Chương 6: Cơn thịnh nộ vì hồng nhan

Tuyết rơi dày đặc Kinh thành.

Trên ngai vàng điện Kim Loan, sớ tấu dâng lên cao như núi nhỏ.

Tất cả đều có chung một nội dung: Tội trạng của Triệu Di Mặc Vân Khanh.

"Cậy sủng sinh kiêu."

"Hành hung Thái phi."

"Hủy hoại hoàng tự."

Những vị đại thần được coi là rường cột nước nhà quỳ mọp dưới sàn, lớn tiếng khóc lóc gièm pha. Họ dùng những lời lẽ cay độc nhất để gán cho ta danh xưng "yêu hậu họa quốc".

Tiêu Kính Hoằng chỉ lạnh lùng nhìn xuống.

Chàng không phê duyệt bất kỳ một bản sớ tấu nào, cũng không đưa ra câu trả lời giải thích cho hành động của ta. Sự im lặng của đế vương giống như một cơn bão đang tích tụ năng lượng, khiến bầu không khí trong triều đình căng thẳng đến mức cực hạn.

Nhưng kẻ thù không kiên nhẫn như chàng.

Họ không đợi được đến ngày Tiêu Kính Hoằng quay lưng với ta, nên họ quyết định tự mình ra tay.

Đêm đó, Điện Tiêu Dao chìm trong một làn khói mê dịu nhẹ.

Khi ta nhận ra điểm bất thường, toàn thân đã tê dại, không còn một chút sức lực.

Một bóng đen gầy guộc vạch rèm bước vào, trên mặt gã mang theo chiếc mặt nạ quỷ dữ. Gã nhìn ta bằng ánh mắt âm lãnh, khẽ cười khẩy: "Mặc cô nương, có người muốn mượn cái mạng này của cô để đổi lấy giang sơn Đại Yến."

Ta cố mở miệng, nhưng không thể phát ra tiếng.

Cứ như vậy, ta bị quấn c.h.ặ.t vào một tấm t.h.ả.m lụa, thô bạo đưa ra khỏi hoàng cung bằng đường cống ngầm thoát nước.

Sự sơ hở này không phải do Điện Tiêu Dao canh phòng lỏng lẻo.

Mà là vì trong cung có kẻ nội gián có quyền lực tối cao, phối hợp cùng phe phản loạn bên ngoài và thế lực tinh nhuệ của Bắc triều. Họ muốn dùng ta để uy h.i.ế.p Tiêu Kính Hoằng, bẻ gãy ý chí của vị bạo quân này.

Khi ta tỉnh lại một lần nữa, bên tai đã là tiếng gió rít gào của vùng biên giới.

Chiếc xe ngựa thô sơ xóc nảy dữ dội trên con đường mòn đầy sỏi đá. Nhìn qua khe hở của tấm rèm che, ta thấy những ngọn núi tuyết trập trùng, lạnh lẽo và hoang vu.

Biên giới Đại Yến.

Chúng đã đưa ta ra xa Kinh thành hàng ngàn dặm.

Tên thủ lĩnh nhóm bắt cóc ném cho ta một mẩu bánh mì khô khốc, giọng điệu đầy vẻ giễu cợt: "Ăn đi. Đừng để bản thân c.h.ế.t trước khi Hoàng đế của cô nhìn thấy thư tuyệt mệnh."

Ta đón lấy mẩu bánh, không khóc lóc, không cầu xin, lặng lẽ c.ắ.n một miếng nhỏ rồi chậm rãi nhai nuốt.

Cơn đau dạ dày thắt lại, nhưng tâm trí ta tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Kiếp trước, ta là quân cờ bị người khác xoay vần.

Kiếp này, ta chấp nhận làm mồi nhử, vì ta biết rõ vị trí của mình trong lòng Tiêu Kính Hoằng. Chàng sẽ không để ta c.h.ế.t, và chàng sẽ dùng m.á.u của tất cả những kẻ tham gia vào âm mưu này để rửa sạch sự sỉ nhục.

Cùng lúc đó, tại Kinh thành, Điện Kim Loan ngập trong sát khí.

Tin tức Triệu Di mất tích vừa truyền đến tai Tiêu Kính Hoằng, chàng đã tự tay c.h.é.m bay đầu tên thống lĩnh cấm vệ quân chịu trách nhiệm tuần tra đêm đó ngay trước mặt bá quan văn võ.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên những bản sớ tấu luận tội ta.

"Tìm."

Tiêu Kính Hoằng chỉ thốt ra một chữ, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự điên cuồng tột độ.

"Nếu không tìm thấy nàng, trẫm sẽ để toàn bộ Kinh thành này chôn cùng."

Chàng không thiết triều, không phê duyệt tấu chương, giam mình trong ngự thư phòng suốt một ngày một đêm để vạch ra bản đồ hành quân. Sự chiếm hữu của chàng đã biến thành một loại chấp niệm đáng sợ. Nữ nhân của chàng, không ai được phép chạm vào, dù chỉ là một sợi tóc.

Đến ngày thứ hai, bức thư tống tiền của phe phản loạn từ biên giới gửi về cung.

Yêu cầu rất đơn giản: Giao ra bản đồ bố phòng quân sự vùng biên cương và hạ chiếu nhường ngôi cho Lục hoàng t.ử, nếu không, chúng sẽ gử đầu của Mặc Vân Khanh về Kinh.

Tiêu Kính Hoằng không hề do dự.

Chàng bước ra khỏi ngự thư phòng, trên người không còn mặc long bào đen thêu rồng vàng quen thuộc. Thay vào đó là bộ chiến giáp bằng sắt đen nặng nề, thanh bảo kiếm cầm tay rỉ ra hàn quang lạnh lẽo.

Hoàng đế đích thân mặc giáp xuất chinh.

Hành động này khiến toàn bộ triều thần kinh hoàng, họ quỳ gối chặn đường cỗ xe chiến mã, dập đầu đến chảy m.á.u: "Bệ hạ! Không thể vì một nữ nhân mà bỏ mặc giang sơn! Bắc triều hiểm ác, phe phản loạn đông đảo, xin Bệ hạ tam tư!"

Tiêu Kính Hoằng đứng trên chiến xa, ánh mắt đỏ ngầu nhìn đám đại thần hủ bại phía dưới. Chàng vung kiếm, c.h.é.m đứt đôi bức sớ tấu chắn đường, giọng nói vang dội khắp quảng trường:

"Giang sơn này trẫm đ.á.n.h xuống là để cho nàng dựa vào. Không có nàng, trẫm cần cái ngai vàng thối nát này làm gì?"

Chàng chỉ tay về hướng Bắc, sát khí ngập trời:

"Nghe lệnh trẫm, xuất binh!"

Mười vạn đại quân tinh nhuệ nhất của Đại Yến lập tức nhổ trại, rầm rộ tiến về phía biên giới phía Bắc dưới sự dẫn dắt trực tiếp của Thiên t.ử. Tốc độ hành quân nhanh đến mức kinh người, bất chấp bão tuyết mịt mù.

Tại một doanh trại tạm thời của phe phản loạn nơi biên cương.

Tên tướng lĩnh Bắc triều đang nhìn ta với ánh mắt thèm khát, gã đưa bàn tay thô ráp định vuốt ve khuôn mặt ta: "Mặc cô nương, Hoàng đế của cô e là không dám đến đây đâu. Hay là đi theo bổn tướng quân, làm một vị tiểu thiếp ở phương Bắc?"

Ta nghiêng đầu né tránh, ánh mắt lạnh lùng nhìn gã như nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t: "Ngươi nên lo lắng cho cái đầu của mình trước đi."

"Mạnh miệng lắm!" Gã tức giận, vung tay tát mạnh vào mặt ta.

Chát!

Khóe môi ta lập tức rách ra, một vệt m.á.u đỏ tươi chảy dọc xuống cằm, nhỏ giọt xuống chiếc áo choàng lụa đã lấm lem bùn đất. Cơn đau rát truyền đến, nhưng ta lại khẽ mỉm cười.

Bởi vì ngoài lều, tiếng tù và báo hiệu chiến tranh của quân đội Đại Yến đã vang lên dồn dập.

Mặt đất rung chuyển dữ dội dưới móng guốc của vạn con chiến mã.

Tiêu Kính Hoằng đã đến. Chàng không thèm thương lượng, không thèm ra điều kiện, vừa đến nơi liền hạ lệnh tổng tấn công trực diện vào doanh trại địch.

Cửa lều bị một luồng lực đạo cực mạnh đ.á.n.h sập.

Tiêu Kính Hoằng mặc chiến giáp nhuốm đầy m.á.u tươi, sải bước dài đi vào. Thanh kiếm trong tay chàng vẫn còn nhỏ giọt m.á.u của tên lính gác ngoài cửa. Đôi mắt chàng quét qua căn phòng, ngay lập tức dừng lại ở vệt m.á.u trên khóe môi ta.

Khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh chàng như sụp đổ.

Sự điên cuồng và tàn nhẫn trong đôi mắt hắc yến bùng phát đến mức cực hạn, chàng nhìn tên tướng lĩnh Bắc triều như nhìn một thứ rác rưởi chuẩn bị bị nghiền nát.

"Là ngươi đ.á.n.h nàng?" Giọng chàng trầm thấp, nghe như tiếng vọng từ cõi âm ty.

Tên tướng lĩnh hoảng sợ, vội vàng rút d.a.o kề vào cổ ta, lắp bắp: "Lùi lại! Nếu không ta sẽ g.i.ế.c ả!"

Tiêu Kính Hoằng không hề dừng lại, bước chân của chàng vững chãi và áp đảo như một vị thần c.h.ế.t đang đến gần. Chàng nhìn thẳng vào mắt tên tướng lĩnh, từng chữ một thốt ra mang theo uy áp vạn quân:

"Nếu nàng rơi một giọt m.á.u, trẫm diệt cả Bắc triều."

"Nếu nàng tổn hại một sợi tóc, trẫm sẽ dùng đầu của hoàng tộc các ngươi để làm vũng bùn dưới chân nàng."

Lời nói đắt giá ấy đóng đinh tên tướng lĩnh tại chỗ, khiến gã run rẩy đến mức không thể giữ vững con d.a.o trong tay.

Chỉ trong một cái chớp mắt, Tiêu Kính Hoằng đã lao lên với tốc độ kinh người. ánh kiếm loáng lên, cánh tay cầm d.a.o của tên tướng lĩnh văng ra không trung, m.á.u tươi phun trào như mưa. Gã ngã gục xuống đất, tiếng la hét t.h.ả.m thiết chưa kịp phát ra đã bị một nhát kiếm dứt khoát của Tiêu Kính Hoằng cắt đứt cổ họng.

Chàng ném thanh kiếm đẫm m.á.u sang một bên, vội vàng quỳ xuống trước mặt ta, thô bạo nhưng đầy cẩn trọng cởi trói cho ta.

Bàn tay to lớn, run rẩy của chàng vuốt ve bên má bị sưng của ta, lau đi vệt m.á.u nơi khóe môi, giọng nói khàn đặc, chứa đựng sự hối hận vô biên: "Khanh Khanh, trẫm đến muộn."

Ta không khóc, hai tay ôm lấy khuôn mặt đầy vết m.á.u và bụi đường của chàng, khẽ mỉm cười: "Bệ hạ đến rất đúng lúc."

Tiêu Kính Hoằng bế thốc ta lên, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, sải bước đi ra khỏi lều trại đang bốc cháy ngùn ngụt. Bên ngoài, mười vạn đại quân Đại Yến đang điên cuồng truy quét những tên tàn quân phản loạn cuối cùng.

Chàng đứng trước ba quân tướng sĩ, nhìn về phía biên giới xa xôi của Bắc triều, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết:

"Truyền lệnh của trẫm, đại quân vượt biên giới."

"Trẫm muốn bọn chúng biết, cái giá phải trả cho việc chạm vào người phụ nữ của trẫm là gì."

Chiến hỏa bùng cháy dữ dội trong đêm tuyết, đ.á.n.h dấu bước ngoặt lớn của cuộc chiến tranh quyền mưu quốc gia, và cũng triệt để khẳng định vị thế bất khả xâm phạm của ta trong lòng vị bạo quân điên cuồng này.

Chương 6 - Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia