Lén nhìn vị Phật tử thanh quý chốn kinh thành tắm, máu mũi nàng chảy đầy cả một chậu.
Sắc mặt Thôi Cảnh Duệ càng lúc càng đen, càng lúc càng đen.
Nàng chột dạ cúi đầu.
Ủa? Sao trong nước lại có một con rắn?
Nàng chộp...
Sau đó, Thôi Cảnh Duệ nhịn đến mức cả mặt đỏ bừng: "Ngươi... ngươi nhìn cái gì mà nhìn? Còn nhìn nữa, ta móc mắt ngươi ra!"
Nàng đã rút kinh nghiệm.
Lần sau lại bị bắt quả tang, nàng lập tức điên cuồng chối: "Cảnh Duệ à, người nhất định phải tin ta! Ta tuyệt đối không nghe thấy người hừ hừ hổn hển, cũng không nhìn thấy người cứ cọ tới cọ lui trên chăn đâu!"