Đến ngày khai trương, t.ửu lâu đông nghịt người, bên ngoài còn có không ít người xếp hàng đợi vào.

Tiểu nha hoàn Bạch Chỉ phấn khích kéo tay áo ta: "Tiểu thư nhìn xem, đông người quá! Tửu lâu nhà mình sắp bị chen vỡ rồi! Nhưng mà tiểu thư ơi, người nói mỗi người tặng một vò rượu, ngộ nhỡ rượu không đủ thì biết làm sao? Như vậy sẽ làm tổn hại đến danh tiếng nhà mình mất."

Ta cười gõ nhẹ vào trán nó: "Nha đầu ngốc, ta đã chuẩn bị đầy đủ rồi, cho dù hết rượu thì vẫn còn những món quà khác, tuyệt đối không để người ta có lời ra tiếng vào đâu."

13

Ngay lúc t.ửu lâu Bạch gia đang náo nhiệt thì nha môn mở cửa xét xử một vụ án trọng điểm.

Kẻ đang quỳ dưới công đường nhận tội chính là tiểu quan lại Chu Nguyên mới được thăng chức cách đây không lâu.

Nha môn đã cấp tiền để sửa chữa cây cầu đã hư hỏng nặng ở ngoại ô, việc này do Chu Nguyên phụ trách. Cây cầu mới sửa xong chưa đầy ba tháng thế mà lại bị gãy làm đôi. Lúc đó có hai người già đi ngang qua, cả hai đều rơi xuống cầu, va vào đá dưới sông chế-t ngay tại chỗ. Thế là đám dân chúng phẫn nộ đã khiêng t.h.i t.h.ể hai cụ già đến nha môn đ.á.n.h trống kêu oan.

Hỏi xem muốn kiện ai?

Mọi người đáp: kiện Chu đại nhân Chu Nguyên.

"Cây cầu do Chu đại nhân phụ trách xây dựng, mới được vài tháng đã xảy ra sự cố như vậy, trong đó liệu có khuất tất gì không? Tại sao cây cầu lại yếu ớt như thế, có phải có tình trạng bớt xén vật liệu không?"

Phủ doãn nghe xong lập tức sai nha dịch đi bắt người.

Lúc đầu Chu Nguyên còn kiên quyết phủ nhận, nói tuyệt đối không có chuyện đó. Hắn ta tự cho rằng mình làm việc kín kẽ như bưng, chỉ cần mình không thừa nhận thì chắc chắn không thể định tội. Ngờ đâu trong số những thợ xây cầu năm đó có người không chịu nổi sự c.ắ.n rứt của lương tâm đã chủ động đứng ra làm chứng chống lại Chu Nguyên.

Để cho người trong lòng được sống cuộc đời sung túc, hắn ta đã tham ô một nửa số bạc xây cầu, những chỗ lẽ ra phải dùng đá để lấp thì toàn bộ để trống, bên trong chỉ nhét bùn đất và cành cây khô lá rụng.

Phủ doãn hạ lệnh tống Chu Nguyên vào đại lao, t.r.a t.ấ.n dã man. Chu Nguyên nhanh ch.óng thừa nhận tội lỗi của mình.

14

Vụ án liên quan đến dân chúng, ảnh hưởng đến uy danh của triều đình. Chu Nguyên bị phán trảm lập quyết.

Ngày hắn ta bị giải đến pháp trường, ta đứng ở cửa t.ửu lâu Bạch gia nhìn hắn ta.

Hắn ta mặc bộ đồ tù nhân, vẻ mặt ngơ ngác, trên người còn có rau xanh và trứng gà do dân chúng ném vào, trên mặt vẫn còn vết m.á.u. Hoàn toàn không còn vẻ hăng hái như thuở ban đầu.

Không biết có phải bảng hiệu t.ửu lâu đã thu hút hắn ta hay không, hắn ta đột ngột ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của ta. Đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất.

"Tân Tân, nàng cứu ta với, không phải nàng có rất nhiều bạc sao, cứu ta một mạng đi."

"Nàng yên tâm, từ nay về sau ta chỉ yêu thương mình nàng, không bao giờ tìm người khác nữa. Ta để nàng sinh con cho ta, hằng ngày rửa chân cho nàng, vẽ mày cho nàng, hầu hạ nàng, cứu ta có được không?"

Hắn ta không ngừng gọi tên ta với dáng vẻ nịnh bọt và hèn hạ.

Ta cầm một vò rượu ngon và một cái túi tiền, đích thân đưa đến trước mặt mấy vị quan sai đang áp giải hắn ta.

"Mấy vị quan gia vất vả rồi, không biết có thể nhanh ch.óng đưa tên phạm nhân này đi được không, hắn cứ kêu la trước t.ửu lâu của ta thế này thật sự ảnh hưởng đến việc kinh doanh quá."

Kiếp trước, ta gả cho hắn ta hơn hai mươi năm, hắn ta chưa bao giờ nở nụ cười với ta. Ngay cả lúc hỏi xin tiền ta cũng là vẻ mặt cao ngạo, lạnh lùng.

Lúc đó ta cảm thấy hắn ta xa vời như vậy, là sự tồn tại không thể chạm tới, ta cảm thấy thân phận nữ nhi nhà buôn của mình không xứng với hắn ta. Giờ nhìn lại, hắn ta căn bản không xứng với ta.

Hắn ta ích kỷ lợi mình, phụ bạc vong ân, đâu có điểm nào đáng để ta hy sinh cả đời. Lúc đó chẳng qua là tình yêu của ta đã khiến hắn ta trở nên rạng rỡ mà thôi.

Mấy vị quan sai nhận rượu ngon và túi tiền, lập tức đá cho Chu Nguyên mấy cái, lôi xềnh xệch gã đang mặt xám như tro về phía Ngọ môn.

Nghe nói sau khi hắn ta chế-t, Nhậm Tố cũng biến mất, để lại một đứa trẻ. Cha mẹ Chu Nguyên tuổi tác đã cao rồi còn phải tìm đủ mọi cách để nuôi dưỡng đứa nhỏ, thật t.h.ả.m hại.

Sau khi hắn ta chế-t, vì là tội nhân nên không được thờ cúng, không được lập bia, không được vào mộ tổ. Chẳng bao lâu sau, mẹ hắn ta trở nên điên điên dại dại, thường xuyên bế đứa trẻ trên phố vừa khóc vừa cười.

Gặp người là nói: "Nhi t.ử ta là người của triều đình, là làm quan đấy!"

"Nhi t.ử ta là người đọc sách, có thân phận có địa vị, không giống các người đâu."

"Con ta khổ quá mà."

Bà ta lúc tỉnh lúc mê. Người bên cạnh nhìn thấy thỉnh thoảng lại thở dài.

Mẹ hỏi ta: "Tân Tân này, mẹ vẫn luôn tò mò, tại sao con lại đột ngột quyết định hòa ly, mà con làm sao biết được chuyện của Chu Nguyên và Nhậm Tố?"

Ta dừng tay gảy bàn tính, khẽ suy tư rồi mỉm cười: "Có lẽ là mệnh trời, trong cõi u minh tự có người chỉ điểm cho con đi tìm ra chân tướng."

Hết