Chương 7
Nửa đêm, Chu Tĩnh An nhất quyết kéo ta ra ngoài hóng gió.
"Chân ngươi vẫn còn bị thương."
"Chỉ là vết thương ngoài da."
"Vẫn đi được."
Ta không cãi nổi hắn.
Đành để hắn dắt xuyên qua bụi cây.
Đến dưới một gốc hoè già trên sườn núi.
Tán cây xòe rộng như chiếc lọng.
Dải ngân hà vắt ngang bầu trời.
Gió núi thổi tới, mát lành vô cùng.
"Đẹp thật." - Ta khẽ cảm thán.
Hắn không ngắm sao mà đang ngắm ta.
Ta quay đầu, ánh mắt vừa lúc chạm phải ánh mắt hắn.
Hắn cũng không né tránh, trong đôi mắt ấy phản chiếu đầy sao trời.
"Lạnh không?"
"Có một chút..."
Hắn đưa tay ôm lấy vai ta, động tác rất tự nhiên.
Tựa như đã làm hàng ngàn hàng vạn lần.
Dưới chân núi.
Bỗng truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói chuyện.
Đội lính tuần đêm xách theo đèn l.ồ.ng đi ngang qua.
"Nơi hoang sơn dã lĩnh này ngoài thỏ ra thì đến bóng ma cũng chẳng có."
Chu Tĩnh An lập tức kéo ta vào lòng.
Hai người nép sau gốc hoè, lưng ta tựa vào thân cây.
Còn hắn vây ta giữa vòng tay và l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Đằng trước hình như có người?"
"Chắc mèo hoang thôi."
"Đi nào."
Ánh đèn l.ồ.ng dần đi xa nhưng Chu Tĩnh An vẫn chưa buông tay.
Ta áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Qua lớp xuân sam mỏng ta có thể cảm nhận rõ vòng eo săn chắc của thiếu niên cùng nhịp tim mạnh mẽ.
Hình như… đập càng lúc càng nhanh.
…
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh trăng như vỡ vụn trên gương mặt hắn.
Yết hầu khẽ chuyển động, trán hắn từ từ hạ xuống.
Hơi thở hai người quấn lấy nhau đầu mũi chỉ còn cách nhau một tấc.
"Ngươi kéo ta trốn làm gì?"
Ta nhỏ giọng trách.
"Bị người khác nhìn thấy thì sẽ khó mà giải thích."
"Có gì mà không giải thích được..."
Ngón tay hắn đặt lên môi ta.
Khi thật sự chạm vào đầu ngón tay hắn ấm nóng.
Giọng nói hạ xuống rất thấp như ghé sát bên tai ta.
"Nàng và ta là phu thê."
"Đêm hôm khuya khoắt."
"Một nam một nữ ở riêng với nhau."
"Nàng nói xem..."
"Có gì là không giải thích được?"
Đầu óc ta nổ ầm một tiếng.
Khi nói hai chữ phu thê, đuôi giọng hắn còn hơi nhếch lên như cố ý trêu ghẹo.
Ta đưa tay đẩy hắn vì muốn cũng không đẩy nổi.
Cánh tay hắn lại siết c.h.ặ.t hơn cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu ta, hắn ôm ta kín mít trong lòng.
Mùi đàn hương hòa lẫn chút mồ hôi nhàn nhạt đủ khiến lòng người rối loạn.
Qua thật lâu.
Tiếng trống canh mơ hồ vọng lại.
Hắn mới chậm rãi buông ta ra.
Vành tai đỏ bừng dưới ánh trăng.
Thế nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh thường ngày.
"Lạnh không?"
"...Ừm, giờ thì không lạnh nữa."
"Vậy về thôi."
Đi được vài bước hắn khẽ nói gì đó.
Nhưng gió quá lớn ta không nghe rõ.
"Ngươi nói gì?"
"Không có gì."
Hắn siết c.h.ặ.t bàn tay phải của ta.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi vành tai lại càng đỏ hơn.
…
Ngày cuối cùng của kỳ săn b.ắ.n.
Trong bữa tiệc tối Tứ hoàng t.ử liên tục nâng chén mời rượu Chu Tĩnh An.
Nửa canh giờ sau khi yến tiệc kết thúc, thị vệ thân cận của hắn đến tìm ta.
"Điện hạ không được ổn."
"Xin phu nhân qua đó một chuyến."
Khi ta đến.
Chu Tĩnh An đã nửa dựa bên mép giường trán đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng.
Đôi môi mím thành một đường thẳng.
Bên cạnh đặt nửa chậu nước lạnh, khăn ướt vắt trên thành chậu.
"Tứ điện hạ đã động tay động chân trong rượu."
"Điện hạ dặn chỉ mời một mình phu nhân đến."
Lúc lui ra tên thị vệ còn nhìn ta bằng ánh mắt đầy hàm ý.
Ta đưa tay sờ trán Chu Tĩnh An.
Nóng đến bỏng tay.
Hắn lập tức nắm lấy cổ tay ta.
Sức lực lớn đến kinh người.
Lòng bàn tay nóng rực.
"Thi An..." - Giọng hắn khàn đặc.
Ta ngồi xổm xuống trước mặt hắn.
"Ngươi không sao chứ?"
"Để ta đi mời Thái y."
"Ta nhịn không nổi nữa."
"Chu Cảnh Hoàn đã hạ thứ gì."
"Hẳn nàng cũng biết."
Đương nhiên ta biết.
Kiếp trước.
Chu Cảnh Hoàn từng dùng chính chiêu này đối phó với ta.
Hắn muốn ta trước mặt mọi người mất hết thể diện, khiến Chu Tĩnh An cũng mất mặt theo.
Ai ngờ Chu Tĩnh An chỉ cởi ngoại bào bọc kín ta rồi ôm thẳng ta về doanh trướng.
Sau đó… chúng ta hoang đường suốt cả một đêm.
"Vậy..."
"Ngươi định làm thế nào?"
Hắn siết c.h.ặ.t cổ tay ta trong ánh mắt chất chứa sự nhẫn nhịn.
Dục niệm nóng bỏng cùng tất cả yếu đuối mà hắn cố đè nén đều phơi bày trước mặt ta.
Ta thừa nhận… ta đã mềm lòng.
Nhưng rồi lại nhớ đến câu nói còn dang dở ở kiếp trước.
Chỉ vì câu ấy mà ta đã đau lòng suốt bao năm.
Nếu kiếp này dễ dàng tha cho hắn như vậy thì chẳng phải quá hời cho hắn sao?
Ta đứng dậy.. lục trong hành lý rồi lấy ra chiếc trung y mỏng nhất sau đó nhét vào tay hắn.
Hắn cúi đầu nhìn mảnh vải trong tay.
"Đây là..."
"Có ý gì?"
…
"Tự mình giải quyết."
"Dùng cái này."
Hắn ngây người.
Rất lâu sau mới tức đến bật cười.
Vành mắt vẫn đỏ hoe.
"Mạnh Thi An."
"Đúng là phu nhân tốt của ta."
"Quá khen."
"Ta đã thành ra thế này."
"Nàng chỉ đưa cho ta một mảnh vải?"
"Không phải mảnh vải bình thường."
"Là trung y của ta."
"Vải bông nguyên chất."
"Không làm trầy da."
Hắn hít sâu một hơi rồi gấp ngay ngắn chiếc trung y sau đó đặt sang một bên.
Hắn khép mắt lại, mồ hôi mỏng phủ trên gương mặt, đường quai hàm căng cứng.
Ta còn rất nhiệt tình hỏi thêm:
"Một chiếc đủ không?"
"Không đủ thì ta còn."
"Ngươi cứ yên tâm dùng."
"Có làm bẩn ta cũng không cần nữa."
"Dù sao cũng tiêu tiền của ngươi mua cái mới."
"Mạnh Thi An."
"Ừm?"
"Nàng cứ đợi đấy!"
"Đợi ta khỏe lại."
"Ta nhất định sẽ bắt nạt nàng thật..."
"Khỏe rồi hẵng nói."
Ta vén rèm bước ra ngoài dặn thị vệ không cần cho ai vào nữa.
Chỉ cần bảo Thái y kê một thang t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải độc là được.
Sau lưng vọng đến tiếng cười trầm thấp của Chu Tĩnh An.
Trong tiếng cười ấy có vài phần không cam lòng cũng có vài phần nuông chiều.
Ta quay lưng về phía doanh trướng.
Đưa tay áp lên gương mặt nóng bừng của mình.
…