Mộc Tâm Nghiên giật mình chột dạ, lùi lại vài bước. Đúng lúc này, đội bảo vệ chuyên bắt rắn của trường cũng có mặt. Thời Thất ném con rắn cho họ xử lý. Sau đó, Trương Sơ Nhã gọi Thời Thất vào văn phòng. Cô giáo nghiêm nghị nói: "Camera lớp học đã bị phá hỏng, nhưng may là vẫn còn một camera ẩn giấu kín." Nói rồi, cô sao chép đoạn video vào USB và đưa cho Thời Thất.
Khi Thời Thất bước vào lớp, đám học sinh bắt đầu xì xầm chỉ trỏ. Bạn học Giáp to nhỏ: "Tôi thấy rõ ràng con rắn bò ra từ ngăn bàn của Thời Thất." Bạn học Ất thêm vào: "Loại người như thế không xứng làm lớp trưởng, dám mang rắn độc đến trường hại bạn." Học sinh bị dọa ngất trước đó cũng đã được đưa đến bệnh xá.
Thời Thất bước lên bục giảng, gương mặt toát ra sự lạnh lẽo đáng sợ: "Chắc hẳn bây giờ tất cả các cậu đều nghĩ tôi là kẻ thả con rắn đó đúng không? Nếu thực sự là tôi, liệu tôi có ngu ngốc đến mức đem đặt nó vào chính ngăn bàn của mình?" Nói đoạn, cô đưa ánh mắt đầy ẩn ý chiếu thẳng về phía Mộc Tâm Nghiên.
Trong lòng Mộc Tâm Nghiên bỗng rung lên hồi chuông cảnh báo, nhưng ả vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản, nở nụ cười ngây thơ bước về phía Thời Thất: "Thất Thất à, mình tin cậu sẽ không làm chuyện mang rắn vào lớp đâu. Mặc dù sáng nay... mình có thấy cậu lén lút xách một cái túi đen... nhưng mình vẫn tin cậu tuyệt đối không làm ra loại chuyện tàn độc đó."
Lâm Thiên Thiên bực bội bước ra bênh vực: "Mộc Tâm Nghiên, cậu nói vậy là có ý gì? Lúc ra chơi tôi rõ ràng thấy chính cậu cầm một chiếc túi đen nhét vào ngăn bàn của Thời Thất. Tóm lại, tôi hoàn toàn tin Thời Thất bị oan!"
Mộc Tâm Nghiên thoáng chột dạ, nhưng nghĩ đến việc mình đã phá hủy camera, ả hùng hồn đáp trả: "Lâm Thiên Thiên, nói chuyện thì phải có bằng chứng!"
Thấy Lâm Thiên Thiên đứng ra bảo vệ mình, Thời Thất có chút cảm động. "Cảm ơn cậu, Lâm Thiên Thiên. Ân tình này tôi sẽ khắc ghi." Lâm Thiên Thiên ngượng ngùng gãi đầu: "Không có gì đâu cậu."
Thời Thất điềm tĩnh rút chiếc USB từ trong túi ra, cắm vào máy tính trên bục giảng. Hình ảnh trên màn hình lớn từ từ hiện lên. Mọi người đều trố mắt khi thấy rõ Mộc Tâm Nghiên lén lút cầm một chiếc túi đen đi về phía bàn của Thời Thất. Sau khi nhét chiếc túi vào ngăn bàn, ả ta còn nở một nụ cười cực kỳ nham hiểm và độc ác. Cảnh tượng đó khiến đám học sinh trong lớp không khỏi sởn gai ốc.
Cả lớp bùng nổ. Bạn học Giáp phẫn nộ: "Đúng là một con ả trà xanh to đùng! Tởm lợm quá, sao trên đời lại có thứ người ác độc đến thế! Nàng ta còn lén lút cướp Tần Phong cơ mà. May mà Thời Thất đã hủy hôn."
Bạn học Ất châm chọc: "Bình thường thì ra vẻ chị em tốt vì Thời Thất, hóa ra sau lưng lại đ.â.m d.a.o hiểm độc như vậy."
Bạn học Bính thốt lên: "Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, hôm nay tao mới được mở mang tầm mắt trước một kẻ vô liêm sỉ thế này!"
Một nam sinh cảm thán: "May mà Thời Thất nhà mình thông minh, không mắc bẫy con ả đó."
Nam sinh khác lập tức phản bác: "Cái gì mà Thời Thất nhà cậu, là nữ thần nhà tôi mới đúng!"
Chỉ bằng một hành động mạnh mẽ, dứt khoát, Thời Thất đã thành công thu nạp cho mình vô số "người hâm mộ" trong lớp. Dù sao thì, xinh đẹp lại còn học giỏi, ai mà chẳng thích?
Lúc này, Mộc Tâm Nghiên mặt mày trắng bệch. Trong đầu ả điên cuồng gào thét: Không thể nào... Không thể nào... Rõ ràng camera đã bị tao đập hỏng rồi cơ mà! Đầu óc ả xoay chuyển nhanh ch.óng. Đúng rồi, giả vờ ngất! Nghĩ là làm, ả trợn trắng mắt rồi ngã vật ra sàn nhà.
Thấy Mộc Tâm Nghiên ngất xỉu, cả lớp lập tức im bặt. Căn phòng chìm vào sự yên tĩnh lạ thường.
Thời Thất cười lạnh một tiếng. Giả vờ ngất ư? Cô cầm lấy một cốc nước nóng trên bàn học sinh gần đó, cất giọng sắc lẹm: "Mộc Tâm Nghiên, cô không chịu dậy đúng không? Nếu cô không mở mắt ra, tôi sẽ hắt thẳng cốc nước sôi này vào người cô đấy!"
Chưa dứt lời, dòng nước nóng hổi đã dội thẳng lên mặt Mộc Tâm Nghiên.
"Á á á! Thời Thất, con tiện nhân kia! Mày dám hắt nước nóng vào tao!" Mộc Tâm Nghiên bật dậy như tôm luộc, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy mặt gào thét.
Đám học sinh bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra ả ta chỉ giả vờ ngất để trốn tội.
Cô giáo Trương Sơ Nhã lúc này mới chậm rãi bước vào, dõng dạc tuyên bố hình phạt: "Học sinh lớp chúng ta đã vi phạm nghiêm trọng nội quy nhà trường, có ý đồ hãm hại bạn học. Dù chưa gây ra hậu quả thương tích đáng tiếc, nhưng nhà trường quyết định xử phạt kỷ luật: Thông báo cảnh cáo học sinh Mộc Tâm Nghiên toàn trường, đình chỉ học để tự kiểm điểm ở nhà một tuần, đồng thời phải viết bản tự kiểm điểm dài ba vạn chữ nộp lại cho tôi!"