Chương 3: Khương Úc tái sinh, hối hận đã muộn

Đột ngột thức tỉnh.

Cơn đau thấu xương từ hạ bộ như một nhát d.a.o chí mạng găm thẳng vào ký ức của Khương Úc. Hắn ngồi bật dậy trên chiếc giường rơm lạnh lẽo trong nhà giam của Bộ Hình, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Không phải.

Đây không phải là lúc hắn vừa bị thiến. Ký ức trong đầu hắn đang điên cuồng đảo lộn, chồng chất lên nhau.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Sạch sẽ, không có vết m.á.u của đêm qua, nhưng đau đớn thì chân thực đến tột cùng.

Trong một khoảnh khắc, dòng thác ký ức của một đời khác tràn về như lũ cuốn.

Kiếp trước.

Đúng vậy, hắn đã nhớ ra kiếp trước.

Kiếp trước, hắn đã thành công ép Mặc Vân Khanh uống cạn chén t.h.u.ố.c độc đoạn trường. Hắn nhớ rõ bóng dáng gầy gò của nàng ngã gục xuống sàn nhà, đôi mắt trừng lớn đầy uất hận nhìn hắn và Liễu Uyển Nhi. Khi đó, hắn ôm lấy Liễu Uyển Nhi, cười đắc thắng trên danh vọng và tài sản của Mặc gia.

Hắn từng nghĩ mình hận nàng. Hận nàng vì nàng là nữ nhi Mặc gia cao quý, hận nàng vì nàng từng được Tiêu Kính Hoằng nâng niu, hận cái vẻ thanh cao bất khuất của nàng trong suốt ba năm chịu nhục tại Hầu phủ.

Nhưng hắn nhầm rồi.

Hắn nhớ lại những ngày tháng sau khi Mặc Vân Khanh c.h.ế.t ở kiếp trước. Phủ Vĩnh An Hầu vắng bóng nàng bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường. Liễu Uyển Nhi lột bỏ lớp mặt nạ dịu dàng, lộ ra bản tính tham lam, ích kỷ, đem gia sản đi cung phụng cho nhân tình bên ngoài.

Mỗi đêm tỉnh giấc, Khương Úc chỉ thấy một mảnh trống rỗng. Hắn điên cuồng tìm kiếm hình bóng của nàng trong từng ngóc ngách của phủ đệ, để rồi nhận ra bản thân đã thói quen có một người phụ nữ lẳng lặng chịu đựng mọi hỷ nộ ái ố của mình.

Hắn yêu nàng.

Thứ tình yêu vặn vẹo, cố chấp và đầy tính chiếm đoạt ấy chỉ thực sự bộc lộ khi nàng đã hóa thành một bộ xương khô. Kiếp trước, sau khi phát hiện Liễu Uyển Nhi ngoại tình và lừa gạt mình, hắn đã tự tay bóp c.h.ế.t ả ta, rồi ngồi thẫn thờ trước bài vị của Mặc Vân Khanh, ôm hận cho đến c.h.ế.t.

"Vân Khanh... Vân Khanh của ta..."

Khương Úc lẩm bẩm, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt hốc hác.

Hắn nén đau, lết thân xác tàn tạ đến bên song sắt nhà giam, điên cuồng đập cửa: "Thả ta ra! Ta muốn gặp Mặc Vân Khanh! Ta muốn gặp thê t.ử của ta!"

Nhờ vào chút tàn dư của các mối quan hệ cũ và việc hắn đồng ý giao ra toàn bộ phần gia sản còn lại, Khương Úc được bảo lãnh ra ngoài để chờ ngày xét xử chính thức. Thân phận Hầu gia đã mất, quyền làm nam nhân cũng không còn, hắn giờ đây chỉ là một phế nhân đúng nghĩa.

Nhưng hắn không màng đến điều đó. Điều duy nhất thiêu đốt tâm can hắn lúc này là Mặc Vân Khanh. Nàng cũng sống lại rồi. Đêm qua nàng trốn đi, nàng bò lên giường của Tiêu Kính Hoằng, tất cả là vì nàng hận hắn.

Kinh thành mùa mưa, bầu trời xám xịt như đổ chì.

Trước cửa cung điện Đại Yến, một bóng người gầy gò, mặc đại y màu xám tro rách rưới đang quỳ sụp dưới đất. Nước mưa xối xả dội xuống bả vai run rẩy của Khương Úc.

Hắn quỳ ở đó suốt hai canh giờ. Đầu gối đã tê dại, vết thương nơi hạ bộ rỉ m.á.u nhuộm đỏ một khoảng nước mưa dưới chân.

"Vân Khanh! Ta biết sai rồi! Kiếp trước là ta có mắt không tròng, kiếp này ta nguyện dùng cả đời để chuộc tội với nàng!"

Hắn gào thét giữa màn mưa, giọng khàn đặc.

Các hộ vệ hoàng cung nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ, không một ai thèm đái hoài. Một kẻ bị hoạn, một cựu Hầu gia phạm tội mưu sát chính thất, giờ đây còn tư cách gì để cầu xin.

Trên lầu cao của Điện Dưỡng Tâm.

Ta đứng sau lớp rèm lụa mỏng, lẳng lặng nhìn xuống bóng dáng t.h.ả.m hại đang quỳ dưới mưa kia. Trong tay ta là một chén trà ấm, làn khói sương mờ ảo che khuất đi biểu cảm trên gương mặt ta.

"Đang nhìn hắn?"

Một vòng tay mạnh mẽ, ấm áp đột ngột siết c.h.ặ.t lấy eo ta từ phía sau. Hơi thở mang theo mùi long diên hương quen thuộc của Tiêu Kính Hoằng phả vào cổ ta, vừa bá đạo vừa mang theo sự ghen tuông không hề che giấu.

Chàng cúi đầu, cằm tựa lên vai ta, đôi mắt hắc yến sắc lạnh nhìn xuống phía dưới thành: "Nếu nàng đau lòng, trẫm có thể sai người băm vằn hắn ngay lập tức."

Ta khẽ mỉm cười, xoay người lại trong vòng tay chàng, hai tay vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của vị đế vương: "Bệ hạ nói đùa rồi. Đối với một kẻ kiêu ngạo như hắn, c.h.ế.t đi chẳng phải là quá dễ dàng sao?"

Ta nhớ lại chén t.h.u.ố.c độc kiếp trước. Nhớ lại cảm giác ngũ tạng lục phủ như bị thiêu đốt, nhớ lại sự bất lực và cô độc khi trút hơi thở cuối cùng trong căn phòng tối tăm ấy.

Sự hận thù của ta, làm sao có thể hóa giải bằng một cái c.h.ế.t nhanh ch.óng.

Ta muốn hắn sống. Sống để nhìn thấy ta từng bước đi lên đỉnh cao, sống để nếm trải cảm giác mất đi tất cả, sống trong sự hối hận và nhục nhã tột cùng từng ngày từng giờ.

"Thần thiếp muốn ra gặp hắn." Ta nhìn thẳng vào mắt Tiêu Kính Hoằng, giọng điệu kiên định.

Tiêu Kính Hoằng nhìn ta nheo mắt lại, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t. Sự chiếm hữu của chàng mạnh đến mức chàng không muốn bất kỳ nam nhân nào khác nhìn thấy ta, dù đó là kẻ thù t.h.ả.m hại của ta.

Nhưng nhìn thấy sự sắc bén và kiên quyết trong mắt ta, chàng cuối cùng cũng thỏa hiệp. Chàng nắm lấy bàn tay lạnh giá của ta, đan c.h.ặ.t các ngón tay vào nhau: "Trẫm đi cùng nàng."

Cửa cung mở rộng.

Khương Úc nghe thấy tiếng động, điên cuồng ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy ta bước ra, đôi mắt hắn vụt sáng lên một tia hy vọng mãnh liệt.

Nhưng tia hy vọng đó lập tức tắt ngấm khi hắn nhìn thấy bàn tay ta đang nằm trọn trong tay Tiêu Kính Hoằng, và cách ta tự nhiên nép vào bên hông vị bạo quân quyền thế kia.

Ta mặc một chiếc váy lụa màu mộc lan thêu chỉ bạc thanh nhã, mái tóc được bới cao, thần thái dung quang hoán phát, không còn chút dáng vẻ nhu nhược, khắc khổ của ba năm ở Hầu phủ.

"Vân Khanh! Nàng cuối cùng cũng chịu gặp ta!" Khương Úc muốn bò lao về phía trước, nhưng ngay lập tức bị hai mũi thương của thị vệ chặn lại găm c.h.ặ.t xuống đất.

Hắn quỳ dập đầu, nước mắt lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt: "Vân Khanh, ta nhớ ra rồi. Kiếp trước là lỗi của ta, ta bị Liễu Uyển Nhi che mờ lý trí. Sau khi nàng c.h.ế.t, ta đã trả thù cho nàng, ta thực sự yêu nàng mà! Kiếp này chúng ta làm lại từ đầu có được không? Ta không cần tước vị, không cần gia sản, chỉ cần nàng quay về..."

Ta lẳng lặng nhìn hắn diễn trò, trong lòng không có một chút gợn sóng, chỉ có sự kinh tởm tột cùng.

Yêu?

Khi chiếm đoạt binh quyền của phụ thân ta, hắn không nói yêu. Khi dung túng cho thiếp thất cắt xén than sưởi mùa đông của ta, hắn không nói yêu. Khi thản nhiên đứng nhìn ta uống cạn chén độc d.ư.ợ.c, hắn lại càng không nói yêu.

Bây giờ mất hết tất cả, biến thành một phế nhân, hắn lại dùng hai chữ "kiếp trước" để cầu xin sự tha thứ của ta?

Ta tiến lên một bước, từ trên cao cúi đầu nhìn xuống kẻ đang quỳ mọp dưới chân mình, giọng nói lạnh lùng, sắc bén như d.a.o găm:

"Khương Úc, ngươi nói ngươi hối hận?"

"Kiếp trước ngươi ban cho ta một chén t.h.u.ố.c độc, khiến ta c.h.ế.t không nhắm mắt."

Hắn ngước nhìn ta, đôi môi run rẩy: "Ta..."

Ta hơi nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn, từng chữ một đóng đinh vào linh hồn hắn:

"Kiếp này, ta trả ngươi một đời sống không bằng c.h.ế.t. Ngươi yên tâm, ta sẽ sống thật tốt, sủng quán hậu cung, đứng ở nơi cao nhất mà ngươi cả đời này cũng không thể chạm tới, nhìn ngươi thối rữa dưới vũng bùn lầy này."

Khương Úc trố mắt nhìn ta, toàn thân như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Sự lạnh lùng và thù hận trong mắt ta khiến hắn triệt để nhận ra, người con gái nhu nhược luôn cúi đầu cam chịu năm xưa đã thực sự c.h.ế.t rồi.

Người đang đứng trước mặt hắn là một ác quỷ bước ra từ địa ngục, đến để đòi mạng hắn.

Tiêu Kính Hoằng lúc này mới chậm rãi lên tiếng, bàn tay chàng siết c.h.ặ.t eo ta, kéo mạnh ta vào sát l.ồ.ng n.g.ự.c của chàng trước mặt Khương Úc, như một lời khẳng định chủ quyền tuyệt đối:

"Một kẻ phế nhân tàn tạ, cũng xứng đáng nhìn nữ nhân của trẫm?"

Chàng liếc nhìn thái giám thân cận bên cạnh, lạnh lùng hạ lệnh: "Truyền chỉ của trẫm."

Thái giám lập tức bước lên, mở ra một đạo thánh chỉ màu vàng rực rỡ, giọng nói cao v.út vang vọng khắp quảng trường trước điện:

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Đích nữ Mặc gia Mặc Vân Khanh, thục đức vẹn toàn, phẩm hạnh cao quý. Nay đặc cách sắc phong làm Triệu Di, ban thưởng Điện Tiêu Dao, nhập cung ngay trong ngày. Khâm thử!"

Sắc phong Triệu Di.

Đạo chiếu chỉ này như một cái tát trời giáng dập tắt chút tôn nghiêm cuối cùng của Khương Úc. Thê t.ử kết tóc của hắn, vừa mới ly hôn chưa đầy một ngày, đã danh chính ngôn thuận trở thành phi tần được sủng ái của Hoàng đế.

Hắn quỳ ở đó, nhìn Tiêu Kính Hoằng cúi xuống bế thốc ta lên trước mặt bao người, nhìn ta ôm lấy cổ chàng, không thèm ngoảnh lại nhìn hắn lấy một cái.

"Vân Khanh...! Không...!"

Tiếng gào khóc tuyệt vọng của Khương Úc bị tiếng sấm rạch ngang trời nuốt chửng. Hắn gục ngã xuống vũng nước bùn, triệt để tuyệt vọng, triệt để phát điên trong sự hối hận muộn màng.

Ta dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của Tiêu Kính Hoằng, lắng nghe nhịp tim dồn dập của chàng, khẽ nhắm mắt lại.

Màn dạo đầu đã kết thúc. Hậu cung Đại Yến, ta tới đây.

Chương 3 - Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia