04

Tam hoàng t.ử giận dữ.

Đám thị vệ vội vàng chạy tới, ai nấy nhìn nhau ngơ ngác.

"Điện hạ, ai cơ? Người đang nói ai vậy?"

Tam hoàng t.ử càng tức hơn.

Hắn không thèm quay đầu, chỉ tay về phía nàng vừa nằm ban nãy: "Được, được lắm, tất cả đều giả ngốc với ta đúng không? Hóa ra các ngươi đều là tai mắt của phụ hoàng. Người ta đã nằm trên giường ta rồi mà các ngươi còn giả ngu giả ngơ, coi ta là kẻ ngốc để lừa gạt sao? Mau đưa người đi cho ta."

Đám thị vệ luống cuống chân tay, vẻ mặt đầy mờ mịt.

"Không... không có ai mà?"

Tam hoàng t.ử: "Các ngươi tưởng ta mù sao?"

Nói xong, hắn quay đầu lại.

Sau đó phát hiện trên giường ngoài chiếc chăn gấm ra thì chẳng có gì cả.

Tam hoàng t.ử: "Người... người đâu rồi?"

Thị vệ: "Không... không có ai thật mà."

Phù.

May quá.

Suýt chút nữa đã bị phát hiện.

Thị vệ: "Điện hạ, nếu không còn chuyện gì thì thuộc hạ xin lui trước."

Tam hoàng t.ử hoàn toàn suy sụp: "Không được! Không ai được đi!"

Hắn chỉ vào vị trí nàng vừa nằm ban nãy: "Rõ ràng vừa rồi ở đây có người, còn là một nữ nhân vô cùng yêu diễm!"

Tam hoàng t.ử vẫn không chịu bỏ cuộc, hắn một mực tin rằng mình tuyệt đối không nhìn nhầm.

"Lục soát! Lục soát cho ta! Nữ nhân kia nhất định vẫn còn trong phòng!"

Dưới sự ra lệnh của hắn, đám thị vệ lục soát gầm giường, lục tủ quần áo, rồi cả xà nhà. Thậm chí đến hang chuột cũng không bỏ qua.

"Điện hạ, vị cô nương kia cho dù nhỏ nhắn đến đâu cũng không thể chui vào hang chuột được chứ?"

"Đúng vậy, điện hạ. Trừ khi thứ người nhìn thấy là yêu quái, nếu không sao có thể đến không bóng, đi không dấu như vậy được?"

Hỏng rồi.

Vậy mà thật sự bị tên thị vệ nhỏ này đoán trúng.

Nàng cẩn thận quan sát Tam hoàng t.ử.

Tam hoàng t.ử rũ mắt trầm tư, bỗng nhiên, ánh mắt hắn lập tức b.ắ.n thẳng về phía nàng.

"Ai treo bức tranh này ở đây?"

Hắn bước lên một bước, giật phắt nàng xuống.

Ôi.

Bá đạo quá.

Nàng thích quá đi mất.

Tam hoàng t.ử nhìn bức tường trống không trước mặt, bắt đầu hoài nghi:

"Không có, sao lại không có được? Đáng ghét, rốt cuộc nữ nhân kia bị giấu ở đâu rồi?"

Đang ở trong tay người đó.

Nàng rất muốn nói cho hắn biết nhưng lại sợ dọa hắn.

Thật khó xử.

Sau khi đám thị vệ rời đi, Tam hoàng t.ử trở nên bồn chồn không yên.

Thế là hắn lại đi chép kinh.

Dáng vẻ thanh tâm quả d.ụ.c ấy khiến lòng nàng ngứa ngáy.

Nàng không nhịn được, từ phía sau ôm lấy hắn.

"Ai?!"

Tam hoàng t.ử đột ngột quay đầu.

Môi hắn khẽ lướt qua môi nàng.

Mềm mại, còn thoang thoảng mùi đàn hương.

Nàng hít sâu một hơi.

Sau đó nhìn thấy hắn trợn tròn mắt.

Ngay sau đó, hắn đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy nàng, vẻ mặt gần như phát cuồng:

"Có người đúng không! Ta đã bảo là có người mà!"

Nàng hoảng hốt muốn chạy trốn nhưng hắn ôm quá c.h.ặ.t. Nhất thời nàng lại có chút không nỡ rời đi.

Tam hoàng t.ử: "Người đâu! Mau tới đây! Ta bắt được nàng ta rồi!"

Cửa phòng đột ngột bị đẩy tung.

Từ luồng sáng ch.ói ngoài cửa, một bóng người mặc áo vàng sáng bước vào, đường nét ngũ quan của người ấy rất giống Tam hoàng t.ử.

A a a…Một ông lão đẹp trai.

Nhưng ông lão đẹp trai vừa mở miệng, hình tượng trong lòng nàng lập tức sụp đổ.

"Cảnh Duệ à, con trai của trẫm, cuối cùng con cũng thông suốt rồi."

Ông quay về phía Phật tổ, quỳ xuống bái lạy.

"Phật tổ hiển linh, Phật tổ hiển linh! Cô nương à, con tên gì vậy? Trẫm biết để con làm Tam hoàng t.ử phi thì có phần thiệt thòi. Vài ngày nữa sẽ để con làm Thái t.ử phi. Con chính là đại công thần của nhà chúng ta. Sau này Cảnh Duệ giao cho con đấy."

Nói xong, ông nhét tay Thôi Cảnh Duệ vào tay nàng, cười híp mắt nhìn nàng:

"Mau gọi một tiếng phụ hoàng đi."

Thông suốt gì cơ?

Phật tổ hiển linh gì cơ?

Nàng chẳng hiểu gì cả.

Nhưng ông ấy muốn tặng Tam hoàng t.ử cho nàng đấy.

Nàng ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú của Tam hoàng t.ử.

Nàng thích món quà này quá.

Thế là nàng ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Phụ hoàng."

Phụ hoàng rất vui.

Nàng cũng rất vui.

Tam hoàng t.ử thì không vui.

Hắn đẩy nàng ra: "Ngươi là ai vậy? Gọi ai là phụ hoàng đấy?"

05

Nàng... nàng vốn là một bức họa thành tinh mà.

Hỏng rồi! Chẳng lẽ hắn phát hiện ra rồi sao?

Nếu hắn nổi lửa thiêu nàng thì phải làm sao?

Đáng sợ quá.

Nàng nửa nằm dưới đất, run lẩy bẩy, nước mắt không nghe lời cứ thế chảy xuống.

Phụ hoàng lập tức quát lớn: "Con làm gì vậy?! Sao trẫm lại sinh ra một đứa con như con chứ? Hung dữ với thê t.ử như thế, lỡ thê t.ử chạy mất thì phải làm sao?"

Thôi Cảnh Duệ suy sụp hét lên:

"Phụ hoàng, người đang nói linh tinh gì vậy? Thê t.ử gì chứ? Thê t.ử ở đâu ra? À, à, con biết rồi. Tất cả chuyện này đều là âm mưu của người! Người tưởng làm như vậy là có thể ép con khuất phục sao? Đừng hòng!"

Nàng: "Hu hu hu."

Thôi Cảnh Duệ lúc này đáng sợ quá.

Nhưng đã đáng sợ như vậy mà vẫn đẹp trai đến thế.

Thôi bỏ đi! Người đẹp chẳng phải nên được chiều chuộng sao?

Thế là nàng nói: "Phụ hoàng, người đừng nói hắn như vậy. Tính hắn nhỏ nhen, chịu không nổi đâu."

Ánh mắt phụ hoàng lập tức trở nên vô cùng hiền hòa.

"Con đúng là một đứa trẻ ngoan. Cảnh Duệ có thể cưới được con quả thật là phúc lớn bằng trời."

Thôi Cảnh Duệ cuống lên: "Phụ hoàng! Con sẽ không cưới nàng ta! Người từ bỏ ý định đó đi! Ngươi từ đâu tới thì cút về đó cho ta. Nếu còn dám xuất hiện trước mặt ta lần nữa, ta sẽ cho ngươi đẹp mặt!"

Nàng sờ sờ mặt mình.

Nàng còn chưa đủ đẹp sao?

Vẫn có thể đẹp hơn nữa ư?

Thật đáng mong chờ.

Thế là nàng chẳng nói một lời, ngoan ngoãn trở về.

Trở lại trong tranh, thành thật ở yên bên trong.

06

Không bao lâu sau.

Thôi Cảnh Duệ quay lại.

Hắn sai thị vệ thu dọn đồ đạc, chuẩn bị hồi cung.

Một thị vệ cuộn bức họa lại, nhét nàng vào trong xe ngựa.

Thôi Cảnh Duệ nhìn thấy nhưng cũng không nói gì.

Nàng đang suy nghĩ không biết khi nào mới được gặp lại hắn.

Bỗng nghe hắn nói:

"Vừa rồi có phải ta hơi quá đáng không? Dù sao nàng ta cũng là một cô nương, nhìn lại yếu đuối như vậy. Nếu thật sự chỉ là hiểu lầm, chẳng phải nàng ta sẽ rất đau lòng sao?"

Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, rồi lại thở dài.

Sau khi vào hoàng cung, nàng bị người hầu tiện tay ném vào thư phòng.

Suốt cả buổi chiều cũng không thấy bóng dáng Thôi Cảnh Duệ.

Buồn chán không có việc gì làm, nàng chỉ có thể nghe lén đám cung nữ buôn chuyện.

"Nghe nói chưa? Tam hoàng t.ử giấu một nữ nhân trong chùa đấy."

"Thật hay giả vậy? Tam hoàng t.ử chẳng phải muốn xuất gia sao? Sao có thể chứ?"

"Sao lại không thể! Chính thân vệ bên cạnh Tam hoàng t.ử nói đấy. Tam hoàng t.ử tìm cả buổi sáng không thấy người, suýt nữa thì phát điên."

Đám cung nữ đồng loạt che miệng:

"Vậy là yêu sâu đậm lắm rồi."

"Không nói nữa, không nói nữa."

Hả?

Hóa ra Thôi Cảnh Duệ yêu nàng đến vậy.

Chuyện từ bao giờ thế?

Sao nàng lại không biết?

Mặc kệ, mặc kệ.

Nàng phải đi tìm hắn.