Chương 5

Tên Tứ hoàng t.ử này còn chưa chịu thôi sao?

Làm lỡ cả việc Chu Tĩnh An bóc tôm cho ta.

"A ba... A ba ba ba!"

Ta vừa lẩm bẩm, vừa hất luôn một mảng lớn nước dãi lên vạt áo Chu Cảnh Hoàn.

Chúng dính nhớp nháp, còn chảy dọc xuống lớp gấm.

"A... ngươi!"

Chu Cảnh Hoàn luống cuống tay chân mặt mũi như sắp sụp đổ.

Chu Tĩnh An mỉm cười ôm ta vào lòng.

"Phu nhân của ta ngốc nghếch."

"Tứ đệ lòng dạ rộng rãi như vậy..."

"Chẳng lẽ lại đi chấp nhặt với một kẻ ngốc?"

Chu Cảnh Hoàn nghiến răng nhưng chỉ chỉ đành xám xịt bỏ đi.

"A ba ba!"

Ta chỉ vào đĩa tôm.

Rồi hất cằm về phía Chu Tĩnh An.

Ý là: Tiếp tục bóc đi đừng có dừng.

Gia yến kết thúc.

Pháo hoa nở rộ giữa không trung, thắp sáng nửa tòa hoàng thành.

Ta ngẩng đầu nhìn từng chùm pháo hoa nở rộ rồi lặng lẽ tàn lụi.

Chu Tĩnh An đứng cách ta hai bước.

Ánh sáng lóe lên trong khoảnh khắc, phác họa gương mặt nghiêng của hắn với những mảng sáng tối rõ rệt.

Kiếp trước.

Dưới màn pháo hoa này.

Ta lén nắm lấy tay hắn.

Hắn khựng lại một thoáng rồi trở tay nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

Mười ngón tay đan vào nhau, giấu dưới ống tay áo rộng của hắn ấm áp vô cùng.

Bỗng nhiên ta rất muốn hỏi Chu Tĩnh An.

Kiếp trước… rốt cuộc ngươi có chê ta ồn hay không?

Có từng thật lòng thích ta không?

Đúng lúc ta định mở miệng.

Một chùm pháo hoa khác lại nổ tung.

Câu hỏi ấy bị nhấn chìm giữa biển ánh sáng rực rỡ.

Đợi pháo hoa tắt hết.

Hắn quay đầu nhìn ta, khẽ nhíu mày.

"Sao vậy?"

Ta lắc đầu.

Chỉ lên bầu trời đầy pháo hoa, ra hiệu: Đẹp lắm.

Hắn cũng khẽ cười.

Rồi rất tự nhiên bước đến bên cạnh ta.

Nắm lấy tay ta mười ngón tay lại đan c.h.ặ.t vào nhau.

Sau một mùa đông lạnh giá.

Vinh Quý phi truyền ta vào cung uống trà.

Bà chính là mẫu phi của Tứ hoàng t.ử.

Kiếp trước chính bà ta năm lần bảy lượt nhét người vào phủ Tam hoàng t.ử làm tai mắt.

Lần nào ta cũng mỉm cười khéo léo từ chối.

Kết quả khắp kinh thành đều đồn rằng nữ nhi nhà họ Mạnh ghen tuông, không dung được người khác.

Ngay cả phụ thân ta vào triều cũng bị người ta bóng gió châm chọc.

Nhưng kiếp này thì khác.

Kiếp này ta vốn là một kẻ ngốc.

Ta còn phải sợ gì nữa?

Khi ta bước vào đại điện, Vinh Quý phi ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, gương mặt đầy vẻ hiền từ.

Phía dưới là sáu cô nương.

Người thanh mảnh, kẻ đầy đặn, ai nấy đều cúi đầu ngoan ngoãn như món hàng chờ người lựa chọn.

"Thi An à, mấy cô nương này đều do bổn cung đích thân tuyển chọn, vừa hiểu lễ nghĩa vừa dịu dàng biết điều..."

Bà bắt đầu giới thiệu gia thế từng người.

Từ cháu gái của Binh bộ Thị lang đến cháu ngoại của Tế t.ửu Quốc T.ử Giám.

"Những cô nương này ai cũng đoan trang hiền thục. Đưa đến phủ giúp con chia sẻ việc nhà, con thấy thế nào?"

Ta nghiêng đầu nước dãi lấp lánh nơi khóe miệng.

"A ba?"

"Ý là để các nàng ấy làm trắc phi của Tĩnh An, thay con hầu hạ nó."

"A ba! A ba!"

Ta vỗ tay cười lớn.

Rồi đứng dậy, vừa chảy nước dãi nước mũi vừa đi về phía sáu cô nương kia.

Các nàng đồng loạt lùi về sau.

Vinh Quý phi thở phào nhẹ nhõm.

"Con đồng ý rồi..."

Bà còn chưa dứt lời ta đã rút thanh đao bên hông thị vệ đứng ngoài điện.

Giơ cao quá đầu.

"A ba! A ba! A ba!"

Ta vung đao lao thẳng về phía sáu cô nương.

Miệng không ngừng hét đầy phấn khích.

Đường đao tuy lộn xộn chẳng có quy củ nhưng khí thế lại vô cùng dọa người.

Kiếp trước, Chu Tĩnh An từng dạy ta vài chiêu phòng thân.

Dù chỉ là mấy thế khoa chân múa tay nhưng hù dọa người thì quá đủ.

"A a a!"

"Cứu mạng!"

Các cô nương lập tức bỏ chạy tán loạn.

Một người mềm nhũn chân ngồi bệt xuống đất khóc gọi mẫu thân, một người khác thì chui thẳng xuống gầm bàn.

Hai người đang chạy chung thì ôm c.h.ặ.t lấy nhau run cầm cập.

Còn hai người cuối thì tự giẫm phải váy mình, ngã sấp mặt xuống đất.

Ta cầm đao đuổi khắp đại điện.

Chạy hai bước lại "A ba" một tiếng.

Chạy thêm hai bước lại vung một đao.

Trông chẳng khác nào một bà điên phát bệnh.

Sắc mặt Vinh Quý phi từ trắng chuyển sang xanh.

Rồi từ xanh chuyển sang tím.

"Người đâu!"

"Người đâu!"

"Mau ngăn tên điên này lại cho bổn cung!"

Thị vệ lập tức tiến lên định đoạt lấy đao.

Ta xoay cổ tay.

Dùng sống đao "bốp" một tiếng đập lên vai hắn.

Tên thị vệ sững người.

Chắc chưa từng thấy một kẻ ngốc đ.á.n.h nhau mà còn có chiến thuật như thế.

Nhân lúc hắn còn chưa hoàn hồn, ta bước vọt đến trước mặt cô nương đang ngồi dưới đất.

Nhét luôn thanh đao vào tay nàng.

"A ba!" - Cho ngươi đó.

Nàng ôm thanh đao như ôm một con rắn độc.

Thét lên một tiếng rồi trợn mắt ngất xỉu.

Trong điện bỗng im phăng phắc.

Vinh Quý phi run đến toàn thân phát run.

"Ngươi... ngươi đúng là đồ điên!"

"Bổn cung có ý tốt muốn nạp thiếp cho phu quân ngươi, vậy mà ngươi dám động đao trong cung của bổn cung!"

"Mạnh Thi An, ngươi tưởng giả điên giả ngốc thì bổn cung không làm gì được ngươi sao?"

"A ba." - Đúng vậy đó!

Ta lại nghiêng đầu.

Nước dãi chảy xuống vừa đúng lúc.

"Ngươi... ngươi thật không biết nói lý!"

"Bổn cung nhất định sẽ đến trước mặt bệ hạ vạch tội ngươi!"

"A ba ba ba~"

"Mau đuổi nó ra ngoài!"

Chẳng đợi thị vệ động thủ.

Ta đã tung tăng nhảy ra khỏi đại điện.

Đến cửa còn cố ý quay đầu nhe răng cười một cái.

Dòng nước dãi dưới ánh mặt trời lóe lên vô cùng ch.ói mắt.

Vinh Quý phi ngã phịch xuống ghế.

"Cút!"

"Cút ngay cho bổn cung!"

"A ba a ba!" - Cút thì cút.

Người hay cười, vận may sẽ không quá tệ… vậy nên trước khi xuất cung ta gặp lại sáu cô nương kia.

Các nàng nhìn thấy ta vẫn còn sợ sệt.

Nhưng lại đồng loạt xếp thành một hàng.

Khom người hành lễ thật sâu với ta.

"Tam hoàng t.ử phi."

"Đa tạ người!"

Chương 5 - Sau Khi Trọng Sinh Ta Quyết Định Giả Ngốc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia