Tôi nghĩ một lúc.

Nếu đối phương là Quan Diên, hình như tôi cũng có thể chấp nhận.

Thế là tôi nghiêm túc gật đầu.

"Em đồng ý."

Biểu cảm của Quan Diên càng trở nên kỳ lạ.

"Đồng ý cái gì?"

"Làm tình nhân của anh."

Rồi tôi dọn đến nhà Quan Diên.

Thật ra tình cảm của tôi dành cho anh từ đầu đến cuối vẫn luôn rất phức tạp.

Anh trưởng thành, lịch thiệp, giàu có, thông minh.

Hoàn toàn khác với tất cả những người tôi từng gặp.

Tôi thích anh nhưng đồng thời cũng hiểu rất rõ.

Khoảng cách giữa tôi và anh khác nào mây với bùn.

Cho nên, tôi luôn cẩn thận giữ đúng giới hạn.

Không dám vượt quá một bước.

Lần này cuối cùng cũng đến lúc phải nói lời tạm biệt.

10

Ngày hôm sau.

Hai chủ đề:

#HứaNhưNghiMangThai

#QuanDiênHứaNhưNghi

Cùng lúc leo lên hot search.

Có paparazzi chụp được cảnh nửa đêm Quan Diên đưa Hứa Như Nghi đến khoa cấp cứu sản của bệnh viện.

Một hòn đá làm dậy ngàn cơn sóng.

Có người còn đăng luôn bức ảnh chụp hai người ở World Cup mấy hôm trước.

Hứa Như Nghi là minh tinh lưu lượng hàng đầu.

Độ nổi tiếng đương nhiên cao hơn tôi rất nhiều.

Lần này chẳng cần bộ phận truyền thông ra tay.

Độ hot của chủ đề #GọiXeTrúngMaybach lập tức bị đè xuống.

Khu bình luận đủ loại ý kiến. 

[Ha ha, Hứa Như Nghi chẳng phải luôn xây dựng hình tượng ngọc nữ trong sáng sao? Giờ bị khui chuyện m.a.n.g t.h.a.i luôn rồi, tuổi thơ tôi sụp đổ.]

[Chắc Quan Diên chỉ chơi bời thôi. Nhà giàu như nhà họ Quan chắc gì đã đồng ý cưới diễn viên. Tôi thấy Hứa Như Nghi muốn dựa vào cái t.h.a.i để bước chân vào hào môn.]

[Làm ơn đi, gia đình Hứa Như Nghi cũng có thế lực mà. Bố cô ấy cũng là doanh nhân. Hai nhà rõ ràng môn đăng hộ đối.]

["Khoan đã... Chỉ mình tôi tò mò rốt cuộc ai là người lái chiếc Maybach hôm qua sao? Nghe nói tài xế cũng là nữ. Tôi cứ thấy chuyện này không đơn giản.]

Nhưng chẳng mấy chốc.

Bình luận đó đã bị hàng loạt tin nhắn của fan Hứa Như Nghi nhấn chìm, biến mất không dấu vết.

Tôi cúi đầu, gọi cho Quan Diên mấy cuộc.

Tôi nghĩ.

Dù chia tay, ít nhất cũng nên giữ chút thể diện nhưng đầu dây bên kia mãi không ai bắt máy.

Cuối cùng tôi từ bỏ.

Gửi cho anh một tin nhắn.

[Anh Quan. Trước đây chúng ta từng nói, nếu một trong hai người không còn độc thân thì mối quan hệ này sẽ tự động kết thúc. Bây giờ cũng đến lúc chúng ta chia tay rồi. Cảm ơn anh đã chăm sóc và bao dung em suốt hai năm qua.]

Gửi xong, tôi chặn số., xóa luôn tài khoản liên lạc của anh.

Đổi vị trí mà nghĩ.

Tôi tin Hứa Như Nghi cũng sẽ không muốn chồng tương lai của mình còn qua lại với một "chim hoàng yến" trước đây.

Cánh cửa lớn khép lại, cũng khép luôn giấc mộng kéo dài suốt hai năm của tôi.

Lạ thật, lúc bước ra ngoài trời vẫn còn nắng đẹp.

Vậy mà vừa đứng đợi xe.

Mưa lớn đã ào xuống.

Không còn chìa khóa.

Bây giờ dù muốn quay lại.

Tôi cũng không vào được nữa.

Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce Phantom dừng trước mặt tôi.

Cửa kính hạ xuống.

Lộ ra gương mặt quen thuộc của đại cả.

Anh ấy sững người.

Buột miệng nói: "Không phải chứ? Cậu em chỉ vì em lén lái xe chạy Didi mà đuổi em ra ngoài luôn à? Bản thân thì đi yêu minh tinh. Còn để cháu gái đứng ngoài dầm mưa. Nó còn là đàn ông không vậy?"

11

Đến tôi cũng không ngờ.

Tiện tay gọi một chuyến xe.

Lại gọi trúng chủ chiếc Rolls-Royce Phantom.

Tên thật của đại ca là Kỳ Diệu.

Gọi là đại ca nhưng thực ra tuổi tác cũng xấp xỉ Quan Diên.

Có lẽ vì chạy xe quanh năm nên so với khí chất lạnh lùng của Quan Diên, trên người anh ấy có thêm chút phong trần giang hồ.

Trông già dặn hơn đôi chút.

Lúc mới vào nghề, tôi chẳng hiểu nhiều quy tắc.

Đều do anh ấy cầm tay chỉ việc.

Vì vậy so với những người khác, tôi thân với Kỳ Diệu hơn.

Vừa lên xe, thấy mắt tôi đỏ hoe. Anh ấy mở lời an ủi: "Thôi nào. Loại người thân keo kiệt như thế, không cần cũng được. Nếu thật sự muốn chạy Didi kiếm tiền tiêu vặt. Cứ nói với anh. Ngoài chiếc này, anh còn một chiếc Cayenne để không. Có thể cho em mượn chạy trước."

Tôi ngơ ngác.

"Chiếc đó cũng là tài sản còn sót lại trước khi anh phá sản à?"

"À, không. Là xe bố anh bỏ không. Ông mới mua một chiếc Cullinan, nên chiếc Cayenne để xó."

Thấy vẻ mặt tôi kỳ quái.

Anh ấy giải thích thêm: “Anh là phú nhị đại."

Cảm ơn, nghe xong, tôi chẳng thấy khá hơn chút nào.

Ngược lại còn đau lòng hơn!

12

Có lẽ vì dầm mưa.

Sau khi dọn khỏi nhà Quan Diên.

Tôi bắt đầu sốt cao.

Lúc mê lúc tỉnh.

Trong những giấc mơ chập chờn.

Tôi luôn mơ thấy chuyện trước kia.

Hồi mới ở cùng Quan Diên.

Sức khỏe của tôi cũng không tốt.

Có lẽ vì thức khuya chạy lái thuê quá lâu.

Sức đề kháng rất kém.

Khi ấy, chỉ cần có ai bị cảm thì chắc chắn tôi cũng sẽ lây.

Mỗi lần tôi ốm, Quan Diên đều ở bên chăm sóc.

Tôi nhớ có một lần sốt rất cao.

Nửa đêm mơ màng tỉnh dậy muốn uống nước.

Phát hiện chiếc đèn ngủ đầu giường vẫn còn sáng.

Quan Diên đang dựa bên giường lặng lẽ đọc sách.

Anh bị cận nhẹ, bình thường không đeo kính nhưng mỗi lần đọc sách.

Đều đeo cặp kính gọng vàng.

Trông cực kỳ có khí chất.

Tôi hỏi: "Sao anh còn chưa ngủ?"

Anh cười đáp: “Anh sợ có người nửa đêm khát nước. Gọi mà không có ai đưa nước."

Nghĩ cũng lạ, khi còn ở bên Quan Diên, tôi luôn ghét việc anh bám lấy mình như một chú ch.ó suốt cả ngày.

Thế mà sau khi chia tay.

Điều tôi nhớ lại toàn là những điểm tốt của anh.

Một tuần sau, tôi hoàn toàn khỏi bệnh.

Trong suốt thời gian bị ốm, tôi cố tình tắt điện thoại.

Cắt đứt mọi tin tức liên quan đến Quan Diên và Hứa Như Nghi.

Tin tức bây giờ thay đổi quá nhanh.

Đến khi mở điện thoại lại.

Hai người họ đã biến mất khỏi mọi dòng tin từ lâu.

Chương 4 - Sau Khi Trở Thành Chim Hoàng Yến, Tôi Lén Dùng Chiếc Maybach Của Kim Chủ Để Đăng Ký Chạy Didi. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia