13

Sau khi chia tay.

Tôi lại trở về cuộc sống như trước.

Năm tư đã không còn phải lên lớp.

Ban ngày, tôi cùng bạn cùng phòng chạy khắp các hội chợ việc làm.

Buổi tối thì ở ký túc xá viết luận văn.

Hôm đó, bạn cùng phòng nghe nói trường bên cạnh có hội chợ tuyển dụng liền hào hứng kéo tôi đi xem.

Tôi hơi do dự.

Tuy đều là trường thuộc dự án 985, nhưng trường bên kia là đại học hàng đầu, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với trường Nông nghiệp như chúng tôi.

"Cứ đi xem thôi mà. Biết đâu lại gặp công ty vừa ý. Với lại lần này toàn doanh nghiệp lớn, nộp CV cũng chẳng thiệt."

Nghe cũng có lý.

Cuối cùng tôi vẫn đi cùng.

Đến nơi mới biết cô ấy không hề nói quá.

Didi, Gaode, T3... đều có gian tuyển dụng.

Sau khi phát một lượt CV, đang định về thì bạn cùng phòng bỗng kéo tay tôi.

"A! Diên Tuyền Technology!"

Tim tôi bỗng thắt lại.

Đó là công ty của Quan Diên.

Nhà họ Quan trước kia làm bất động sản và nhà hàng.

Đến đời Quan Diên thì bắt đầu đầu tư vào công nghệ điện t.ử và trí tuệ nhân tạo.

Hiện giờ đã là doanh nghiệp hàng đầu trong ngành.

"Hay mình cũng nộp CV thử đi."

Bạn cùng phòng vốn rất thích AI, còn tự học lập trình.

Tôi lắc đầu.

"Cậu đi đi, mình chờ ở đây."

Tôi đi loanh quanh một lúc.

Chờ một hồi thì thấy cô ấy đỏ hoe mắt quay về.

Cúi đầu kéo nhẹ tay áo tôi.

"Đi thôi."

Rõ ràng có gì đó không ổn.

"Sao vậy?"

Lúc này cô ấy mới nghẹn ngào nói:

"CV của mình... bị vứt đi."

Tôi nhìn theo tay cô ấy.

Tờ CV đã bị vò nhàu nát.

Ngay trên tấm ảnh còn in rõ một dấu giày.

"Người đó chỉ nhìn tên trường trên CV mình một cái là mặt lạnh ngay. Lúc đầu mình còn hy vọng, định quay lại hỏi khi nào có thông báo phỏng vấn. Ai ngờ vừa tới thì thấy người tuyển dụng ném CV của mình vào thùng rác, còn bảo trường Nông nghiệp vô danh như thế cũng dám đến nộp. Mình tức quá nên lao tới nhặt lại..."

Nghe xong, lửa giận trong tôi bốc lên.

"Trường Nông nghiệp thì sao? Sinh viên trường Nông nghiệp ăn của nhà anh ta chắc?"

Bạn cùng phòng thở dài.

"Thôi bỏ đi. Công ty lớn như họ có chút kiêu ngạo cũng bình thường."

Cô ấy bỏ qua được nhưng tôi thì không.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì ông chủ bắt nạt tôi, nhân viên còn dám bắt nạt bạn tôi?

Tôi hít sâu một hơi.

Quay người đi thẳng đến quầy tuyển dụng.

Đập mạnh tờ CV nhăn nhúm xuống bàn.

"Xin lỗi cô ấy đi!"

Nhân viên tuyển dụng là một người đàn ông, mặc sơ mi trắng, tóc vuốt bóng loáng.

Lúc đó đang cười nói vui vẻ với cô gái tuyển dụng của công ty bên cạnh.

Nghe thấy tiếng tôi.

Anh ta ngạc nhiên quay đầu.

Đánh giá tôi từ trên xuống dưới rồi cười khẩy.

"Bạn học, đến nộp CV à? Để xuống đi."

Nói xong lại quay sang tiếp tục tán gẫu.

"Tôi bảo anh xin lỗi bạn tôi, anh điếc à?"

Giọng tôi không nhỏ.

Mọi người xung quanh đều nhìn sang.

Người đàn ông thấy mất mặt liền đứng bật dậy.

"Bạn học này, cô là ai vậy? Cô tưởng đây là cái chợ à? La hét cái gì?"

"Tôi hỏi anh đấy! Anh là người phỏng vấn sao lại ném rồi giẫm lên CV của người khác?"

Thấy tôi không có ý nhượng bộ.

Anh ta nhíu mày.

"Tự biết trình độ mình không đủ còn tới đây gây sự. Đây là nơi làm việc. Chẳng lẽ tôi tuyển dụng còn phải dỗ dành mấy đứa trẻ các cô?"

Tiếng cãi nhau càng lúc càng lớn.

Nhân viên giữ trật tự của hội chợ đi tới.

Thấy vậy, tên kia càng có chỗ dựa.

"Có chuyện gì vậy?"

"Sinh viên buổi tuyển dụng của Đại học Bắc Kinh mà chỉ có cái ý thức thế này à?"

Bạn cùng phòng vốn đang rất sợ nhưng thấy tôi một mình đứng ra giúp mình.

Cô ấy cũng không muốn trốn phía sau.

Lập tức ôm lấy tay tôi, run run nói lớn:

"Đây là tác phong của nhân viên Diên Tuyền Technology sao? Tôi còn tưởng công ty các anh tuyển người nghiêm ngặt thế nào. Hóa ra cũng chỉ đến vậy! Xin... xin lỗi! Tôi muốn anh xin lỗi!"

Đám đông càng lúc càng đông.

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên.

"Có chuyện gì vậy?"

Giọng nói quen thuộc khiến cả người tôi cứng đờ.

Quay đầu lại.

Quan Diên mặc bộ vest chỉnh tề đứng phía trước.

Bên cạnh còn có một nhóm lãnh đạo nhà trường.

Người đàn ông vừa nãy còn hống hách với chúng tôi lập tức đổi sắc mặt.

"Không có gì đâu. Chỉ là sinh viên không được tuyển nên nổi nóng thôi."

"Không phải!"

"Là anh ta ném CV của tôi xuống đất, còn sỉ nhục bọn tôi.”

"Chỉ là gió thổi rơi thôi. Cô ấy hiểu lầm."

Quan Diên khẽ nhíu mày.

Nhìn người đàn ông đang biện hộ.

"Anh còn sỉ nhục cô ấy? Đến tôi còn chẳng dám. Dựa vào đâu anh dám?"

Đối phương sững sờ.

"Anh... anh nói gì cơ?"

Quan Diên mím môi, quay sang xin lỗi chúng tôi.

"Tôi là Quan Diên, Tổng giám đốc Diên Tuyền Technology. Thật sự xin lỗi. Do nhân viên công ty chúng tôi làm việc thiếu trách nhiệm nên đã khiến hai cô phải chịu ấm ức. Công ty sẽ nghiêm túc xử lý việc này."

Sau đó anh nói với toàn bộ sinh viên có mặt:

"Diên Tuyền Technology luôn coi trọng nhân tài, tôn trọng nhân tài và bồi dưỡng nhân tài. Chúng tôi tuyệt đối sẽ không vì xuất thân hay bằng cấp mà ngăn cản bất kỳ ai muốn cống hiến cho ngành công nghệ. Hôm nay, tất cả các bạn muốn gia nhập Diên Tuyền Technology… Tôi sẽ đích thân xem từng CV và đích thân phản hồi."

Nói xong, tôi cảm nhận được ánh mắt anh rơi trên người mình.

Tôi cúi đầu không nhìn anh.

Anh bước tới.

"Bạn học này. Em có hài lòng với cách xử lý của tôi không? Tôi còn muốn xin lỗi em riêng. Không biết em có thời gian không?"

Đúng lúc ấy.

Có một chàng trai gọi tôi.

"Tiểu Khương!"

Quay đầu lại, là Kỳ Diệu.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn người trước mặt.

"Không cần xin lỗi riêng đâu. Tôi còn có việc. Tạm biệt, tổng giám đốc Quan."

14

Rời khỏi hội chợ tuyển dụng.

Mặt bạn cùng phòng vẫn còn đỏ bừng.

"Đó là Quan Diên đấy! Hôm nay mình lại được gặp người thật, còn được anh ấy xin lỗi. A a a, ngoài đời còn đẹp trai hơn nữa!"

"Quan Diên?"

Kỳ Diệu nghe thấy cái tên ấy thì quay sang hỏi tôi.

"Chẳng phải là cậu..."

Anh ấy còn chưa nói hết.

Tôi đã huých mạnh vào khuỷu tay anh ấy.

Những người xung quanh đều không biết mối quan hệ giữa tôi và Quan Diên.

Vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì.

Trước đây tôi đã không muốn nhắc đến.

Bây giờ chia tay rồi.

Lại càng không cần nhắc nữa.

Chương 5 - Sau Khi Trở Thành Chim Hoàng Yến, Tôi Lén Dùng Chiếc Maybach Của Kim Chủ Để Đăng Ký Chạy Didi. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia