Chương 5: Tuyệt chiêu trà xanh và sự dung túng vô độ
Thọ An Cung bị lật tung.
Cái tát của ta dành cho Thái phi như một ngòi nổ quét qua toàn bộ hậu cung.
Chưa đầy nửa canh giờ, Thẩm Ngọc Dung đã quỳ gối trước ngự thư phòng, khóc lóc đến mức hoa lê đái vũ, thחו t.h.ả.m không thôi.
Ả ta muốn lấy mạng ta.
Hoặc ít nhất, muốn nhìn thấy Tiêu Kính Hoằng phế bỏ phong hiệu Triệu Di của ta, tống ta vào ngục tối.
Điện Tiêu Dao tĩnh lặng vô vi.
Ta ngồi bên bàn trang điểm, lười biếng dùng ngón tay gảy nhẹ những cánh hoa hồng trong chiếc bát sứ.
Thanh Hoàng đứng một bên, tay chân run rẩy: "Nương nương, Ngọc Phi đã sang ngự thư phòng hơn một canh giờ rồi. Bệ hạ... Bệ hạ đang đi về phía điện của chúng ta."
Ta khẽ cười, soi mình trong gương đồng.
Gương mặt này vẫn nhợt nhạt do dư độc chưa tan hết, đôi mắt thâm quầng, trông yếu ớt đến mức chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay.
Đáng thương lắm.
Chính là bộ dạng này.
"Bệ hạ giá đáo!"
Tiếng thông báo trầm đục vang lên bên ngoài tổ điện.
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, mang theo luồng khí lạnh thấu xương của đế vương.
Tiêu Kính Hoằng sải bước đi vào, chiếc long bào màu đen lay động, khuôn mặt góc cạnh tràn ngập mây mù u ám. Đôi mắt hắc yến sắc lạnh của chàng khóa c.h.ặ.t lấy ta, áp lực vô hình khiến đám cung nhân trong phòng lập tức quỳ phục xuống, không ai dám thở mạnh.
Chàng đang tức giận.
Đại thần ngoài triều đình dâng sớ mắng ta ngạo mạn, Thái phi ở hậu cung bị ta tát đến sưng mặt, Thẩm Ngọc Dung thì khóc lóc đòi công đạo.
Chàng đứng trước mặt ta, bóng đen cao lớn đổ sụp xuống, che khuất chút ánh sáng ít ỏi trong phòng.
"Mặc Vân Khanh, nàng giỏi lắm." Giọng chàng trầm thấp, khàn khàn, nghe như tiếng sấm rền trước cơn bão, "Vừa vào cung hai ngày đã dám đại náo Thọ An Cung, tự tay tát Thái phi. Nàng thật sự nghĩ trẫm không dám g.i.ế.c nàng?"
Ta không quỳ.
Ta chỉ ngước đôi mắt ngập nước nhìn chàng, bờ môi run rẩy, nước mắt long lanh như những giọt sương mai trực trào ra ngoài khóe mắt.
Ta đứng dậy, thân hình mảnh mai lảo đảo như sắp ngã, chậm rãi tiến về phía chàng.
"Bệ hạ muốn g.i.ế.c thần thiếp sao?" Giọng ta nhỏ như muỗi kêu, nghẹn ngào và đầy uất ức.
Chàng bất động, nhưng cơ thể cứng đờ lại.
Ta vươn đôi bàn tay gầy gò, xanh xao ra, không chút sợ hãi mà chạm vào chiếc đai lưng bằng ngọc thạch của chàng. Ngón tay ta run rẩy, luồn qua dải lụa mềm mại, chậm rãi thắt một nút c.h.ế.t thật c.h.ặ.t trên thắt lưng của vị hoàng đế đương nhiệm.
Nút c.h.ế.t.
Là sự trói buộc, là sự phụ thuộc, cũng là sự đ.á.n.h cược mạng sống của ta vào lòng trắc ẩn của chàng.
"Thần thiếp biết tội." Ta áp trán vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của chàng, tiếng khóc thút thít vang lên, nước mưa của kiếp trước như lại thấm đẫm tâm can, "Nhưng bọn họ mắng Mặc gia bẩn thỉu, mắng phụ thân thần thiếp không biết dạy con. Phụ thân vì Đại Yến mà c.h.ế.t ngoài sa trường, thần thiếp làm sao nhịn nổi?"
"Bệ hạ, thần thiếp ở Hầu phủ chịu khổ ba năm, xương cốt đau nhức, trong người độc tính chưa tan. Thần thiếp chỉ muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho phụ thân, nếu Bệ hạ nghĩ thần thiếp sai, xin hãy tự tay ban c.h.ế.t cho thần thiếp."
Ta khóc đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, cơ thể mệt mỏi rũ xuống.
Tiêu Kính Hoằng lẳng lặng nghe ta khóc, nhìn cái nút c.h.ế.t trên đai lưng của mình, ánh mắt từ lạnh lùng dần biến thành một mảng sương mù dày đặc. Sự chiếm hữu và lòng xót xa trong lòng chàng bùng lên dữ dội, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của một vị đế vương m.á.u lạnh.
Chàng đột ngột đưa tay ra, thô bạo nhưng đầy cẩn trọng bế thốc ta lên.
"Oa...!" Ta khẽ kêu một tiếng, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ chàng.
Chàng sải bước đi về phía giường lớn, đặt ta xuống tấm nệm lụa mềm mại. Chàng cúi người áp sát, hai tay chống hai bên thân thể ta, hơi thở nóng rực phả vào mặt ta:
"Mặc Vân Khanh, nàng dùng chiêu trò này với trẫm? Nàng biết rõ trẫm luyến tiếc nàng, đúng không?"
Ta không né tránh, đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào chàng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, lộ ra vẻ bướng bỉnh đáng yêu.
"Thần thiếp không có trò gì cả, thần thiếp chỉ có một mạng này, và có Bệ hạ mà thôi."
Câu nói này triệt để làm sụp đổ phòng tuyến của Tiêu Kính Hoằng. Chàng gầm nhẹ một tiếng, cúi xuống ngậm c.h.ặ.t lấy đôi môi ta, nụ hôn thô bạo, điên cuồng như muốn khảm ta vào xương tủy của chàng. Bàn tay to lớn của chàng mơn trớn trên bờ vai gầy, hơi ấm truyền qua lớp áo mỏng, xoa dịu đi sự lạnh giá trong lòng ta.
Chàng dung túng cho ta.
Dung túng một cách vô điều kiện.
Đúng lúc cao trào ngọt ngào ấy đang lan tỏa, bên ngoài tẩm điện bỗng vang lên tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của Thẩm Ngọc Dung:
"Bệ hạ! Cứu mạng! Ngọc Phi nương nương sảy t.h.a.i rồi! Máu... rất nhiều m.á.u!"
Tiêu Kính Hoằng khựng lại, đôi mắt hắc yến lập tức lạnh lùng trở lại. Chàng nhìn ta, thấy ta khẽ nhíu mày, liền vuốt tóc ta: "Nằm yên ở đây, trẫm ra xem sao."
Khi ta khoác thêm áo choàng bước ra tiền điện, Thẩm Ngọc Dung đã nằm bò trên sàn nhà, chiếc váy lụa màu hồng nhạt của ả ta bị nhuộm đỏ một mảng lớn bởi m.á.u tươi. Gương mặt ả vặn vẹo vì đau đớn và hận thù, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào ta:
"Bệ hạ! Là ả! Chính là Mặc Vân Khanh! Đêm qua ở Thọ An Cung, ả đã lén bỏ t.h.u.ố.c vào trà của thần thiếp! Đứa con của trẫm... đứa con của chúng ta bị ả hại c.h.ế.t rồi!"
Ả ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, diễn xuất xuất thần đến mức các thái giám đi theo cũng phải quỳ sụp xuống phụ họa.
Tự sảy t.h.a.i để vu khống chính thất.
Chiêu trò cũ rích này, kiếp trước ta đã thấy nhiều rồi. Thẩm Ngọc Dung vốn có t.h.a.i không ổn định, mẫu gia của ả lại đang bị Tiêu Kính Hoằng chèn ép, ả muốn dùng cái t.h.a.i này để một mũi tên trúng hai đích: vừa giữ chân Hoàng đế, vừa kéo ta xuống nước.
Ta lẳng lặng đứng bên cạnh Tiêu Kính Hoằng, khuôn mặt lộ ra vẻ kinh hoàng, run rẩy nép vào sau lưng chàng: "Bệ hạ, thần thiếp không có... Đêm qua thần thiếp bị bao vây, làm sao có cơ hội bỏ t.h.u.ố.c?"
Tiêu Kính Hoằng nhìn vũng m.á.u trên sàn, ánh mắt không có lấy một tia đau xót của kẻ vừa mất con, chỉ có một sự chán ghét tột cùng. Chàng là một đế vương quyền mưu, chút thủ đoạn mọn này làm sao qua được mắt chàng.
"Ngự y!" Tiêu Kính Hoằng lạnh lùng quát lớn.
Ngự y viện trưởng lập tức run rẩy bước lên, quỳ sụp xuống chẩn mạch cho Thẩm Ngọc Dung, sau đó kiểm tra cặn trà mang từ Thọ An Cung về.
Mồ hôi hột trên trán ngự y rơi bộp bộp xuống gạch điện: "Khởi bẩm... khởi bẩm Bệ hạ. Trong cặn trà không có độc. Nhưng... mạch tượng của Ngọc Phi nương nương cho thấy, nương nương đã dùng t.h.u.ố.c hành huyết từ ba ngày trước. Đứa trẻ này... vốn dĩ đã c.h.ế.t lưu trong bụng từ lâu, hôm nay mới phát tác."
Lời vừa thốt ra, Thẩm Ngọc Dung liền cứng đờ người, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.
"Ngươi nói láo! Ngươi bị Mặc Vân Khanh mua chuộc rồi!" Ả ta điên cuồng gào lên.
"Câm mồm!" Tiêu Kính Hoằng cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự tàn nhẫn vô biên, "Thẩm Ngọc Dung, ngươi dám dùng nghiệt chủng đã c.h.ế.t để vu khống Triệu Di, bôi nhọ hoàng tự? Thẩm gia các ngươi coi trẫm là kẻ ngu sao?"
Chàng không màng đến việc ả ta vừa mới sảy thai, dứt khoát phất tay:
"Truyền chỉ của trẫm, Ngọc Phi Thẩm Ngọc Dung tâm địa độc ác, hành vi hoang đường, phế bỏ phong hiệu, giam lỏng vào lãnh cung. Không có mệnh lệnh của trẫm, đời này không được bước ra nửa bước!"
"Bệ hạ! Thần thiếp oan ức! Thẩm gia sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!"
Thẩm Ngọc Dung bị hai tên thị vệ thô bạo lôi đi, tiếng la hét điên cuồng nhạt dần trong đêm tối, hệt như kết cục của Khương Úc hôm triều đình trước.
Ta đứng sau lưng Tiêu Kính Hoằng, khẽ cụp mi mắt che giấu đi tia nhìn sắc bén.
Một cái tát dằn mặt Thái phi, một chiếu chỉ phế vị Ngọc Phi vào lãnh cung. Sức tàn phá của Mặc Vân Khanh ta vừa thể hiện khiến toàn bộ cung nhân, thái giám trong Điện Tiêu Dao và khắp hậu cung Đại Yến phải run rẩy quỳ rạp.
Bọn họ rốt cuộc đã hiểu, chạm vào ta chính là chạm vào t.ử huyệt của vị bạo quân này.
Tiêu Kính Hoằng xoay người lại, nâng cằm ta lên, ánh mắt thâm trầm như muốn nhìn thấu tâm can ta: "Khanh Khanh, trẫm dọn sạch chướng ngại cho nàng rồi. Nàng định dùng cái gì để báo đáp trẫm đây?"
Ta mỉm cười, ngón tay vẫn siết c.h.ặ.t nút c.h.ế.t trên đai lưng của chàng, khẽ thì thầm:
"Dùng cả đời này, khóa c.h.ặ.t Bệ hạ bên mình."