Chương 7: Nhỏ m.á.u nghiệm thân
"Một đứa trẻ hoang, làm sao xứng mang họ Tiêu?"
Giọng nói của các lão thần vang lên bên ngoài Điện Kim Loan, sắc bén như muốn đ.â.m thủng màn sương lạnh kinh thành.
Ta ngồi trên ghế phượng ở trắc điện, bàn tay khẽ vuốt ve phần bụng hơi nhô lên.
Đã chín tháng.
Kể từ ngày Tiêu Kính Hoằng mang mười vạn đại quân sang tận biên giới, san bằng doanh trại phản tặc để cướp ta về.
Suốt thời gian qua, chàng giấu ta trong thâm cung, bảo bọc bằng sự độc sủng điên cuồng nhất. Thức ăn, nước uống, tất cả đều phải qua ba lần ngự y kiểm tra. Chàng sợ ta tổn thương, sợ đứa trẻ trong bụng gặp chuyện.
Nhưng lòng người hiểm ác, bức tường thành kiên cố nhất cũng không ngăn được những lời đồn đại dơ bẩn.
Tin đồn ta bị ô uế ở Bắc triều lan truyền như dịch bệnh.
Chúng bảo ta ở biên thùy nửa tháng, danh tiết đã mất, đứa trẻ trong bụng chắc chắn là huyết thống của tên tướng lĩnh phương Bắc kia.
Chúng muốn ép ta c.h.ế.t.
Muốn ép Tiêu Kính Hoằng phải tự tay bóp c.h.ế.t giọt m.á.u này.
Rầm!
Tiếng cửa điện bị đẩy mạnh, tiếng rên rỉ đau đớn bỗng chốc ập đến. Bụng ta quặn thắt từng hồi dữ dội.
Đứa trẻ muốn ra ngoài.
Đúng vào ngày hôm nay, ngày mà văn võ bá quan quỳ đầy ngoài sân điện, ép Hoàng đế phải cho một lời giải thích.
Cơn đau đẻ ập đến như xé rách da thịt. Ta c.ắ.n c.h.ặ.t chiếc khăn gấm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nghe tiếng gầm thét lôi đình của Tiêu Kính Hoằng vang lên bên ngoài: "Kẻ nào bước vào một bước, trẫm tru di cửu tộc!"
"Bệ hạ! Hoàng tự không thể có tỳ vết! Nếu Triệu Di trong sạch, cớ gì không dám đối chất trước triều đình?" Giọng của Thừa tướng trầm đục, mang theo áp lực của cả dòng tộc công thần.
Bên trong phòng, ta dồn hết chút sức lực cuối cùng.
"Oa...!"
Tiếng khóc non nớt, vang dội của một đứa trẻ sơ sinh cắt ngang bầu không khí ngột ngạt của cung điện.
Là một hoàng t.ử.
Ta nhìn đứa trẻ vừa chào đời, trong lòng không có sự nhẹ nhõm, chỉ có một mảnh lạnh lẽo, tỉnh táo.
Kiếp trước, ta c.h.ế.t vì sự nhu nhược, để mặc cho kẻ khác định đoạt số phận. Kiếp này, ai muốn dùng con ta làm quân cờ, ta sẽ c.h.ặ.t đứt bàn tay kẻ đó.
"Thanh Hoàng, chuẩn bị nước ấm." Ta chống tay ngồi dậy, giọng điệu sắc bén, không hề giống một sản phụ vừa trải qua cửa t.ử.
"Nương nương, người cần nghỉ ngơi..."
"Chuẩn bị bát nước sạch, đem ra tiền điện." Ta ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết, "Hôm nay, ta sẽ tự tay vạch trần trò bẩn của bọn chúng."
Cửa Điện Kim Loan mở rộng.
Ta khoác chiếc áo choàng phượng màu đỏ thẫm, sắc mặt tuy nhợt nhạt nhưng sống mũi thẳng tắp, khí thế bức người. Thanh Hoàng bế đứa trẻ đi bên cạnh, theo sau là bà đỡ bưng một bát nước ngọc thạch trong suốt.
Sự xuất hiện của ta khiến cả triều đình chấn động.
Tiêu Kính Hoằng đứng trên bậc thềm rồng, thanh kiếm trong tay chàng vẫn còn tuốt trần, trên lưỡi kiếm rỉ ra sát khí đáng sợ. Nhìn thấy ta bước ra, đôi mắt hắc yến của chàng co rụt lại, sải bước lao xuống: "Khanh Khanh, ai cho nàng ra đây? Quay lại!"
Ta khẽ lắc đầu, đưa bàn tay gầy gò nắm lấy tay chàng, cảm nhận sự run rẩy đầy lo lắng của vị bạo quân này.
"Bệ hạ, nếu hôm nay thần thiếp không chứng minh, đứa trẻ này cả đời sẽ gánh danh nghĩa con hoang." ta nhìn về phía đám triều thần đang quỳ rạp, khóe môi khẽ nhếch lên, "Các khanh muốn nhỏ m.á.u nghiệm thân, đúng không?"
Thừa tướng đứng thẳng dậy, vuốt râu nói: "Triệu Di nương nương, lão thần cũng là vì giang sơn Đại Yến. Nếu giọt m.á.u này thực sự là của hoàng gia, lão thần nguyện dập đầu tạ tội."
"Được."
Ta bước đến trước bát nước ngọc thạch, tự tay cầm lấy cây kim châm bằng bạc.
Toàn bộ điện Kim Loan im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa. Tất cả những ánh mắt tham lam, nghi ngờ, độc ác đều đổ dồn vào bát nước kia.
Ta không để ai chạm vào bát nước, tự mình kiểm tra, tự mình thực hiện. Muốn chơi trò tráo nước, bỏ t.h.u.ố.c để m.á.u không hòa hợp sao? Bọn chúng đã đ.á.n.h giá thấp một kẻ từng c.h.ế.t một lần như ta rồi.
Ta dứt khoát đ.â.m mạnh vào ngón tay mình, một giọt m.á.u đỏ tươi rơi xuống, lẳng lặng đọng lại giữa làn nước trong suốt.
Tiếp theo, ta đón lấy đứa trẻ từ tay Thanh Hoàng, nhẹ nhàng chích nhẹ vào bàn chân nhỏ bé của nó. Một giọt m.á.u thứ hai rơi xuống.
Hai giọt m.á.u trong bát nước ngọc thạch từ từ lăn nhẹ, rồi trước sự chứng kiến của trăm con người, chúng nhanh ch.óng quấn quýt lấy nhau, hòa làm một thể, không tách rời.
Máu hòa làm một.
Huyết thống hoàng gia, không thể chối cãi.
Bộp!
Thừa tướng ngã khuỵu xuống đất, sắc mặt xám ngoét như tro tàn. Đám đại thần vừa rồi còn lớn tiếng phụ họa giờ đây mặt cắt không còn giọt m.á.u, thi nhau dập đầu xin tha tội.
Mọi lời đồn đại dơ bẩn, mọi âm mưu bôi nhọ danh tiết bỗng chốc tan biến như mây khói trước sự thật rành rành.
Ta nhìn bọn họ quỳ dưới chân mình, trong lòng dâng lên một cảm giác sảng khoái tột cùng. Thẩm gia, phe phản loạn, các người tưởng dùng cái trò mọn này là có thể ép c.h.ế.t ta sao?
"Bệ hạ, lời đồn đã phá." Ta quay sang nhìn Tiêu Kính Hoằng, ánh mắt sắc lẹm, "Nhưng thần thiếp còn một chuyện muốn làm rõ."
"Nói." Tiêu Kính Hoằng thu kiếm vào vỏ, ánh mắt nhìn ta tràn ngập sự dung túng vô độ.
Ta chỉ tay vào bà đỡ đang run rẩy quỳ ở góc điện: "Đêm qua khi thần thiếp trở dạ, bà đỡ này đã lén tráo chén t.h.u.ố.c bổ của thần thiếp thành t.h.u.ố.c phá t.h.a.i hồng hoa cực mạnh. Nếu không phải thần thiếp có đề phòng từ trước, lén tráo chén t.h.u.ố.c khác, thì đứa trẻ này đã c.h.ế.t lưu trong bụng rồi."
"Kẻ đứng sau sai khiến ả, chính là Thẩm gia tàn dư của Ngọc Phi trong cung!"
Lời vừa thốt ra, cả triều đình lại một lần nữa rơi vào hầm băng.
Bà đỡ nghe vậy liền điên cuồng dập đầu, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Bệ hạ tha mạng! Là Thẩm đại nhân ép nô tỳ làm! Nô tỳ bị ép buộc!"
Sự thật phơi bày. Kẻ tung tin đồn ô uế, kẻ ép nhỏ m.á.u nghiệm thân, và kẻ hạ độc phá thai, tất cả đều là một giuộc nhằm nhổ tận gốc mẹ con ta.
Tiêu Kính Hoằng nghe xong, sát khí trên người bùng phát đến mức cực hạn. Chàng bước lên ngai vàng, long bào lay động, giọng nói lạnh lùng như tiếng phán xét của diêm vương vang vọng khắp Điện Kim Loan:
"Thẩm gia mưu hại hoàng tự, dối thượng lừa hạ, tội đại nghịch bất đạo."
"Truyền chỉ của trẫm, tịch thu gia sản Thẩm gia, nam định trên mười sáu tuổi c.h.é.m ngang lưng, nữ quyến đày làm nô tỳ biên thùy. Kẻ nào dám dâng sớ xin tha, tru di cửu tộc!"
"Ban án t.ử hình ngay lập tức cho ả bà đỡ kia, ngũ mã phanh thây!"
Tiếng khóc lóc, cầu xin t.h.ả.m thiết lại một lần nữa vang dội khắp cung điện. Nhưng Tiêu Kính Hoằng không thèm nhìn lấy một cái, chàng bước xuống, thô bạo nhưng đầy cẩn trọng bế cả ta và đứa trẻ vào lòng, sải bước đi về phía hậu cung.
Trận chiến triều đình này, Thẩm gia triệt để bị nhổ tận gốc.
Ta dựa vào bờ vai vững chãi của chàng, nghe tiếng gầm thét tuyệt vọng của kẻ thù phía sau, khẽ nhắm mắt lại.
Máu đã chảy, nhưng dường như, bóng tối chốn thâm cung này vẫn chưa chịu dừng lại ở đây.