Chương 2: Sự sỉ nhục của Hầu phủ và chiếu chỉ "thiến" tra nam

Mùi long diên hương vây hãm lấy ta.

Khi ta tỉnh lại, cơn đau xé rách ở tỳ vị đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là cảm giác ấm áp bao phủ khắp cơ thể. Ta đang nằm trên giường rồng của Điện Dưỡng Tâm, xung quanh là những lớp màn gấm thêu chỉ vàng buông rũ.

Dưới chân giường, ngự y già quỳ mọp dưới đất, trán lấm tấm mồ hôi hột.

Tiêu Kính Hoằng đứng ngay bên cạnh. Chàng đã thay một bộ thường phục màu đen, vạt áo thêu mây mờ, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn ta, không nhìn ra chút cảm xúc vui buồn nào.

"Tỉnh rồi?" Giọng chàng trầm thấp, lạnh lùng như sương tuyết mùa đông.

Ta chống tay xuống đệm lụa, cố gắng ngồi dậy, bộ trung y lỏng lẻo trượt xuống để lộ bờ vai gầy guộc chằng chịt những vết lằn roi cũ. Ánh mắt Tiêu Kính Hoằng đột ngột tối sầm lại khi nhìn thấy những dấu vết đó. Khí áp trong toàn bộ tẩm cung giảm xuống mức đóng băng.

Ta không né tránh, cũng không che giấu. Ta muốn chàng nhìn thấy. Ta muốn vị bạo quân quyền thế ngập trời này biết được, người con gái chàng từng nâng niu trên lòng bàn tay đã bị kẻ khác giẫm đạp như thế nào trong suốt ba năm qua.

"Bệ hạ, thần thiếp đã làm bẩn giường rồng của người." Ta cụp mi mắt, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, khẽ ho khan một tiếng.

"Nàng còn biết là bẩn?" Chàng tiến lên một bước, ngón tay thô ráp thô bạo bóp lấy cằm ta, ép ta ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên, "Đêm qua gan lớn lắm, dám chặn long giá, dám cưỡng hôn thiên t.ử. Mặc Vân Khanh, trẫm chiều hư nàng rồi phải không?"

Mặc dù lời nói tàn nhẫn, nhưng lực đạo trên tay chàng lại nhẹ đến đáng thương, giống như sợ chỉ cần dùng chút sức sẽ làm vỡ vụn món đồ sứ dễ vỡ này.

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, bàn tay nhỏ bé gầy gò bám lấy cổ tay chàng, khẽ thì thầm: "Nếu đêm qua không làm vậy, Bệ hạ hôm nay chỉ có thể nhặt xác thần thiếp."

Đồng t.ử của Tiêu Kính Hoằng khẽ co rụt lại. Chàng buông tay ra, quay lưng về phía ta, lạnh lùng hạ lệnh cho ngự y: "Bốc t.h.u.ố.c tốt nhất cho nàng. Nếu còn để lại một chút độc tính, cái đầu trên cổ ngươi không cần giữ nữa."

Chưa đầy nửa ngày, tin tức đích nữ Mặc gia, Vĩnh An Hầu phu nhân Mặc Vân Khanh qua đêm tại tẩm cung của Hoàng đế đã lan truyền khắp kinh thành với tốc độ ch.óng mặt.

Triều đình chấn động. Hậu cung xôn xao.

Một nữ nhân đã có phu quân, lại công nhiên ở lại giường rồng của Thiên t.ử suốt một đêm, đây là chuyện hoang đường và đại nghịch bất đạo đến mức nào. Những lời đàm tiếu, sỉ nhục bủa vây lấy cái tên Mặc Vân Khanh ta như thủy triều. Kẻ bảo ta lăng loàn trơ trẽn, người mắng ta là yêu phụ họa quốc, làm vấy bẩn thanh danh của Mặc gia đại tộc.

Nhưng ta không quan tâm. Ta chỉ lẳng lặng ngồi bên cửa sổ Điện Dưỡng Tâm, chậm rãi húp từng ngụm t.h.u.ố.c đắng ngắt, chờ đợi con mồi tự dẫn xác đến cửa.

Bởi vì ta biết, có một kẻ sẽ không nhịn nổi.

"Bệ hạ! Vĩnh An Hầu Khương Úc đang quỳ bên ngoài Điện Kim Loan cầu kiến, nói là... đến để đón Hầu phu nhân về phủ!" Tiếng thái giám băm bổ chạy vào báo cáo, phá vỡ sự yên tĩnh của tẩm điện.

Ta đặt chén t.h.u.ố.c xuống, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.

Đến rồi.

Khi ta theo hầu cận bước ra tiền điện, Khương Úc đang đứng thẳng lưng giữa điện lớn, xung quanh là vài vị đại thần ngự sử viện đang xầm xì bàn tán. Nhìn thấy ta bước ra, trên người khoác chiếc áo choàng bằng lông cáo quý giá vốn chỉ có nội cung mới có, đôi mắt hắn lập tức bốc lên ngọn lửa giận dữ và nhục nhã.

"Mặc Vân Khanh! Ngươi còn biết bước ra đây sao?" Khương Úc tiến lên một bước lớn, giọng nói run lên vì tức giận, "Ngươi là thê t.ử chính thất của phủ Vĩnh An Hầu ta, đêm qua không biết liêm sỉ bỏ trốn, lại dám bò lên giường rồng của Hoàng thượng! Ngươi có còn biết hai chữ nữ đức viết thế nào không?"

Hắn đóng vai một người trượng phu bị cắm sừng, uất ức và đầy chính nghĩa.

Các vị ngự sử xung quanh cũng bắt đầu dâng sớ, nhao nhao chỉ trích: "Hầu phu nhân hành vi vô sỉ, làm loạn triều cương, xin Bệ hạ nghiêm trị để làm gương cho thiên hạ!"

Tiêu Kính Hoằng ngồi trên ngai vàng cao cao, một tay chống cằm, lười biếng nhìn màn kịch trước mắt. Thần sắc chàng thâm trầm như nước hồ thu, không nhìn ra chút hỷ nộ ái ố nào, nhưng thuộc hạ thân cận của chàng đều biết, đây là biểu hiện trước khi bão tố ập đến.

Ta tiến lên, không quỳ, chỉ đứng thẳng giữa điện, đối diện với sự chỉ trích của Khương Úc.

"Khương Úc, ngươi nói ta không biết liêm sỉ?" Giọng ta không lớn, nhưng rõ ràng từng chữ vang vọng khắp đại điện, "Vậy ngươi có dám nói cho các vị đại thần ở đây biết, đêm qua tại sao ta lại phải trốn khỏi Hầu phủ trong bộ dạng nhếch nhác không?"

Khương Úc thoáng hiện một tia hoảng hốt trong ánh mắt, nhưng nhanh ch.óng được che giấu bởi vẻ hung hăng: "Ngươi điên cuồng phóng đãng, muốn trèo cao vu khống bổn hầu? Bản hầu đối với ngươi nhân chí nghĩa tận, ngươi lại đi quyến rũ nam nhân khác!"

"Nhân chí nghĩa tận?" Ta bật cười, tiếng cười chứa đựng sự châm biếm và thù hận tích tụ từ hai kiếp người, "Đêm qua, chính tay ngươi và tiện thiếp Liễu Uyển Nhi của ngươi đã ép ta uống cạn một chén độc d.ư.ợ.c đoạn trường! Nếu không phải ta lén nôn ra được một nửa và dùng chút tàn lực trốn đi, giờ này ta đã là một cái xác không hồn nằm trong chiếc quan tài lạnh lẽo ở phủ ngươi rồi!"

"Ngươi ngậm m.á.u phun người! Làm gì có chuyện đó!" Khương Úc biến sắc, lớn tiếng phủ nhận.

Ta lập tức quỳ sụp xuống hướng về phía ngai vàng, dập đầu một cái thật mạnh: "Bệ hạ, đêm qua thần thiếp chặn long giá, trong người vẫn còn độc tính chưa tan hoàn toàn. Ngự y viện đã tự tay chẩn đoán và lưu lại bệnh án. Thần thiếp ba năm qua ở Hầu phủ, sùng bái trượng phu, hiếu kính nhạc mẫu, nhưng đổi lại là những trận đòn roi vô cớ, là sự sỉ nhục của thiếp thất, và cuối cùng là một chén t.h.u.ố.c độc mưu sát chính thất để chiếm đoạt gia sản Mặc gia!"

Ta dứt khoát cởi phăng chiếc áo choàng lông cáo ra, để lộ tấm lưng gầy gò với những vết thương xanh tím, có những vệt roi mới chồng lên vệt roi cũ, rách da thịt đến ghê người. Đó là bằng chứng không thể chối cãi cho sự bạo hành của phủ Vĩnh An Hầu suốt ba năm qua.

Cả đại điện lập tức rơi vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc.

Các vị đại thần ngự sử vừa rồi còn lớn tiếng mắng nhiếc ta bỗng chốc im bặt, nhìn những vết thương trên người ta với ánh mắt bàng hoàng và ghê rợn. Một đích nữ đại tộc, phụ thân có công lớn với quốc gia, gả đi ba năm lại bị t.r.a t.ấ.n đến nông nỗi này?

"Khương Úc, ngươi còn lời nào để nói?" Tiếng của Tiêu Kính Hoằng vang lên, trầm thấp nhưng mang theo uy áp vạn quân.

"Bệ hạ! Thần oan ức! Ả đàn bà này tự mình làm tổn thương bản thân để vu khống thần!" Khương Úc cuống cuồng quỳ sụp xuống, trán chạm đất.

"Câm mồm!"

Rầm!

Tiêu Kính Hoằng đột ngột đập nát chén trà bằng ngọc thạch trong tay xuống bậc thềm rồng. Mảnh vỡ gốm sứ văng tung tóe, một mảnh sắc nhọn sượt qua gò má Khương Úc, cắt ra một vệt m.á.u dài. Cơn thịnh nộ của đế vương rốt cuộc cũng bùng phát, sát khí ngập tràn khắp Điện Kim Loan.

"Trẫm đã sai người lục soát phủ Vĩnh An Hầu, trong phòng của Liễu Uyển Nhi đã tìm thấy cặn t.h.u.ố.c độc đoạn trường trùng khớp hoàn toàn với độc tính trong người Mặc Vân Khanh. Ngay cả chiếc khăn tay dính m.á.u của nàng ấy cũng đã được tìm thấy!" Tiêu Kính Hoằng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận, "Khương Úc, ngươi dám ở trước mặt trẫm dối thượng lừa hạ, mưu hại mạng người?"

Khương Úc nghe xong, toàn thân nhũn ra, ngã ngồi trên nền đất, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Hắn không ngờ Hoàng đế lại ra tay nhanh như vậy, chưa đầy một buổi sáng đã lật tung cả Hầu phủ của hắn lên.

"Bệ hạ... thần... thần..." Hắn lắp bắp, không thốt nên lời.

"Ký vào!" Tiêu Kính Hoằng hất hàm, một tờ hòa ly thư (đơn ly hôn) được thái giám ném thẳng vào mặt Khương Úc.

"Ký vào tờ hòa ly thư này, từ nay về sau, Mặc Vân Khanh không còn bất kỳ mối quan hệ nào với phủ Vĩnh An Hầu của ngươi nữa!" Giọng chàng lạnh lùng, mang theo mệnh lệnh tuyệt đối không thể phản kháng.

Khương Úc run rẩy cầm lấy cây b.út b.út lông, dưới áp lực kinh người của Tiêu Kính Hoằng và ánh mắt khinh bỉ của các đại thần, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt b.út ký tên, đóng dấu tay lên tờ giấy ly hôn.

Ta nhìn tờ hòa ly thư mang theo chữ ký của hắn, tảng đá đè nặng trong lòng suốt hai kiếp rốt cuộc cũng được trút bỏ. Khương Úc, đây mới chỉ là sự khởi đầu cho địa ngục của ngươi.

Sau khi Khương Úc vừa ký xong, Tiêu Kính Hoằng khinh miệt liếc nhìn hắn một cái, rồi chậm rãi ngồi lại xuống ngai vàng, hạ một đạo mật chỉ khiến toàn bộ người có mặt trong điện phải rùng mình:

"Vĩnh An Hầu Khương Úc phạm tội mưu sát chính thất, tàn hại công thần chi nữ, hành vi đê tiện, không xứng làm người. Truyền mật chỉ của trẫm, tước bỏ tước vị Hầu gia của hắn, tịch thu một nửa gia sản sung vào công quỹ."

Chàng dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn và độc ác tột cùng, nhìn chằm chằm vào khoảng giữa hai chân của Khương Úc:

"Hắn thích dùng danh nghĩa trượng phu để hành hạ nữ nhân đúng không? Vậy thì phế bỏ quyền làm đàn ông của hắn đi. Thiến hắn cho trẫm, tống vào đại lao chờ ngày xét xử!"

"Bệ hạ! Xin tha mạng! Bệ hạ không thể đối xử với thần như vậy! Thần là Hầu tước do tiên đế phong tặng!" Khương Úc nghe thấy hai chữ "thiến hắn", hai mắt trợn ngược lên, điên cuồng gào thét, dập đầu đến mức m.á.u chảy lê láng trên nền gạch đại điện.

Hắn là một nam nhân, là một Hầu tước kiêu ngạo, nếu bị thiến biến thành một kẻ nửa nam nửa nữ hoạn quan, đó còn tồi tệ hơn cả cái c.h.ế.t! Sự sỉ nhục này sẽ đóng đinh hắn vào cột trụ nhục nhã của lịch sử đến muôn đời sau.

"Kéo ra ngoài!" Tiêu Kính Hoằng lạnh lùng phất tay, không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Mấy tên thị vệ cấm vệ quân lực lưỡng xông vào, thô bạo tóm lấy hai tay Khương Úc kéo lê đi. Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết, tuyệt vọng và điên cuồng của hắn vang vọng dọc theo hành lang dài của hoàng cung, nhỏ dần rồi tắt hẳn trong màn mưa âm u bên ngoài.

Ta đứng đó, lẳng lặng chứng kiến sự sụp đổ của kẻ thù kiếp trước, trong lòng dâng lên một cảm giác sảng khoái khôn tả.

Khi ta ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt của Tiêu Kính Hoằng đang khóa c.h.ặ.t lấy mình. Ánh mắt ấy chứa đựng một sự độc chiếm điên cuồng, như muốn nuốt chửng ta vào trong bụng.

Chàng đã giúp ta báo thù, và giờ đây, đến lượt ta phải trả giá cho sự dung túng vô độ này của chàng.

Chương 2 - Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia