẻ chim trời rẽ lối, thư gấm khó truyền hết ý tương tư.
Gia đình bốn người bọn họ ở trong căn nhà do ta sắm sửa, tiêu tiền bạc do ta tích cóp, hưởng thụ niềm vui gia đình.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại năm thứ ba sau khi gả cho Chu Nguyên. Hắn ta đến tìm ta để đòi tiền.
Ta xòe hai bàn tay trắng: "Bổng lộc của phu quân chỉ có mười lượng bạc, đã tiêu hết từ sớm rồi, không còn nữa."