Chương 8
Ta còn chưa kịp chờ Chu Tĩnh An bắt nạt thì vào đêm khuya ngày thứ ba sau khi đoàn săn b.ắ.n trở về kinh.
Tứ hoàng t.ử Chu Cảnh Hoàn cấu kết với Phó thống lĩnh Cấm quân cùng một lão thái giám thân cận bên cạnh bệ hạ nhân lúc đêm tối phát động binh biến.
Vinh Quý phi thì ở hậu cung phối hợp bắt giữ người nhà của các trọng thần.
Cuộc chính biến này… lại xảy ra sớm hơn kiếp trước mấy năm.
Lửa cháy đỏ rực cả nửa bầu trời.
Nhờ kinh nghiệm từ kiếp trước nên Chu Tĩnh An đã sớm chuẩn bị.
Vừa có biến hắn lập tức dẫn binh vào cung.
Trước khi đi hắn dặn dò ta hết lần này đến lần khác.
"T.ử sĩ đều để lại cho nàng."
"Trên tường viện đã tẩm hỏa dầu."
"Bất kể ai đến gõ cửa."
"Cũng tuyệt đối không được mở."
"Nàng phải cẩn thận."
Hắn dùng sức siết tay ta một cái rồi xoay người rời đi.
Ta đứng trước cửa viện.
Đến khi bóng áo đen ấy hoàn toàn khuất hẳn mới quay trở vào.
Trời vừa tờ mờ sáng có một thân binh lách vào từ cửa hông.
"Phu nhân không cần lo lắng."
"Điện hạ đã khống chế được hơn nửa hoàng thành."
"Tứ điện hạ lợi dụng lúc hỗn loạn bỏ trốn."
"Điện hạ đang truy bắt."
"Lệnh cho thuộc hạ trở về bảo vệ phu nhân."
Ta rót một chén trà.
Chén trà còn chưa kịp chạm môi.
Ngoài sân đã vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c.
Tứ hoàng t.ử cùng đồng bọn trèo tường từ phía sau viện vào.
"...C.h.ế.t tiệt!"
"Sơ suất rồi."
Ta chỉ cho tẩm hỏa dầu ở tiền việ lại quên mất hậu viện.
Chu Cảnh Hoàn toàn thân bê bết m.á.u bước vào chính sảnh.
Mũ quan của hắn lệch hẳn sang một bên trong mắt chỉ còn sự điên cuồng của kẻ cùng đường.
"Tam tẩu."
Hắn lau vết m.á.u nơi khóe miệng.
"Tam ca đúng là giấu tẩu kỹ thật."
"A ba?"
Hắn nhìn ta cười lạnh.
"Còn giả."
"Mẫu phi của ta nói ngươi là đồ điên."
"Nhưng một kẻ điên sao có thể khiến Tam ca để tâm đến vậy?"
"Sao có thể chọc cho mẫu phi ta tức đến nằm liệt ba ngày?"
Ta nghiêng đầu.
Chỉ vào vết thương đang rỉ m.á.u trên mặt hắn.
"A ba a ba?"
Hắn sững người theo phản xạ đưa tay sờ mặt.
Chỉ trong khoảnh khắc do dự ấy… đã đủ rồi.
Ta cầm chén trà trong tay dùng hết sức ném thẳng vào đầu hắn.
Nhưng sức lực vẫn quá nhỏ.
"A ba ba ba?!"
Ta đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích.
Chu Cảnh Hoàn ôm đầu trừng mắt nhìn ta đầy hung dữ.
"Trói con tiện nhân này lại!"
"Mang đi."
"Có nàng ta trong tay."
"Chu Tĩnh An sẽ không dám không thả ta ra khỏi thành."
Ta không giãy giụa.
Lúc bị đẩy ra khỏi chính sảnh, khóe mắt vô tình quét qua mái nhà phía đông.
Trong ánh bình minh mờ nhạt, một bóng người đen tuyền gần như hòa làm một với màn đêm… khẽ động.
Đường nét của cây trường cung ấy quá đỗi quen thuộc.
…
Chu Cảnh Hoàn áp giải ta lui đến trước cổng thành.
Đây là tuyến phòng thủ cuối cùng của hoàng thành.
Đám tàn quân chưa đến một trăm người cố thủ trong cổng thành.
Đuốc cháy tí tách.
Trên gương mặt mỗi người đều phủ kín vẻ tuyệt vọng của kẻ cùng đường.
Đối diện là Chu Tĩnh An.
Hắn ngồi trên lưng ngựa.
Huyền giáp nhuốm đầy m.á.u.
Sau lưng là hàng vạn Cấm quân đen kịt.
"Tam ca."
Chu Cảnh Hoàn kề đao lên cổ ta.
"Thả ta ra khỏi thành."
"Ta sẽ đảm bảo Tam tẩu bình an vô sự."
Ánh mắt Chu Tĩnh An vượt qua đám đông rơi trên gương mặt ta.
Ta chớp mắt với hắn ba lần.
Kiếp trước.
Khi ta bị Chu Cảnh Hoàn vây khốn cũng là như thế.
Bắn tên đi hãy b.ắ.n tên, ta tin ngươi.
"Tam ca, chỉ cần huynh thả ta ra khỏi thành..."
"Ta bảo đảm..."
Tiếng dây cung vang lên cực khẽ.
Mũi tên xé gió lao tới.
Lưỡi đao của Chu Cảnh Hoàn dừng lại.
Chỉ còn cách cổ ta chưa đầy một tấc.
Hắn cúi đầu.
Nhìn đoạn thân tên lông huyền cắm xuyên n.g.ự.c mình, môi khẽ mấp máy nhưng chẳng thốt nổi một lời rồi ngã ngửa ra sau.
Cấm quân lập tức tràn lên.
Chu Tĩnh An xuyên qua đám người hỗn loạn.
Sải bước đến trước mặt ta.
Một tay giữ lấy sau đầu kéo mạnh ta vào lòng.
Ta áp sát tấm giáp n.g.ự.c của hắn.
Có thể cảm nhận rõ nhịp tim đang đập dồn dập trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Mọi chuyện kết thúc rồi."
Ngón tay cái hắn nhẹ lau vết m.á.u trên mặt ta.
Các ngón tay… đang run.
"Có sợ không?"
"Không."
Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng cứng rắn ấy, khi nhìn vào mắt ta lại phủ lên một tầng nước mỏng.
…
Chu Tĩnh An bế ta lên ngựa rồi cũng nhảy lên theo.
Cánh tay vòng qua eo ta, ôm trọn ta vào lòng.
Đến trước cổng phủ.
Lúc ta định xuống ngựa hắn vẫn không chịu buông.
"Đến nhà rồi."
"Ta biết."
"Vậy ngươi buông tay đi."
Hắn không đáp lại kéo ta sát vào lòng hơn.
Trán tựa vào hõm vai ta.
Giữa ban ngày ban mặt.
Ngoài đường đã có người bán hàng đẩy xe qua lại.
Ấy vậy mà hắn cứ ôm ta ngay giữa phố.
"...Mạnh Thi An."
"Ta yêu nàng."
"Ta yêu nàng."
"Ta yêu nàng."
Ta đưa tay xoa xoa sau đầu hắn.
Tóc hắn rối bù.
Còn dính cả m.á.u của ai đó.
"Biết rồi."
Sau khi Chu Tĩnh An tắm xong ta đẩy cửa bước vào.
Tóc hắn lúc này vẫn còn ướt.
Nghe tiếng động hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt khựng lại.
"Thi An."
"Nàng còn nhớ."
"Nàng nợ ta sáu vị cơ thiếp không?"
"..."
Hắn đứng dậy từng bước tiến về phía ta.
Mùi xà phòng thơm mát sau khi tắm phủ kín quanh người.
Cổ áo trung y hơi hé mở.
Ta lùi một bước.
Lưng chạm vào cánh cửa.
Hai tay hắn chống hai bên tai ta.
"Nàng..."
"Có phải nên bồi thường cho ta rồi không?"
"Bồi... bồi thường thế nào?"
"Nàng nói xem?"
…
Hắn cúi đầu.
Đầu mũi chạm vào đầu mũi ta.
Hơi thở hòa quyện, hàng mi khẽ run, bờ môi hơi lạnh lướt nhẹ qua khóe môi ta… rất khẽ.
Ta không né tránh.
Hơi thở hắn bỗng nặng hơn.
Rồi cúi đầu, một lần nữa hôn lên môi ta.
Một tay giữ lấy sau đầu, một tay ôm lấy eo kéo ta sát vào lòng.
Nụ hôn ban đầu còn hơi vụng về nhưng từng chút một thăm dò sâu hơn