Qua không bao lâu là đến sinh nhật của Chu Nguyên. Ta nhớ kiếp trước chính vào ngày này, hắn ta nói dối là có việc ở nha môn, hỏi xin ta một bọc bạc lớn, mãi đến nửa đêm mới về, khi về vẻ mặt mừng rỡ không giấu nổi.

Sau khi chế-t ta mới biết, đó là vì nữ nhân bên ngoài kia đã sinh cho hắn ta một nhi t.ử vào đúng ngày sinh nhật của hắn ta.

Ta đã tính toán kỹ rồi, tối hôm đó sau bữa cơm, ta giả vờ đã đi ngủ, rồi từ cửa ngách đã chuẩn bị sẵn mà đi ra ngoài.

Vài ngày trước ta đã thông tin với cha ta. Cha ta sai người điều tra rõ mười mươi, hắn ta ở bên ngoài thuê một căn sân nhỏ, nuôi dưỡng nàng thanh mai trúc mã kia. Người đó đã m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, kỳ sinh nở chính là trong mấy ngày này.

Hôm nay sinh nhật Chu Nguyên, hắn ta không biết vì lý do gì mà vòng vo sai bà bà phái người đến nói với ta một tiếng, bảo là nha môn có việc nên về muộn, dặn ta không cần đợi để chúc thọ.

Người đến còn nói bà bà nhắn nhủ rằng phu thê chớ nên quá xa cách, tương kính như tân tuy tốt nhưng thân thiết như một nhà mới là thượng sách.

Ta cười mà như không cười tiễn người của bà bà đi, hiểu rằng cả nhà bọn họ vẫn còn đang nhắm vào tiền của ta. Nhưng bọn họ không tiện mở miệng, ta cũng giả ngu giả ngơ, tuyệt đối không nhắc đến chuyện bù đắp cho nhà hắn ta.

Quả nhiên, hôm nay người bên ngoài kia có động tĩnh, Chu Nguyên từ nha môn ra liền đi tìm bà đỡ và lang trung, hớt hơ hớt hải kéo người chạy về căn sân nhỏ.

Suốt dọc đường chạy đến hụt hơi, hắn ta vẫn không quên oán trách ta: "Bà nương này ngày càng chẳng ra gì cả, hiện giờ trong nhà ngay cả xe ngựa cũng không có mà dùng, hại ta phải chạy thế này, thật là mất thể thống."

Hắn ta dẫn người đẩy cửa căn sân nhỏ ra, người đầu tiên nhìn thấy chính là ta.

Ta đang ngồi dưới hành lang, cầm quạt phe phẩy, cười rạng rỡ nói: "Phu quân nói năng thật thô bỉ, thiếp đều nghe thấy cả rồi. Chỉ là bổng lộc một tháng của phu quân chỉ có bấy nhiêu, đến ăn cơm còn là vấn đề thì lấy đâu ra tiền nuôi xe ngựa chứ. Có điều phu quân cũng lợi hại thật, trong nhà vì tiền bạc mà tranh cãi không thôi, không ngờ phu quân thuê biệt viện này lại khá tốt đấy."

"Bạch Tân Tân, ngươi định làm gì?"

Nhìn bộ dạng giận dữ mà bất lực của hắn ta, trong lòng ta sảng khoái vô cùng.

Kiếp trước, ta đã hy sinh tất cả vì hắn ta, cuối cùng lại nhận lấy kết cục tan cửa nát nhà, chế-t rồi cũng chẳng có lấy một người đến thắp nén nhang. Còn hắn ta thì vợ đẹp con ngoan, vẹn cả đôi đường, dựa vào cái gì chứ?

Hắn ta thế mà còn dám nhắc đến xe ngựa, còn cảm thấy thân phận như mình mà không có nổi một chiếc xe ngựa thì đúng là mất thể thống. Hắn ta không tự nhìn lại mình xem có xứng hay không?

Mười lượng bạc bổng lộc mỗi tháng mà còn muốn sống thế nào nữa đây?

08

"Thiếp không định làm gì cả, thiếp chỉ muốn hỏi một câu, bây giờ đã có thể hòa ly được chưa?"

Ta mỉm cười hỏi một câu.

Kể từ khi sống lại, hòa ly luôn nằm trong kế hoạch của ta.

Sau khi chế-t, linh hồn ta đã ở lại Chu gia nhiều năm, cũng coi như thấu triệt tính cách của Chu Nguyên.

Kẻ này vừa tự phụ vừa ích kỷ. Kiếp trước, hắn ta chưa từng coi trọng xuất thân của ta, cảm thấy ta là nữ nhi nhà buôn, không xứng với thân phận của hắn ta. Vì vậy mới thêu dệt nên lời nói dối tày đình về việc ăn phải nấm độc, không cho phép ta sinh con cho hắn ta.

Nhưng hắn ta lại thiếu bạc, mà nhà mẹ đẻ ta thì có thừa bạc. Đó cũng là lý do tại sao kiếp trước hắn ta giấu người trong lòng ở bên ngoài bao nhiêu năm mà vẫn duy trì sự hòa thuận giả tạo với ta.

Hắn ta không coi trọng ta nhưng lại coi trọng bạc của ta. Hiện giờ hắn ta còn nghèo túng lắm, tuyệt đối sẽ không dễ dàng để ta rời đi.

Những ngày trước tranh cãi, ta nói hòa ly chẳng qua là để thăm dò thái độ của hắn ta, quả nhiên đúng như ta nghĩ. Còn hôm nay cũng là một mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch của ta.

Trước khi Chu Nguyên đến hỏi cưới ta, hắn ta từng có một đoạn tình cảm. Phía nhà gái, cũng chính là người trong lòng hắn ta, là nữ nhi của phu t.ử khi hắn ta theo học ở tư thục, cũng là một tài nữ có tiếng trong vùng. Chu Nguyên rất thích nàng ta, hai người tình trong như đã, từng trải qua một thời gian vui vẻ.

Nhưng vị phu t.ử kia lại không coi trọng Chu Nguyên, cho rằng hắn ta nông cạn. Chu gia cũng không coi trọng cô nương này, tự cảm thấy nhà mình đã đủ nghèo rồi, nếu tìm thêm một nữ nhi tiểu môn tiểu hộ như vậy thì sau này còn có tiền đồ gì nữa.

Hai người vì bị cha mẹ ngăn cản nên đành phải chia tay trong nuối tiếc. Người trong lòng kia gả vào một gia đình nhà giàu.

Chu Nguyên vì muốn trút giận nên đã cố ý tạo ra cơ hội gặp gỡ ta, rồi lại cực kỳ nhiệt tình tìm đến cửa nhà ta. Hắn ta cầu xin ta nói vài lời tốt đẹp với cha ta để ông có thể bỏ tiền tài trợ hắn ta lên châu học.

Ta thấy hắn ta có chút tài hoa, lại diện mạo khôi ngô nên đã động lòng. Cha ta biết ta hiếm khi mở lời, lại thấy Chu Nguyên Nhiệt tình như lửa, cũng không phải không có ý nên đã thay hắn ta đóng học phí.